Hạnh phúc mong manh (12 chòm sao/12 cung hàng đạo/12cs)
Hạnh phúc là thứ ta tự nắm bắt lấy chứ không phải nó nắm bắt lấy ta!!!…
Hạnh phúc là thứ ta tự nắm bắt lấy chứ không phải nó nắm bắt lấy ta!!!…
Thể loại: boy love, cổ trangTình trạng: đang tiến hành…
"Đi học, đi chơi, xem phim, tám chuyện - tưởng đâu chỉ là những ngày bình thường. Nhưng từ khi chiếc tai nghe bị bỏ quên trong rạp phim, Tiểu Nhạc và Minh Dương lại bị kéo vào một câu chuyện dở khóc dở cười. Thanh xuân của họ có chút vụng về, chút ngọt ngào, và cả những rung động đầu tiên khó quên."…
khi cơn mưa của những năm tháng dại khờ tạnh hẳn, cũng là lúc chúng ta thực sự hiểu thế nào là thanh xuân.…
Tên gốc: 低温灼伤Tạm dịch: Bỏng lạnhTiến độ bản gốc: Chưa có truyệnTiến độ bản dịch: Chưa có bản dịchTác giả: Tả Ngạn & Otasquiero đồng sáng tácDịch: linhduong2108Vào chương « Giới thiệu » để đọc văn án chi tiết.Truyện được edit phi lợi nhuận và chưa xin phép tác giả. Vui lòng không reup/copy và mang đi bất cứ nơi nào khác!…
Yêu cũng là một loại tội lỗi.…
Nếu có ai hỏi Đức Duy, lớp 11A, ba năm qua cậu đã làm việc gì chăm chỉ nhất, chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Yêu thầm Nguyễn Quang Anh". Nói chính xác hơn, là yêu thầm đến mức thành thói quen, thành nhịp thở, thậm chí... thành cả "mục tiêu sống".…
Thanh xuân là gì? Là những khoảnh khắc vui vẻ... Là những khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời chúng ta... Vì vậy, thanh xuân là không được bỏ lỡ!…
[DELULU, FANFIC, RPS / KHÔNG ĐU XIN ĐỪNG ĐỌC]Tui có nghe phong phanh ở đâu đó là má Sài hay cho diễn viên cp phim của bả ở chung phòng. Để cả 2 mau thân và dễ tạo chem. Nên hôm nay tui delulu viết cái fic này gửi tới cộng đồng cpf ❤ Bối cảnh là sau cảnh nụ hôn đầu ở ban công, sau cả khi chúc mừng sinh nhật và cả 2 đã về khách sạn để nghỉ ngơi…
Cửu hoàng tử, Điền tướng quân, Điền Hủ Ninh.Con trai út của Trịnh thừa tướng, Trịnh Nguyệt Nguyệt.Một mối liên hôn, hai con người tưởng chừng như có quá nhiều khác biệt.Đến cuối cùng, vẫn là không nỡ phụ lòng người.…
1.Truyện dùng từ ngữ không thuần Việt2.Ngôn ngữ tuổi teen.3.Hình ảnh trong fic đều được tổng hợp từ Internet (chủ yếu ở Pinterest).4.Truyện được viết nhằm mục đích giải trí, không văn vẻ, không cầu kì.5.Chống chỉ định đối với những thanh niên quá nghiêm túc, hoặc không thích thì đừng đọc kẻo mất lòng nhau.…
Kết:Chắc chắc là HE^^Truyện được lấy từ cuốn fic mà tui đã viết trong vở từ tháng 6 năm ngoái♡Ai thích bị tiểu đường nhớ ghé ủng hộ tui nhen💗Author:Emily(tất cả idea đều do tui nghĩ ra,vui lòng không sao chép ý tưởng của mình nếu không có sự cho phép của tác giả,thank you🫶)…
¹1 linh sơn, bách công²2 nguyễn đình dương thấy cái group chat của hermosa là lạ những nó không thể chứng minh³3 textfic…
"Nhìn chị hoạt hình kiểu gì í""Em ghẹo chị hoài"//Chỉ là trí tưởng tượng chứ ko có tht ngoài đời//…
17+/Oneshot/nsfwTruyện boy love viết bằng cả con trymKhông có cốt truyện, nwng lên là có chương mới AllAries Tác giả trốn chồng viết seg đừng hỏi =)))…
Đã thích đến vậy, sao cậu vẫn chưa dám bày tỏ?Nếu đã thích, sao cậu còn giữ im lặng?Thích đến thế rồi, sao vẫn chưa nói ra?Cậu thích người ta đến vậy, sao vẫn chưa tỏ tình?Đã rung động rồi, sao còn ngại bày tỏ?…
