[MuraMido] [Vtrans] ...
Murasakibara Atsushi và Midorima Shintarou không ưa nhau. Ai cũng biết điều đó...(Mé, vã OTP quá mà không ai viết nên phải tự đi tìm rồi dịch nè:()) ~Cre: Ao3…
Murasakibara Atsushi và Midorima Shintarou không ưa nhau. Ai cũng biết điều đó...(Mé, vã OTP quá mà không ai viết nên phải tự đi tìm rồi dịch nè:()) ~Cre: Ao3…
mấy mẩu nhỏ mình viết cho jeonglee và guria…
Tôi ghét thế giới này....Ghét sự tham lam.....Ghét sự đố kị....Ghét sự tàn nhẫn...Tôi muốn chết.....Không có gia đình...Không có bạn bè....Không có tình thươngTôi không có gì cả ngoại trừ sự cô đơn" Tôi ước tôi được sinh ở thế giới khác" Ở đây có gia đình.... Có bạn bè .... Có tình thương....Và có anh.. định mệnh đã cho em gặp anh Nhưng sau tất cả tôi lại cô đơn ....." Em rất nhớ anh, nhớ rất nhiều, Em muốn gặp được anh" Nghe sặc mùi SE nhưng là HE đó, là He đừng lầm tưởng.…
Câu chuyện được kể sau khi Satoshi trở thành nhà vô địch vùng Kanto và có một cậu con trai đã được 7 tuổi.Cụ thể như thế nào thì đọc truyện nha!Đây là tác phẩm đầu tay của mình, có gì sai sót mong mọi người đóng góp nhé!Và mình cũng mong đừng ai mang tác phẩm của mình ra chỗ khác nha!…
"Có một Phương Anh thích chụp phim, cẩn trọng ghi lại mọi khoảnh khắc của người con gái mà mình trân thương.Có một nàng thơ Ngọc Thảo đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng chỉ thích ngắm hình ảnh mình trong lăng kính của người chị ấy."…
"nếu ở bên cạnh cậu bình yên như gió, như mây, dịu dàng như việc hít thở. vậy đâu cần chờ đến những ngày nắng đẹp trời?"…
bởi vì quá lười để chép lại 8 chương trước nên mình sẽ viết luôn tập tiếp, ai muốn đọc lại phần bị mất thì tìm truyện cùng tên sẽ có xuất hiện và tác giả là Hạ. Hy vọng bộ này vẫn nhận được ủng hộ từ đọc giả.…
[200314]Hoa đào thì luôn luôn nở rộ, mỗi năm, cứ đến mùa thì nhất định sẽ nở rộ. Đều đặn như vậy, chung thuỷ như vậy, cứ như là đang mãi hoài vọng, mãi chờ đợi hình bóng của ai quay trở về....Hoa đào năm nay vẫn nở, nhưng bóng dáng người xưa đã vạn dặm khuất xa, nghìn trùng ngăn lối.Hoa đào cũng chỉ biết ôm trong lòng một mối tình câm, rồi tàn lụi trong âm thầm.... Gieo vào đất một khúc tương tư, trông đợi vào cuộc hội ngộ của một kiếp đời sau nữa...[Tổng hợp những câu chuyện ngắn cho Shiba, cho cánh cụt, cho thời thanh xuân đẹp đẽ sắp đi qua của chúng ta]…
"chà, nhưng không tệ nhỉ, một tòa lâu đài dành riêng cho bọn mình"mary vẻ mặt đắc thắng, cô chễm chệ ngồi trên chiếc bàn lớn, nhìn ra toàn bộ gian phòng. tsuzura đứng bên cạnh, chỉ lặng lẽ mỉm cười, ngắm nhìn dáng vẻ rạng rỡ của người trước mặt."chỉ cần ở bên mary, thì ở nơi nào cũng là lâu đài cả. vì sao ấy hả? vì mary chính là chàng hoàng tử trong mơ của cô mà."nếu mary biết trước được...rồi sẽ đến một ngày, khi căn phòng này vẫn là câu lạc bộ văn học, vẫn sẽ là sòng bạc, nhưng chẳng còn thuộc về riêng cô...nếu người năm ấy cũng chẳng còn bên cạnh, cô có còn chiến đấu nữa hay chăng?…
