Tôi Là Kiều Nữ - Du Phong Vân
nguồn :du phong vân…
nguồn :du phong vân…
Vì lần đầu mình viết fic nên có gì sai sót mong mọi người bỏ qua.Giới thiệu:Jeon Jungkook. Một cậu bé mồ côi cha mẹ được nhận nuôi bởi một gia đình danh giá. Kể từ ngày cô ở trong gia đình đó, mọi thứ rất bình thường và mọi người trong nhà đều vui vẻ bên nhau. Nhưng từ khi hắn về, mọi thứ đã khác, không còn như trước nữa!!…
Nội dung truyện dựa trên sự tưởng tưởng của tác giả,không áp dụng lên người thậtVui lòng không reupCảm ơn…
Đọc đi rr btNguồn:YouTube hanul channel Tình trạng : đang cập nhật…
Write by meNhân vật: Mạnh Thụy & Vương Bác Văn-Cưng chiều, ôn nhu công-Xinh đẹp, từng trải thụ -Công sủng thụ, nhất công nhất thụ CHÚ Ý: Đây là fic đầu tiên mà tớ viết, không biết là có hay không nhưng mong là mọi người ủng hộ mình. Cảm ơn rất nhiều. ^^Văn án: "Quá khứ-thứ tốt nhất là đừng bao giờ nên nhắc lại dù cho nó buồn hay vui. Tốt nhất vẫn là nghĩ cho hiện tại và tương lai thôi."-Anh yêu chiều khẽ đưa tay vuốt những sợi tóc mềm mại đen tuyền của cậu. Vương Bác Văn đôi mắt đã khép lại, mi tâm cũng đã giãn ra, hơi thở ấm áp phả đều đều. Cậu ngủ rồi... nhưng bàn tay vẫn giữ chặt lấy tay anh, mười ngón tay đan vào nhau... cứ thế an yên nắm tay anh...…
Mình copy từ đây chỉ để đọc trên đt, nên chỉ copy theo những chương mình chưa đọc, mọi người vào đây để đọc full bộ nha:https://wikidich.com/truyen/khong-cho-lam-nung-xuyen-thu-XJ92REbIjlmTydQe…
trong tâm trí tôi có gì ấy nhỉ?tôi cũng chẳng biết.tôi đang muốn gì ấy nhỉ?tôi cũng chẳng biết.tôi đang phải trải qua những gì ấy nhỉ?tôi cũng chẳng biết.tôi có vô dụng không ấy nhỉ?.... chắc là có...?…
Vì mình cũng thích truyện này nên đăng lại truyện theo từng chương cho dễ đọc…
khi ba mẹ bắt học ở trường nam sinh. Hành đã tiến hành bẻ cong mấy bạn nam ở trường Gà Tây.…
Truyện hXin bỏ tam quan khi đọc Muốn đọc điềm văn xin vui lòng bỏ qua…
Giữa Đại Lục Huyền Nguyên rộng lớn, nơi con người tu luyện Nguyên Lực để chống lại hiểm nguy, tồn tại một thứ sức mạnh hắc ám bí ẩn - Hắc Ám Chi Lực. Thứ năng lượng tà ác này có thể tha hóa vạn vật, biến dã thú thành Ảnh Thú điên cuồng, khát máu.Vân Nam, một thiếu niên sinh ra trong gia tộc Hắc Nguyệt sa sút tại Đế Quốc Vĩnh Dạ, nơi bóng tối ngự trị, đã thức tỉnh Nguyên Linh Hắc Ám Chi Nguyên - thứ Nguyên Linh độc nhất vô nhị mang trong mình sức mạnh hắc ám cuồng bạo. Hắn còn sở hữu thiên phú "Khế Ước Bóng Đêm" kỳ lạ, cho phép thanh tẩy và ký kết khế ước với linh hồn của những Ảnh Thú đ·ã c·hết, biến chúng thành Ảnh Vệ trung thành.Mang trong mình sức mạnh bị nguyền