Trong vòng bạn bè không ai không biết ánh mắt Hàn Triệt rất cao, không nghĩ đến vậy mà lại thua trong tay một cô bé.Chu Tề nhớ tới mấy ngày hôm trước đến nhà Hàn Triệt lấy đồ, cô bé mặc váy trắng, đi chân trần, chơi với chó nhỏ trên sàn nhà.Hàn Triệt cúi người bế cô, đi lên lầu, "Nói bao nhiêu lần rồi, mặt đất lạnh, lần tới đau bụng đừng kêu với anh".Cô bé vòng tay qua eo anh, giọng điệu có chút cậy sủng mà kiêu: "Người ta đau bụng, mau để em xuống"Cô gái trong trấn nhỏ ngọt ngào đáng yêu VS Tổng tài bá đạo bị cô gái ăn đến gắt gao.---Nếu không phải là cô, anh cũng không biết mình thế nhưng cũng sẽ tham luyến chuyện tình yêu trên thế gian. Một hồi tình cờ gặp gỡ, một câu chuyện tình yêu ngọt tận tim.Nam chính hơn nữ chính 8 tuổi.Tag: Đô thị tình duyên, ngọt văn, sủngVai chính: Hạ Đàn, Hàn Triệt--- Thực ra Đồng muốn khai hố bộ này trước, vì đọc văn án đã siêu thích rồi. Đồng nghĩ truyện hay mà mình edit vẫn còn non tay, sợ không truyền tải được hết ý nghĩa của truyện. Nhưng thích quá rồiiiiiiii, biết làm sao đây, đành đào hố để lấp vậy, sẽ cố gắng làm thật nhanh vì mấy bộ của Nghê Đa Hỉ cực hợp gu mình, muốn thầu hết quá ~^•^~.Đến đây thôi, lảm nhảm nhiều quá rồi. Mời mọi người đọc truyện nhé. Nếu thích hãy bình luận cho mình nha.…
"Lưu Chí Hoành đã từng nghĩ,cuộc sống của cậu thật sự rất ổn.Cho đến khi,cả 3 người họ xuất hiện....."Note:Fic này mình chấm bút vào 2 năm trước,tỉ là hôm nay vô tình thấy nó trôi dạt trên nickface cũ của mình,vào xem lại cảm xúc vẫn y như lần đầu.Lúc trước fic này cũng đã được mình up lên đây nhưng đã xóa ngay sau đó được vài tháng.Nên hôm nay mình quyết định reup đứa con này của mình.Tuy rằng không được hay lắm,câu văn vẫn chưa được trau chuốt kỹ càng,nhưng đổi lại mình cảm thấy mình của 2 năm trước thật là phi thường khi viết ra được cái fic này😂😂Hy vọng mọi người sẽ thích,yêu thương❤…
nnhygtgfudutudyr8ry7rythyhjhhhhhghhhhhgug8g8gugydu jfygivtycgdinkcyibkcydivyeuvus6fud6d8fusrid6fud7vus5rud7fidugjbkydgidufigt7t6g6h5vtgtjg4tvtvrrrgvfececrvgrvrvecev3vrh7h4dtbunivuduhcucuvxhf kgihxutcutycuc idugu. hdufusivuvkn.nye8 m.yêu maGkgudkgmzzYztTTtTTTTTzzTTGDTSHCYOG7G7C7D6F6D6CYCUCUDHR6E6D77FUFUGUTG8GIVUVUH8GIG9HIG8G87DOG8GG8G8G8V8CYCYDGYFUDGD7G9G8Y99GIG8G8GICUGI LoGIC RUEURUEUWUUEUEUEEUDUUDURDUDUDUDHFFHFHFHHRRURUURIROFUOTJTOTITITIITTITIYI5U6I5IYI £IYIYYUITI5ITIYIRUEUDUWUDHDUUDUFHDHGTHUHTHRYYYYYGFDTTTTYYYUUDGFyfufuugdiruyh6keuytty666uu7q7wuw3u udeueyyeyeurhruueeu7rrurirurhrururfdurhryryeueururuurururururutyr66t6r6r7r6366y3633636363y3y3ueueueueeyeyyewhhwuwueugeyduwtwudgehdywgsheuqdheuedheuyegue7euehddeiiudeueuueueueudyueudududududududueydidgududdydydydydhdueyeywydheyyeyyyyyyyy…
Năm mười lăm tuổi, thế giới của Ánh Dương không có màu nắng. Nó chỉ có màu xám của những bức tường lạnh lẽo, màu đen của những tổn thương tâm lý và màu đỏ rực của những cơn thịnh nộ không tên. Sinh ra trong một gia đình mà sự kỳ vọng nặng nề như xiềng xích và tình yêu thương là một thứ xa xỉ, Ánh Dương đã học cách tự nhốt mình trong vỏ bọc của một cô bé ngoan hiền, vô cảm.Cuộc sống của Ánh Dương là một chuỗi ngày dài của sự chịu đựng và cô độc. Mỗi lời chỉ trích, mỗi ánh mắt thất vọng của người thân đều là một vết cứa sâu, đẩy cô bé trượt dài vào bóng tối. Ánh Dương biết mình đang dần đánh mất bản thân, dần trở thành một người xa lạ, nhưng cô bé không tìm thấy cánh cửa để thoát ra.Đây là một hành trình nghiệt ngã.Liệu một cô bé 15 tuổi chênh vênh, gánh trên vai quá nhiều nỗi đau và áp lực từ xã hội lẫn gia đình, có thể tìm thấy sức mạnh để "Cứu Rỗi Chính Mình"? Hay những tổn thương và sự tuyệt vọng sẽ nhấn chìm cô bé vĩnh viễn?…