KHOA HỌC TỘI PHẠM
Đây là những thông tin tôi cảm thấy hay, tôi lưu về để đọc, nếu bạn cảm thấy hay, vui lòng tìm đến page #KHOA_HỌC_TỘI_PHẠM, #SCIENCE_REALM để tìm hiểu thêm nhiều thông tin bổ ích.…
Đây là những thông tin tôi cảm thấy hay, tôi lưu về để đọc, nếu bạn cảm thấy hay, vui lòng tìm đến page #KHOA_HỌC_TỘI_PHẠM, #SCIENCE_REALM để tìm hiểu thêm nhiều thông tin bổ ích.…
Tôi chẳng nhớ nổi mình đã theo chân con chiến hạm này từ bao giờ, chỉ biết là, trong tâm luôn có một chỗ đặc biệt cho cặp đôi đời đầu ấy.Sau khi đã cày cuốc và soi từng hint một trong 146 tập của XY - XYZ, 3 chiếc Movies 17 - 19 (cách đây khá lâu rồi) và tập số 105 của Journeys (mới đây một năm), tôi đã quyết định đi tìm đọc các fanfiction của cô bé và cậu bé ấy. Truyện dài đã đọc, oneshot đã coi, truyện hay đã xem, truyện dở đã thử, truyện chữ đọc nhiều, truyện tranh không kể xiết (Road to Master của Sungyeah làm tôi sướng phát điên). Vậy nên, đây là minh họa cho một số trong số chúng. Tiến độ của cái này sẽ rất không ổn định (tôi có chạm cỏ và có một cuộc sống đời thường không hề rảnh), và có thể bị drop bất cứ lúc nào. Song, chỉ muốn có thể đồng hành cùng nhau lâu nhất có thể.Bởi lẽ, thuyền của chúng ta bất tử.…
Sau một chặng đường dài, cuối cùng người họa sĩ cũng đến được căn nhà bỏ hoang nằm lạc lõng giữa cánh rừng phủ tuyết trắng xóa. Những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt rít từng hồi trong không trung, màn tuyết cuộn lên mỗi lúc một dày đặc hơn. Cô hồi hộp xoay tay nắm, cánh cửa làm bằng gỗ đã mục nát nặng nề mở ra. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo chạy quanh lồng ngực khiến toàn thân cô bất giác run rẩy. Căn nhà dường như bị nhấn chìm hoàn toàn trong màu đen quánh đặc của màn đêm. Không có chút hơi ấm, không còn một dấu hiệu nhỏ nhất của sự sống. Cô họa sĩ trẻ mang theo túi đồ nghề của mình, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi từ từ đi dọc theo dãy hành lang dẫn đến một hầm mộ hoang nằm sâu dưới sáu tấc đất lạnh. Chiếu đèn pin vào góc hầm u tối, người họa sĩ thoáng rùng mình khi nhận ra những chiếc quan tài làm bằng thủy tinh trong suốt đang nằm đó, bên trong chứa bộ xương với đủ loại quần áo khác nhau, tất cả đều ngậm một bông hồng đen tuyền trong miệng... Mắt cô nheo lại, cố gắng đọc những con chữ được khắc nguệch ngoạc trên bức tường đối diện, đôi môi khô khốc bật ra thành tiếng: "Silent Hill?" (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Xin chào quý khách!"Một tác phẩm hay không chỉ thu hút người đọc về nội dung mà cả về hình thức, tức là chiếc áo mà nó khoác bên ngoài. Với mong muốn các tác giả chăm chút kĩ lưỡng hơn cho đứa con của mình Vague Team thống nhất mở cửa Quán Trà Suy Tư, là một trong những chủ đề thuộc trà đạo của Team, hay còn biết đến là nơi nhận thiết kế bìa truyện với giá chỉ bằng một chén trà."…
" Dẫu có 100 năm sau thì chúng ta cũng không bao giờ quên được nhau, đến khi nào sợi chỉ đỏ vẫn còn đó thì lời thề này sẽ mãi mãi không bao giờ bị phai nhoà"" Cho dù sống trong những chiều không gian khác nhau thì vẫn sẽ có lúc chúng ta gặp lại nhau...ngay tại trong căn phòng này. Và rồi lúc đó anh sẽ nói: Anh yêu các em nhiều lắm."( Nói chung là main chết, sang thế giới khác và trở thành god. Đã bá mà nó còn tập thêm nên bá hơn. Tất cả để tìm những người con gái trong lời hứa năm xưa.)Đọc thì biết!…
Ba mét... Hai mét... Một mét... Khoảng cách giữa kẻ bộ hành đói khát và cái giếng mỗi lúc một gần. Nhưng thứ kẻ đó nhận được khi lại gần cái giếng lại chẳng phải nước mát lành. Đôi bàn tay run rẩy của tôi chạm dần vào cánh cửa. Tôi cố dùng hết sức lực để đẩy nó ra. Thứ gì đang chờ đón tôi ở phía trước. Một biển máu ư? Hay một biển xác thịt hỗn độn đang rữa ra? Tôi nhắm mắt lại như thể muốn trốn tránh đi sự thật. Một tiếng "két" rít đến chói tai vang lên. Bặm chặt môi đến mức rớm máu, tôi từ từ mở mắt ra. Không. Không có biển máu. Không có biển xác người. Nó là một thứ gì đó còn kinh tởm hơn thế - thứ đã luôn ám ảnh tôi từ lúc bước chân vào căn biệt thự bỏ hoang này. "Nó" đang ngồi đó, vắt vẻo bên cửa sổ và hướng đầu nhìn về phía khu rừng bên ngoài. Và rồi, bằng một động tác hết sức khoan thai, nó nhẹ nhàng quay đầu lại, tiếng các khớp xương cổ của nó ma sát vào nhu tạo thành những tiếng kin kít đầy ghê rợn. Dải khăn trắng muốt bịt mắt nó cũng theo đó từ từ rơi ra. Cùng lúc đó, tôi đột nhiên ngã quỵ về phía trước, ruột bắt đầu quặn thắt lại như bị một chiếc máy xay thịt nghiền nát từ bên trong. Trước khi rơi vào cơn mơ vĩnh cửu, tôi chỉ kịp nhận ra mình bắt đầu nôn ra máu và... dao lam. Rất nhiều dao lam. (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Ngoài fandom Creepypasta và Marble Hornets thì tui còn đi dịch lời dạo nữa.…
.Love.…
Cringe AF :V…
copy…
Ayo hitman! Let's enjoy and love moemoe kids of bangtan soyeondan. Thanks for reading.…
câu nói hay…
Đoản…
Không có gì…