After The Rain ( Sau Cơn Mưa...)
We are living in a same world...But everyone's soul is different...What colour in your soul?Chúng ta đang sống trong cùng một thế giới...nhưng tâm hồn mỗi người đều khác nhau...Tâm hồn của bạn màu gì nhỉ?…
We are living in a same world...But everyone's soul is different...What colour in your soul?Chúng ta đang sống trong cùng một thế giới...nhưng tâm hồn mỗi người đều khác nhau...Tâm hồn của bạn màu gì nhỉ?…
The you who you are tonight is the same you I was in love with yesterday,The same you I'll be in love with tomorrowTập hợp những drabbles về SamHoon…
Hai tâm hồn bé nhỏ gặp nhau họ không phải trò chuyện bằng lời nói mà dùng suy nghĩ, ánh mắt để chia sẻ tâm tư của nhau qua hai cuốn nhật ký. "Cứng như sắt vẫn bị axit ăn mòn". Tâm tính của một người ít cười, lạnh nhạt, khô cứng được một tâm hồn trong sáng, bao dung làm cho tan chảy. Trải qua bao đợt sóng lòng cuối cùng bình minh đã rực sáng, nơi ấy họ cảm nhận được ánh nắng ấm áp. Mỗi ngày của họ trở nên thật ý nghĩ và hạnh phúc. "Đây là nhật kí của em mà!Không là của anh chứ!Nhìn quen quen ha. Cho anh kiểm tra được không? Không được nhỡ anh đọc bí mật của em thì sao?"…
Câu chuyện về một Tuyết Linh hoạt bát, nhí nhảnh, có niềm yêu thích với những bông hoa hướng dương. Người ta thường nói hoa hướng dương tượng trưng cho sự chung thủy tình yêu hay một tình yêu đơn phương, luôn hướng về phía một người duy nhất... sự xuất hiện của Hoàng Việt đã khiến cô thay đổi cả cuộc sống của mình, những câu chuyện tình yêu ngọt ngào có diễn ra hay không? Liệu hai người có đến được với nhau? Mời các bạn cùng đón đọc 'You like sunflowers?Yes, but i like you more..."…
Một cơn mưa rào đánh bay cái nóng của mùa thu làng. Tôi, Thanh, Kỳ và Sương lại rủ nhau ra bãi sân sau nhà con Sương để bắt ếch. Những cái hồ lớn đầy ắp sen và lục bình yên ả. Tôi nhặt được một tấm gương vỡ trên mãnh bùn cao, tôi vỡ òa khoe với chúng bạn. Bọn nó xúm nhau chìa mặt vào tấm gương. Chúng thấy mặt mình lúc nhỏ, chúng ghi nhớ điều đó mãi về sau. Liệu cách mà chúng ta nhớ về quá khứ có phải là nhìn vào một tấm gương?Sau tất cả thì trời lại sáng, cảnh vật lại rơi vào guồng quay của sự sống. Trong một cái thế giới mà mọi người đều vận động để sinh tồn. Một chút bình yên trở nên quá xa xỉ... Chiếc xe bán kem thân quen lại đậu cạnh bên cái bàn gỗ của quán cà phê đã mười năm tuổi. Nhâm nhi tách cà phê sương sớm, vị đắng nhẹ xoa vào đầu lưỡi làm đôi mắt sáng lên nhìn đời. Chiếc đèn đường vẫn sừng sững ngày trước nhà thờ xưa. Tiếng lên ga ục ịch của chiếc xe cà tàng chở hàng ra chợ bắt đầu một ngày buôn bán tấp nập. Từng cô cậu học sinh trắng bóc trong chiếc áo đồng phục, trên tay là những cây kem hay là ổ bánh mì cho buổi sáng. Tiếng hót chúm chím của chú chim én luyến tiếc cái vẻ đẹp ở huyện. Mọi thứ cứ hòa quyện vào nhau như một chất xúc tác làm cho cây bút của nhà văn trượt trên mặt giấy đã nhàu đi vài phần. Những tình tiết mà không biết là người đời đã nghe kể bao nhiêu lần... Ký tên -Hôm Qua-…
Fic này viết theo hứng thôi. Cốt truyện sẽ có vài phàn hơi khó hiểu và tính cách nhân vật sẽ lạnh lùng y chang mình vậy, thế nên ai thích thì đọc, không thì click back nhé😶Now, just enjoy it~~…
Chúng ta quen biết nhau từ trước, giữa em và anh đều là những đứa trẻ đang kịp lớn. Uyên Vy và Tuấn Anh liệu chúng ta có thể cho nhau một cơ hội để bước tiếp. Liệu Vy, em có thể mở lòng sau hàng tá những đau thương mà vũ trụ đã gửi gắm."Em cũng không biết nữa..."Một trái tim bình ổn, một cuộc sống an nhiên là thứ ưu tiên hàng đầu. Vy chọn cuộc sống an toàn, em không muốn đánh cược bản thân.Tuấn Anh, anh có thể gác lại những bộn bề trong cuộc sống và có đủ kiên trì để một lần nữa bước vào cuộc sống của Uyên Vy...Sau tất cả, chi ít chúng mình đã trao nhau tấm chân tình tuyệt đẹp ấy... Ở thế gian này, cầu chúc mỗi người như chúng ta đều hạnh phúc !…
Và chúng nó cứ chơi với nhau như vậy, cùng nhau khám phá thế giới của nhau. Chia sẻ thế giới cho nhau. Pip bảo là của chung, chẳng phải của San cũng chẳng phải của Pip, mà là của hai đứa, nên hãy cứ coi nhau như chị em ấy. Nhưng Pip cứ nhận là chị, còn San là em vì San lùn hơn. Cho đến bây giờ, khi San đã đủ tự tin để tự chạy vào thị trấn bên ngoài bìa rừng, nó vẫn còn muốn khám phá nhiều hơn thế, với Pip. Những điều mới lạ đó, San sẽ không đời nào biết được nếu ngày hôm đó nó cứ nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ với ánh mắt xa lạ khi ngắm thế giới trôi qua đôi mắt mà ngó lơ Pip. Thế giới của San, từ khu rừng, gia đình, vài người bạn động vật, một người bí ẩn, đến bến xe buýt, rồi vài đứa trẻ khác, rồi Pip, rồi lớp học, cô giáo, thầy giáo, chiếc xe đạp, những que kem, đũa và thìa, những con đường dài, những phương tiện giao thông nhìn vừa to vừa đáng sợ, lại còn đi rõ nhanh nữa, ánh đèn đường, những ngôi nhà cao thấp,...cứ thế mở rộng ra, San đón nhận tất cả, yêu tất cả, giống như một lời bài hát tiếng nước ngoài mà Pip đã dịch cho nó khi chúng nó nghe thấy qua cái đài cũ kỹ rè rè ở trong hang của San, bằng vốn ngoại ngữ mà Pip luôn tự hào."Có những nơi mà tôi hằng mong nhớDù trong cuộc đời này, nhiều thứ đã đổi thayHay có những điều còn nguyên vẹn như vậyCó những thứ đã trôi qua, và những gì còn lạiNhững nơi ấy đều mang những kỷ niệm riêng Về tình bạn, và tình yêu vẫn hay gợi lại trong tôiNhững người đã ra đi, và những người còn ở lạiTrong cuộc đời này, tôi yêu tất cả..."…