//RhyCap// Kẹo Ngọt
Fic ngọt - ngược thất thường ạ⭐️…
Fic ngọt - ngược thất thường ạ⭐️…
Học chung trường, chung lớp nhưng vẫn cố tỏ ra ghét nhau?Rốt cuộc còn định giả vờ đến khi nào?Nếu không có hội bạn thân ra tay liệu họ có bước đi trên cùng một con đường như bây giờ?Phải chăng, đôi khi duyên phận cũng cần một chút thúc đẩy từ những người ngoài cuộc.Ban đầu là ánh mắt ngó lơ, lời nói lạnh nhạt, nhưng rồi cũng chính những khoảnh khắc vô tình bắt gặp nhau cười, buồn lại khiến trái tim rung động lúc nào không hay.Họ chẳng hề nhận ra rằng, sự quan tâm đã len lỏi qua từng cuộc trò chuyện ngắn ngủi, từng lần tranh cãi không đầu không cuối.Chỉ đến khi bị kéo vào một trò "mai mối bất đắc dĩ", họ mới bắt đầu thấy thiếu vắng khi đối phương không còn ở cạnh.Giả vờ mãi cũng mệt, trái tim vốn chẳng giỏi nói dối.Và rồi một ngày không xa...…
Ta là một Bảo Bình. Ta đọc fic nhiều rồi nên giờ tự thân viết thử một fic, mong mọi người ủng hộ cho fic đầu tay của ta.Summary : Tôi sẽ bảo vệ em bằng cả mạng sống của mình !!!…
mục đích là nơi tìm FWB, tự nguyện và phải 18+ nha…
QtHiện đại ver…
E x A…
Có người nói, thanh xuân giống như một tách trà, khi ta uống và thưởng thức nó bằng tình yêu, thì đương nhiên vị đắng không thể nào làm bớt đi cái ngọt dịuNgược lại, trong một chiều mưa, trời đen, âm u, tịch mịch, bên quyển sách cũ lật giở từng mảnh trang của ký ức nhàu nát, ta nhấp ngụm trà do chính bản thân pha, rồi chìm đắm vào trong nỗi đau cùng tuyệt vọng, đến mức đó, cho dù bỏ vào bao nhiêu đường, thì vị đắng vẫn sẽ xé nát con timNgô Lỗi uống tách trà của tình yêu đó trong những năm tháng ấu thơ, sống cùng hình ảnh cậu bé che mưa cho bản thân năm nàoVương Tuấn Khải không thích trà, nhưng từ khi thích Ngô Lỗi, cũng bắt đầu uống trà, nhưng trà này, suốt bao nhiêu năm, vẫn không xuống được đến cổ họng, chỉ ngậm ở trong miệng, hòa cùng nước mắt đắng cay"Yêu khó vậy à? Vậy thì đừng yêu nữa". Một người nói với cậu"Yêu rất khó. Nhưng yêu rồi, vì là người đó, cuộc sống này tự nhiên trở nên dễ dàng hơn". Vương Tuấn Khải đáp lại…