không bao giờ quên em
Giữa họ nếu nói là tình yêu thì cũng không hẳn, nhưng lại là một cảm giác thân thuộc không thể không có nhau, nếu chỉ cần một trong hai người biến mất thì người còn lại sẽ không biết lo lắng trống vắng khó chịu đến nhường nào…
Giữa họ nếu nói là tình yêu thì cũng không hẳn, nhưng lại là một cảm giác thân thuộc không thể không có nhau, nếu chỉ cần một trong hai người biến mất thì người còn lại sẽ không biết lo lắng trống vắng khó chịu đến nhường nào…
Tác giả: Nhất Bút Niên HoaThể loại: Ngôn tìnhEditor: Quỳnh_ỉn, Ciao J, selina_tran, Thu ThủySố chương: 125Trạng thái: FULLXoay quanh về nam nhân cặn bã là thái tử Hoài Bắc, nhưng nam nhân này lại là Vương chí tôn tối cao của Hoài Nam.Lời đồn nói, hắn tuấn mỹ như thiên thần nhưng lòng dạ ác độc như ma quỷ, một gương mặt tuấn tú hấp dẫn vô số tiểu thư quý tộc ùa đến, một thanh ngự kiếm lại chém đứt vô số người mơ mộng hão huyền.Lời đồn nói, hắn không gần nữ sắc, tính tình không tốt, không nói cười tùy tiện, không có hậu cung, thiên hạ làm trọng.Người ta còn đồn cái gì? Lời đồn chính là cái rắm!!…
Đây là tác phẩm đầu của mình ....Mong các bạn giúp đỡ....Cảm ơn ...…
Cứ ngỡ mọi thứ là mãi mãi cho đến khi......…
Câu chuyện kể về một cô gái, cứ vài ngày sau khi cô tỉnh dậy, cô sẽ sống cùng với một người bạn trai, và họ có những tính cách khác nhau.Mỗi chap mình sẽ viết về một người bạn trai của cô nhaa.Với cả hầu hết toàn là lời thoại của người bạn trai đó UwU mình làm vậy để các bạn thoả sức tưởng tượng…
Một cô gái đang ngồi bên ghế đá công viên mân mê ổ bánh mì "lăm le cho vào miệng cạp" thì vừa lúc cô đưa ổ bánh mì lên cạp thì một đám đàn ông cỡ chừng 30-40 tuổi chạy tới miệng hét lên:_Nó kia kìa!!!!Giật mình cô quay lại nhìn. Phản xạ nhanh cô cầm ổ bánh mì thật chặt trong tay rồi vọt lẹ. Miệng lầm bầm oán trách đám người đang đuổi theo mình:_Trời à, ít ra cũng phải để tôi ăn xong ổ bánh mì mới có sức chạy tiếp chứ!!!! vừa nói vừa thở không ra hơi cô biết sức lực mình sắp hết hạn nên đánh liều lủi đầu vào một nơi không dành cho cô: WC NAM. >"Nhìn quanh không thấy ai nên cô lẻn vào phòng thật nhanh và đóng cửa lại. Ngồi trên nắp bồn cầu thở hổn hển. Phương châm lúc này của cô là:_"Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất!!!Lúc này cô mới không dám thở mạnh nữa mà cố gắng lắng nghe tình hình bên ngoài. Cô nghe loáng thoáng tiếng chữi rủi của bọn người đuổi theo cô:_Mẹ kiếp, nó lại thoát nữa rồi!!!!Giọng một thằng khác chen vào:_Đkmm ba nó còn vay của tao 5 triệu mà tao còn chưa lấy lại được!!!_Mau tản ra kiếm nó đi nhất định không để cho nó thoát nữa!!! https://utruyen.net/co-vo-bat-dac-di.416/…
Lần đầu viết nên có gì sai sai mong mọi người thông cảm.Nội dung: tình yêu 4 năm kết thúc ,giờ 2 người gặp lại, không một ánh nhìn, không một lời nói. Trớ trêu định mệnh ép họ đến với nhau lần nữa. Chấm dứt tất cả hay khởi đầu lại? Tất cả do anh quyết cả!…
*Boylove*…
ảnh tớ dùng đều là ảnh mạng ạ_truyện thể loại boylove thế giới ABO và genz…
