zekayusi || đời anh tệ
nên là lệ không tuôn…
nên là lệ không tuôn…
nói xa nói gần, tất nhiên tôi cần có anh.…
Em ơi!…
mình thương…
Một người quen buông lời cay đắng lại va vào ngay một người ngọt ngào…
trai thẳng mà thế này thì chết dởwrn : nhân thú , ooc , lowercase...…
đĩ mẹ nó mày dập anh mà mày khóc cái gì hả geonwoo ?warning : seg , occ , lowercase...…
Kim GonU hiểu rõ nhịp đập trái tim của mọi bệnh nhân, trừ nhịp tim của chính mình mỗi khi ở gần Minhyung. Mười năm thầm lặng, một căn hộ chung, và vô vàn những sự dung túng không thành lời. Liệu sự bướng bỉnh của cậu và sự trầm ổn của hắn có thể giao nhau ở một điểm gọi là tình yêu, hay mãi mãi chỉ dừng lại ở hai chữ "tri kỷ"?…
em vẫn còn nhớ những lần mình đã hứa hẹn cùng nhau mãi mãi chẳng rời xatextfic | ooc…
!! Only bottom Kim "Zeka" GeonWoo. Nói không với switch !! - OOC, seg mất não, có mob/reader x Zeka nên mọi người lưu ý giúp mình. Fic hoàn toàn là ảo, không áp đặt lên người thật -Đói quá phải đẻ hàng để còn chèo kéo người người nhà nhà lên bè nấu cho em húp ké.…
Nhân vật chính: Kim "Zeka" Geon-woo & Lee "Gumayusi" Min-hyeongThể loại: Sci-fi, cường cườngVà các nhân vật khác.…
sau bảy năm rực rỡ, khánh vũ và minh hùng gọi nhau là "người cũ".happy ending…
i just wanna get high w my lover…
Minhyung chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người chỉ sau một lần gặp.Chỉ là một tiệm xỏ khuyên nhỏ nằm nép mình trong con phố không mấy nổi bật, chỉ là một người thợ với đôi tay vững vàng và ánh mắt lạnh nhạt đến mức khó gần. Vậy mà ngay khoảnh khắc GonU cúi xuống, chạm nhẹ vào vành tai cậu, giọng trầm thấp hỏi một câu rất bình thường - "Sợ đau không?" - tim Minhyung lại lỡ nhịp.Một lần xỏ khuyên.Hai lần quay lại.Rồi ba lần, bốn lần... với những lý do ngày càng gượng ép.Minhyung biết rõ mình đang làm gì cố tình bước vào thế giới của một người không hề để ý đến mình.Còn GonU, từ đầu đến cuối, vẫn chỉ xem cậu là một vị khách hay quay lại hơn bình thường một chút. Một người nói nhiều, hay cười, đôi khi phiền phức nhưng lại để lại cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ.Cho đến khi những cái chạm không còn đơn thuần là công việc, những lần gặp không còn là trùng hợp,và khoảng cách giữa "thợ" và "khách" dần trở nên mơ hồ.Có những rung động bắt đầu từ một vết khuyên nhỏ xíu trên da,nhưng lại ăn sâu đến mức không thể tháo ra được nữa.…
Warning: truyện có yếu tố ngoại tình…
Hùng rủ Vũ chơi cầu cơ.…
Mình gặp gỡ là do ý trời...…
"Có những kẻ là sát thủ máu lạnh với cả thế giới, nhưng lại là một chú cún bướng bỉnh trước mặt người mình thương."GonU và Minhyung là hai mảnh ghép trái ngược nhau nhưng lại gắn bó từ thuở nhỏ. Một người là "con át chủ bài" của một ông trùm lớn, thường xuyên trở về nhà với những vết thương và mùi khói súng. Một người là chàng trai bướng bỉnh, ấm áp, là bến đỗ duy nhất mà đối phương có thể tìm thấy sự bình yên.…
Mình cần em Minhyeongie, cần em an ủi, vỗ về khi tối muộn, kéo mình thức dậy vào sáng sớm, quan tâm mình khi buồn. Đừng rời xa mình, em nhé!…
và nếu câu chuyện của chúng mình dần nhòe đi vì nước mắt quý giá của cậu.…