rủa, Vân Nam bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu quyền lực, những âm mưu đen tối và cả những bí mật cổ xưa của Đại Lục Huyền Nguyên. Liệu Vân Nam sẽ trở thành một ma đầu bị sức mạnh hắc ám nuốt chửng, hay sẽ trở thành một tồn tại duy nhất, chúa tể của bóng đêm, dẫn dắt các Ảnh Vệ của mình viết nên một huyền thoại mới?Hắc Ám Chi Chủ là câu chuyện về một thiếu niên với trái tim chính nghĩa ẩn sau vẻ ngoài tà mị, một cuộc hành trình khám phá bản thân, chống lại số phận và chiến đấu vì lý tưởng của mình. Hãy cùng theo chân Vân Nam bước vào thế giới huyền huyễn đầy màu sắc, nơi những trận chiến khốc liệt, những âm mưu quỷ quyệt và những tình bạn, tình yêu nảy nở giữa khói lửa c·hiến t·ranh đang chờ đón!…
Tôi_Ami có cuộc sống đang yên đang lành tự nhiên chui đâu ra thằng cha tự nhận mình là chồng của tôi. Tên của thằng cha đó hình như cái gì mà Kim Taehyunbthif phải á.... Sau đó... sau đó còn cùng tôi làm chuyện đỏ mặt tía tai. TẠI SAO? Ông trời ơi giải thích cho tôi biết có chuyện gì đang xảy ra được không???…
Em sẽ hy sinh tất cả để anh trở lại, Gin à!…
Chuyến thử thách cuối cùng tuổi học trò…
Ngày tốt nghiệp cấp 2, người ta đầy hoa đầy quà, tôi chỉ biết cầm tấm bằng tốt nghiệp nhìn vào khoảng trời xa xăm. Ba mẹ tôi li hôn, tôi sống cùng ba ngoại, bọn họ cũng không thường xuyên đến thăm tôi mấy. Lũ bạn gọi tôi là trẻ mồ côi, nhưng đâu phải thế, tôi có ba mẹ mà, chỉ là không phải một gia đình. Tôi không trách ai cả, chỉ trách cuộc đời mình thiếu may mắn. Tôi kết thúc ngày tháng cấp 2, chẳng chút luyến tiếc, vì tôi đã có kỉ niệm gì ở đó đâu. Tôi bị bạn bè cô lập, chẳng ai chơi cùng, nhiều lúc bọn nó còn khinh thường chuyện của tôi. Tôi chỉ ước, nếu tôi can đảm một chút, nhất định sẽ đứng ra đánh nhau một trận. Nhưng, nếu chỉ đánh nhau để thoả mãn cơn giận, trường sẽ mời bà tôi đến họp phụ huynh, tôi không muốn bà phiền lòng. Mấy ngày hè, đám bạn đi du lịch khắp nơi, tôi chỉ biết quanh quẩn ở nhà. Tôi cũng đi ngao du, nhưng là trong con hẻm gần nhà. Ba mẹ tôi còn chưa lo xong mấy cuộc hôn nhân của họ, thì làm gì đến lượt tôi được chú ý. Nhưng ít ra, tôi còn có bà, bà sẽ luôn ở bên tôi dù ngày đấy nắng hay mưaTôi nhập học cấp 3, cứ ngỡ ngày tháng trước kia trở lại, rồi phải tồn tại ở ngôi trường này 3 năm mà không có bạn đồng hành. Nhưng không, tôi đã tìm được những bạn thật sự. Họ tốt, và không miệt thị chuyện gia đình tôi. Họ đã giúp cho tuổi trẻ của tôi không chỉ có một màu đen u ám. Tôi cảm thấy rằng, cuộc đời tôi vẫn còn may mắn, vì đã có những người kịp kéo tôi lên khỏi vũng bùn của sự cô đơn…