Tác giả: Mặc LinhLinh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập thêm, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một phiếu cuối cùng liền thoát hố. Kết quả hố không có lui được, ngược lại vào hố lớn hơn nữa......Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ta cũng mỗi ngày ở trên giường lớn mấy trăm mét tỉnh lại, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta......Hệ thống: Tỉnh! Ngươi 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét mỹ mạo của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh!Nhìn xem số dư còn lại trong thẻ của ngươi!! Ngươi nghèo đến mức màn thầu còn không thể ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, lãnh hội thế gian vô địch tịch mịch......Hệ thống: Tỉnh!Ngươi trước tiên từ dưới đất đứng lên!Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở......Hệ thống: Tỉnh!!Nam nhân của ngươi muốn treo!Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể cố gắng.…
~ Giới thiệu ~Nó tên là Trần Ngọc Mẫn Nhi ! . Và cậu con trai kia là Đặng Chí Lân .Để tôi kể bạn nghe . Hai đứa này vốn rất có duyên khi gặp nhau từ lúc nhỏ khi nhỏ Nhi 6 tuổi, Lân lớn hơn Nhi 2 tuổi.Như trời đã định sẵn vậy, hai đứa này đi đâu cũng gặp nhau. Đi biển, đi chơi, đi học cũng vậy. Nhưng nó ghét cậu con trai tên Lân kia lắm. Vì hễ lần hai đứa gặp nhau là Lân giở trò bắt nạt nó. Thế đấy, trãi qua được 5 năm. Nó không còn gặp cậu 2 năm. Điều đó khiến nó nhẹ nhõm, và dần quên mất hiện diện của cậu. Đến khi nó học lớp 7, nó cùng nhỏ Trâm tìm một chỗ học võ Taekwondo. Nó hoàn toàn quên mất là cậu có học võ Cổ Truyền sát bên Taekwondo. Thật sự nó rất ngạc nhiên, nhưng nó đã nuôi ý chí rằng "KHÔNG ĐỂ ANH TA BẮT NẠT NỮA" . Và kể từ đó đã trãi qua được gần 1 năm. Từ GHÉT nó đã SAY NẮNG cậu lúc nào không hay. Kể ra gần 1 năm rồi.#Súp…
HE.Song khiết. Ngược trước sủng sau. Thẩm Trúc Phong từng là bảo vật yêu thích của Đường Chi Vị, anh ấy sợ rơi khi cầm nó, nhưng anh ấy lại sợ tan chảy khi cầm nó. Sau đó, bảo vật trái tim này đã đâm Đường Chi Vị một cách tàn nhẫn nhất. Kể từ đó, bảo vật trái tim này trở thành con kiến khiêm tốn nhất dưới chân anh. Sau sáu năm đau khổ, tủi nhục và đoàn tụ, Thẩm Trúc Phong không còn là mặt trời nhỏ rực rỡ như xưa. Anh ta nhìn Đường Chi Vị với ánh mắt cảnh giác, tâng bốc và sợ hãi mà anh ta chưa từng có trước đây.…
_Đây là lần đầu tôi viết trên Watt nên có sai sót thì thông cảm_Truyện kể về cp USSR×Nazi là chính (như tên)_Nếu đây là NOTP thì hãy thoát trong thầm lặng_Sẽ có H nhưng tần suất khá ít, vì tôi ngu khoảng này vc và cũng như là tôi khá chật vật với cảnh H của hai người-..._Lịch đăng sẽ không cố định vì khi rảnh và có ý tưởng tôi sẽ viết_Ở đây sẽ không liên quan đến lịch sử, chính trị nhưng tôi sẽ đưa một chút vào đây, nếu có sai thì cứ nhắc tôi, tôi sẽ sửa lại_Sẽ không có mục đích xúc phạm, dè bỉu hay không tôn trọng bất kì quốc gia nào xuất hiện trong bộ truyện này_Tranh không phải của tôi, và đây là tranh của cậu @waonewt như trong hình đã ghi.Tôi tự hỏi là đã hết chưa, nhưng chắc là rồi đấy. Giờ thì vào truyện nào-...!…