Osxc
xc…
xc…
xc…
Vốn trong tâm chỉ chứa đựng một người, thật tâm yêu người, thật tâm muốn đem người ở mãi bên cạnh. Thời gian 5 năm đủ để ta nhận ra rằng "Dù gặp biết bao nhiêu người nhưng vốn dĩ trái tim vẫn luôn hướng về một người"....."Tiêu Chiến anh đợi đấy! Em về tìm anh, lần này cho dù anh dùng bất cứ cách nào kể cả giam giữ em nhất quyết để anh ở cạnh em..."…
Hạ Vi dạo này hay mơ. Không phải kiểu mộng mị ám ảnh, cũng chẳng phải giấc mơ có hồi kết.Có hôm cô mơ mình đi thi, lại quên mất số báo danh.Có hôm mơ đang ngồi trong lớp học, đột nhiên cô giáo gọi tên trả bài, nhưng chẳng nhớ nổi môn gì.Lúc khác lại là một buổi lễ khai giảng, sân trường đông nghịt người, giọng hát quốc ca vang lên như vọng từ nơi xa xăm...Khi tỉnh dậy, cô chẳng thấy gì đặc biệt.Chỉ nghĩ có lẽ do mình hay đọc mấy bài blog hoài niệm tuổi học trò, hay có khi do lướt Facebook thấy ai đó đăng ảnh đồng phục cũ.Ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy. Chuyện quá đỗi bình thường.Nhưng những giấc mơ ấy lại đều có điểm chung kỳ lạ - cô luôn là một phiên bản khác của chính mình. Nhẹ nhõm hơn. Vô tư hơn. Không còn là cô gái 28 tuổi đang vật lộn giữa deadlines, khách hàng khó tính và mối tình đã khép lại mà chưa kịp nói lời chia tay đàng hoàng.Có một lần, trong mơ, cô thấy mình đứng trước gương - là mình, nhưng đôi mắt lại sáng lạ lùng, như đang sống trong một thế giới chưa từng bị nhào nặn bởi áp lực trưởng thành.Cô không nghĩ nhiều.Cho đến sáng hôm đó.Chiếc đồng hồ sinh học của cô không bao giờ sai, vậy mà hôm nay, nó quên kêu.Khi bật dậy, ánh sáng trong phòng lạ lắm. Mềm, và ấm, như một buổi sáng của mười năm trước.Cô bước đến bên gương. Không có gì đổi khác, ngoài bộ đồng phục treo trên móc cửa.Và tiếng chuông cổng trường vang lên từ đâu đó xa xa.…
Tác Giả : ZhWan_SuytaĐoản ngắn đã từng đăng trên facebook nhưng cũng muốn đăng lại trên đây.Đừng mang đi đâu khác ! Thanks ^^…
ARMY…
Kosho Kazuo-Nam sinh cấp 3 mang một gương mặt tươi tắn bươc vào ngôi trường mà cậu ta nghĩ sẽ là nơi kết thúc cuộc sống thư sinh nhàm chán của mình. Nhưng không phải ý nghĩ hay nguyện vọng nào cũng thành sự thật. Trớ trêu thay ngôi trường cậu ta sắp bước vào đây là nơi cực kỳ nguy hiểm hội tụ đủ những thanh niên mới lớn sẽ là tương lai của xã hội tệ nạn bất lương. Từ bao giờ, nơi đây đã bị sự độc tài chiếm lĩnh. Từ bên ngoài nhìn vào, ngôi trường được truyền thông báo chí coi là một ngôi trường bình thường và không đáng để mắt đến. Ẩn sau trong lớp vỏ bọc hoàn hảo do tên hiệu trưởng không chút nhân tính dựng nên, là một xã hội tệ nạn thu nhỏ. Nơi mà việc học sinh thoải mái sử dụng cũng như buôn bán thuốc lá, vape, súng đạn, chất cấm và tất cả mọi thứ tệ hại ngày nay. Thậm chí việc giải quyết ân oán giữa các học sinh có thể dẫn tới c.h.ế.t người được coi là việc thường ngày vì tên hiệu trưởng đứng sau là một tên đáng gờm có thể giải quyết những cái x.á.c không để bất cứ thông tin gì còn sót lại. Dưới trướng tên hiệu trưởng "ác ma" này là 4 "Đế Vương" của trường, 4 tên du côn này đại diện cho 4 cách cai trị ở 4 tầng lần lượt mang tên của các tệ nạn: 'Tầng 1- Đấu Trường ; Tầng 2-Tiệc Tùng ; Tầng 3 - Cờ Bạc ; Tầng 4 - M.a.i t.h.ú.y/Chợ Đen' và chúng đứng trên cả những giáo viên bù nhìn của trường. Tưởng chừng phải đối mặt với tuyệt vọng tà ác nhất, nhưng cậu là một chàng trai 16 tuổi kỳ lạ có thể biến tuyệt vọng trước mắt trở thành hy vọng lớn mạnh nhất và cải cách lại "xã hội…