Hố Đen trong tâm trí
All about my silly life…
[Edit][ChanBaek] Dù có chuyện gì xảy ra, em sẽ vẫn yêu anh
Phác Xán Liệt, Biện Bạch Hiền, cả hai từ nhỏ đã từng ở chung. Vì gia tộc, vì gia sản, cả hai phải rời xa nhau. Lúc ấy, là ngày Bạch Hiền tròn 5 tuổi, Xán Liệt 10 tuổi. Khi rời đi Xán Liệt đã để lại cho Bạch Hiền 1 lời hứa. Liệu sau 17 năm, cả hai có còn nhớ? - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - Trích đoạn: "Thứ em cần không phải là một người quá tốt, chỉ cần một người đủ lớn để giữ em lại mỗi lúc mất bình tĩnh muốn xa rời" -Biện Bạch Hiền "Em đừng đi, trái tim anh cần em, Làm vợ anh đi " -Phác Xán Liệt - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - ❌Đây là đứa con đầu lòng của ta, dù có ko hay thì mong mọi người đừng đem nó đi đâu nhé :3 ⭕ Mong các bạn đừng ném đá 🙏P/s:Mọi người cứ gọi ta là VOI cho thân^^…
[XK]Vương phi siêu quậy của ta [Drop]
Nàng là Diệp Thanh Dao , sát thủ số 1 thế giới , là thủ lĩnh của bang black rose . Mỗi lần làm xong nhiệm vụ đều đẻ lại một bông hồng đen kèm theo một tấm bưu thiếp có chữ devil Hắn là Mạc Thiên Vũ , là vương gia của Thiên Vận quốc , được mọi người cho là lãnh khốc tàn bạo giết người không chớp mắt, xem nữ nhân chỉ là cỏ rác❤-----------------------❤Sau một lần bị bom nổ , nàng xuyên qua thành đại tiểu thư phế vật của Diệp phủ tên là Diệp Thanh Dao . Trong tiểu viên cũ bị người ta đánh chết…
[TWICE][SaYeon] Tôi Nghiện Em!
Bách Hợp…
nàng và ta
ta yêu nàng đến hoá thành người điên.…
HOA HƯỚNG DƯƠNG VÀ CƠN MƯA BÃO •Happy_Smile•
• Tác giả: Happy_Smile.• Thể loại: BL, Hiện đại, Hài Hước, Niên Thượng, HE. • CP chính: Ôn nhu mưu trí chung thủy si tình bác sĩ thú y công x Ấm áp bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối sinh viên thụ.• NỘI DUNG: Vũ Hoàng Minh gục mặt xuống vai của Phạm Trần Phong, người run lên liên hồi, giọng nói lúc nghe được lúc không, chữ được chữ mất, tay nắm chặt lấy lưng áo của anh. Gương mặt kìm nén cảm xúc đang dâng trào như không muốn cho người mình thương thấy, từng tiếng nấc của cậu khiến anh đau lòng mà cũng muốn khóc theo. Vũ Hoàng Minh từng chút một cố gắng nói to, rõ ràng từng vành chữ dù cho đôi lúc nước mắt muốn ứa ra nhưng cậu lại gắng nén xuống. Giọng nói nghẹn ngào, xúc động xen lẫn với niềm vui khó tả, niềm vui của sự chiến thắng sau bao nhiêu vất vả chiến đấu cho tương lai hạnh phúc. " Anh à, em với anh...Cuối cùng...cũng đã làm được rồi. Hai đứa tụi mình, cuối cùng... Cũng đã làm được rồi. Chúng ta chiến thắng...rồi....Hic...".Phạm Trần Phong ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ của Vũ Hoàng Minh, mặt tựa vào hõm cổ của cậu mà dụi dụi vài cái. Chất giọng nghe như anh đang rất bình tĩnh, nhưng khi nghe kỹ rồi thì anh cũng nghẹn ngào, bồi hồi chẳng khác gì cậu." Ừm...! Chúng ta thắng rồi, tôi và em... đều chiến thắng rồi. Tôi...tôi không biết phải nói thêm gì nữa. Chỉ biết nói một câu. Cám ơn em đã không bỏ cuộc vì hạnh phúc của chúng ta...Cám ơn em nhiều lắm, Hoàng Minh"." Em cũng cảm ơn anh, người đàn ông mà em sẽ yêu đến hết cuộc đời này".…













