Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một đêm triền miên, quăng 200 đồng tự nhận xui xẻo! Cô cho rằng chỉ là người qua đường, nhưng lại bị bắt trở lại giường nhiều lần... Sau này cô nổi giận, đổi lấy chính là câu nói chịu trách nhiệm của anh. Cô rất muốn biết " Chịu trách nhiệm ra sao? " Anh tựa sói tựa hổ nhào đến " Tiếp tục đi ngủ ".※Trans và Edit : Rina※Cấm re-up ❎Rảnh giờ nào ra giờ đó ❕…
Từng là bạn thân của nhau, yêu nhau là chuyện bình thường...Nhưng sau đến 3 lần tỏ tình mà vẫn bị đùa cợt chuyện tình cảm bởi đứa bạn thân thì thật đau khổ!!!Nội dung như nào, xem rùi biết liền à…
câu chuyện xoay quanh một người đàn ông giàu có với mối tình cũ sâu sắc là một nhà tiên tri xinh đẹp. nhưng câu chuyen tình yêu đó lại kết thúc bằng cái chet của người tiên tri, và trước khi ra đi cô có dặn anh ấy hãy hiến giác mạc của cô ấy cho 1 cô gái giống cô ấy, và để cô ấy sống thay cô. sau khi cô gái tiên tri mất được 2 tuần cô gái mù có gương mặt giống kia đã xuất hiện... Và câu chuyện có bi thương, có hạnh phúc bắt đầu...…
Lá thu bay xiên khi mình đang ước vọng,từ khung cửa sổ này.Mình mong bạn vui vẻ,mình mong bạn cảm thấy được yêu.•••Inspired from Window - GaldiveUniversity AUMột chiếc bánh cheesecake ngọt ngào dịu dàng.…
" Tôi đã từng đứng trước vạn người, đợi anh. Trong cả vạn con người ấy, anh kia tuyệt nhiên đều lướt mắt, rồi vô tình đi qua. Tôi đã từng nhìn trộm anh qua dòng xe cộ tấp nập, bóng lưng anh thẳng, đôi mắt vẫn sáng tinh anh. Tôi cảm thấy giây phút đó, trái tim như một viên bơ vàng, tan chảy dưới hào quang của anh. Tôi đã từng viết tên anh không dưới nghìn lần trên giấy vẽ, rồi tự mình ôm mộng cất giữ kĩ càng. Điều đó, anh tuyệt nhiên không biết. Tôi đã từng, và đã từng. Tất cả đều là đã từng. Mọi thứ đều là đã từng. Bằng một cách thầm lặng, tôi thương anh. Và cũng bằng một cách thầm lặng, tôi tự đau cho chính bản thân mình. Tôi thích một mình, nhưng lại sợ cô đơn. Tôi muốn hòa vào dòng hối hả của thành phố, nhưng lại sợ bon chen đông đúc. Tôi thích anh, nhưng lại sợ anh thích mình. Cuộc đời của tôi có quá nhiều thứ trái ngược nhau, quá nhiều thứ trái ngược anh. Cho đến khi đớn đau vỡ ra từng mảnh, tôi mới biết đã quá muộn màng. Cho đến giây phút cuối cùng, ở bên cậu ấy, tôi mới biết mình may mắn thế nào. Chỉ là, chỉ là cảm thấy tiếc nuối, đôi chút. Chỉ là cảm thấy day dứt, rất nhiều. Tôi cứ cho rằng bản thân mình bị tổn thương, cứ ngỡ rằng thế gian này anh là người lãnh khốc vô tình, nhưng không ngờ rằng, chính tôi cũng đang làm tổn thương cậu ấy. Nhưng rằng, cuối cùng, cũng phải chia xa. Chỉ là không biết, có còn ai đứng giữa khoảng trống , lấp đầy những nhớ thương!? "…