Sau những ngày làm việc vất vả, trụ sở thám tử vũ trang quyết định tổ chức đi du lịch đến suối nước nóng để thư giãn.…
Retrouvaille (n): Cảm giác hạnh phúc khi được đoàn tụ với một người cố nhân sau nhiều năm xa cáchMà theo như Nguyễn Tuân nói, chính là loại cảm giác "vui như thấy nắng giòn tan sau một kỳ mưa dầm, vui như nối lại những chiêm bao đứt quãngCuộc đời của mỗi chúng ta, về cơ bản chính là một mớ hỗn độn của những cuộc biệt ly và hội ngộ, của những nước mắt nụ cười, của những cái bắt tay ngậm ngùi và cả những tiếng thở dài nuối tiếc....Cuộc đời này, nào có gì là mãi mãi đâu em?Cả tuổi xuân cũng chẳng 2 lần thắm lạiThế nên, khi chia ly, ngoảnh đầu quay nhìn lại,Mình cứ nhìn nhau thôi, đừng hứa chuyện một mai...2.1.2021.…
*Được lấy cảm hứng từ fic ot9 "us"*Một ngày nào đó, chúng ta sẽ bước qua tuổi thanh xuân.Một ngày nào đó, chúng ta sẽ rời khỏi sân khấu, bỏ lại sau lưng ánh hào quang rực rỡ và niềm đam mê nhiệt huyết năm nào.Một ngày nào đó, chúng ta sẽ rời khỏi con đường mà năm đó, chúng ta đã quyết định sẽ cùng nhau bước đi, cùng nhau vượt qua khó khăn, thử thách....Một ngày nào đó, chúng ta sẽ an yên sống một cuộc đời bình dị, tầm thường...Tạm biệt nhé, Dù tương lai sau này không còn có "chúng ta", nhưng tớ nhất định cũng sẽ không cảm thấy hối tiếc đâu."Because we were together, in the most beautiful time of our lives..."…
Khi trên TV bắt đầu chiếu phim "Truyền Thuyết Bạch Xà" cũng là lúc mọi người biết kì nghỉ hè đã tới."Em gái à. Em thật là không biết thưởng thức, những thứ này quá vô nghĩa." Hứa Tiên đi qua phòng khách, thấy cô em họ đang ôm một bọc khoai tây chiên xem Truyền thuyết Bạch Xà, dáng vẻ rất thưởng thức, không khỏi nguyền rủa một câu. Tên của cô thật bi ai lại trùng với tên Hứa Tiên. Chính là cái tên tiểu bạch kiểm, vô cùng hèn yếu đáng khinh kia! Cho tới nay, trạch nữ Hứa Tiên của chúng ta rất là khinh bỉ bạn tiểu bạch kiểm Hứa Tiên, cực kỳ khinh bỉ. Chưa nói không giống đàn ông, lại còn là một tên mặt trắng không có phẩm chất! Có việc gì cũng hô to gọi nhỏ 'nương tử, nương tử', thật là giống con gà mái quá đi, quá ghê tởm! Tại sao Tiểu Thanh ban đầu không một kiếm đâm chết hắn đi a! Lại có thể ở chùa Kim Sơn tu hành hai mươi năm thành tiên, tiên cái đầu hắn á, hắn nên bị diệt thành tro bụi ! Trùng tên với một nam nhân như vậy thật là sỉ nhục cô quá mà. Nhưng bất kể cô kháng nghị muốn đổi tên thế nào, cha mẹ cũng không đồng ý, cô đành phải chấp nhận.…
Có hai tên đàn ông yêu nhau.Yêu nhau rồi ịch, rồi giận dỗi, cãi vãNói chung cũng chỉ là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi của mấy đứa yêu nhau…
- Nếu như sau này gặp lại, khi đó tôi sẽ không còn là Im Nayeon, chị cả đáng yêu của Twice, em cũng không còn là idol Tzuyu xinh đẹp nữa. Chúng ta phải lấy tư cách gì để mà gặp nhau đây?Nhẹ nhàng bước tới, nắm chặt đôi tay, Tzuyu nhìn thẳng vào mắt Nayeon với không chút hoài nghi, tựa giây phút ban đầu....- Nhất định, vào giây phút đó, tất cả kỷ niệm sẽ ùa về...Vào giây phút đó, nhất định,....."Chị sẽ lại nhớ lại thôi...."…