Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author : yoongigetsaway ( tumblr )Translator : cindyThể loại : Fluff, Comedy, AngstRated : KTóm tắt : Jungkook không cần có một cuộc đời phức tạp, cậu cũng đã rất hài lòng cùng với những đứa bạn của cậu, và rồi..."Chào" - JK quay đầu lại thật nhanh chỉ để được nhìn thấy Kim Taehyung." Anh chỉ muốn nói là.." , Taehyung vừa nói vừa trượt nhẹ bàn tay lên đôi vai gầy của cậu, " Em dễ thương lắm đấy !"Ôi, chỉ có Chúa mới có thể giúp cậu thoát khỏi con quái vật này.----------//----------…
- Ký sự về sự nghiệp nấu nướng cho sự nghiệp giữ dáng và làm đẹp của tớ, và cả những món bánh kẹo hay món ăn mà tớ làm cho gia đình và bạn bè 😌Hình chụp và công thức do chính chủ thực hiện, vui lòng không mang đi nơi khác, hoặc mang đi nhưng ghi credit giùm tớ nhé ❤️- This is my cooking diary. Most of them are healthy and tasty dish. My goal is to keep fit but also have delicious meals, so I start trying eat clean like a way to lose weight and be more healthy. - And I also post some of my deserts here, too. I like baking so much ☺️Please take the photos out with full credit ❤️All are posted in my Wattpad, Instagram and my Facebook!…
[jeno x me] nhân vật chính: jeno, me (ryeo yeon eul)các nhân vật phụ: 127, dream, wayV.___________"gửi đến em một vài nốt nhạc anh gói trọn trong bản tình camong em hãy cứ điệu đàlà cô gái nhỏ mà lòng anh yêu"…
Cô và anh gặp nhau vào một ngày mưa... Anh đội mưa... Thế giới của anh toàn màu đen... Cô như thiên sứ ngây thơ bước đến, che ô cho anh, kéo anh ra khỏi bóng đêm... -Anh phải biết lo cho sức khỏe của mình! Cô và anh lạc nhau 3 năm. Anh là tổng tài lạnh lùng. Cô vẫn trong sáng, hồn nhiên như vậy. . . . . . . ❌🌸❌…
Cô vẫn không hiểu vì sao anh lại làm như thế, cô cũng không hiểu cả chính cô nữa. Suốt bao nhiêu năm qua, cô đã cố gắng để quên đi anh, quên đi cái giọng nói nhai nhai mà đậm mùi chát chúa, quên đi khuôn mặt với nụ cười quấn lấy cô mỗi đêm, quên đi từng câu nói dù cứa vào danh dự cô từng vệt dài mà chẳng bao giờ, chẳng bao giờ cô có thể quên nổi... Cô đã cố gắng, cô đã rất cố gắng... Cô đã từng nghĩ, hai người chỉ có duyên một lần gặp mặt, cô đã cho anh vào chiếc hộp dĩ vãng, khép hờ... Vậy mà sao cô lại gặp lại anh ở đây? Sao anh vẫn chào cô bằng cái giọng nhai nhai đó, sao anh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt đó, sao anh làm sống lại trong cô những cảm xúc mà cô đã cố chối bỏ... Cô... thực sự... chẳng lẽ lại rời bỏ công việc ở đây, vì anh? Điều đó là không thể! Nhưng... gặp lại anh, cô có đủ dũng cảm không? Khi mà anh còn hơn xưa, hơn về mọi thứ nữa chứ! Nhất là cái tính hay trêu chọc cô, dường như anh sẽ không bao giờ sửa được... Lần ấy, hình như anh đã có người yêu, lần này gặp lại, nhỡ đâu anh đã lập gia đình... Cô thở dài, đóng cửa sổ, vừa lúc có ai đó đứng bên dưới dõi mắt nhìn lên, chỉ thấy bóng đèn tắt phụt. Ai đó thở dài, mỉm cười, nhìn đồng hồ. Đã 12 giờ. Ai đó định nói cái gì, xong lại thôi. Ai đó, lẳng lặng ra về, đôi môi mặn chát...…
Những câu chuyện tôi viết về chúng ta.-Writer: Ngân RainStatus: On-goingCopyright by Ngan Rain. Please don't take away without permission from the author.…