《winter - 14:00》 once upon a december
far away, long ago, glowing dims as an ember.…
far away, long ago, glowing dims as an ember.…
Như cái tên, ở đây chỉ có truyện ngắn…
Kính thưa quý vị khán giả, sau đây là vở kịch thứ ba của chuỗi diễn Winter's tales, với chủ đề về một chàng họa sĩ bị lạc đường được dẫn lối bởi giai điệu của gió và tuyết, được chấp bút bởi biên kịch @sereinamour.…
Gửi Kwon Jiyong và Lee Seunghyun của những năm sau này,Hãy thật hạnh phúc nhé!21/04/2026 - 27/04/2026…
Tác giả: 东小方玛奇朵CHÚ Ý ĐÂY LÀ SHOT ABO, BẠN NÀO KHÔNG THÍCH THÌ CÓ THỂ KHÔNG ĐỌC, ĐỪNG NÓI LỜI LÀM ĐAU NHAU, XIN CÁM ƠN. Chi tiết về ABO vui lòng search google, mọi thông tin đều miễn phí.…
Ngày lồng tiếng phim, nếu Điền Hủ Ninh đến thì sẽ như thế nào?…
Gã đàn ông đến từ Seoul là bông hồng phai trên tinh cầu B612 lạnh lẽo.❄️ Tác phẩm thuộc event "첫눈 - Tuyết đầu mùa."…
Đối tượng tình một đêm ngỏ lời cầu hôn ngay buổi sáng hôm sau và Minjeong gật đầu đồng ý. ---Truyện chắc sẽ ngắn, phi logic, rời rạc, nhẹ nhàng, ngọt ngào (chắc vậy?).…
Tạm biệt liệu có phải là kết thúc?…
Author: liluwritesTranslator: Rosalie ChoiSummary:Trình Phượng Đài trầm giọng: "Hôm nay em đã làm đúng. Em biết điều đó mà, phải không?"Thương Tế Nhụy trùng vai, vẫn dán mắt vào luồng nắng mờ ảo. "Em đã nói dối cô ấy.""Đúng, em đã làm vậy. Và với lời nói dối đó, em sẽ khiến bọn họ có một cuộc sống hạnh phúc vô cùng." Phượng Đài nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối y, một hành động gần như là vô thức, và Tế Nhụy có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay ấy qua lớp trường sam. "Em biết đấy, ông chủ Thương, tôi nghĩ em tốt hơn rất nhiều so với những gì em tự đánh giá về bản thân mình."Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
Con người luôn luôn tạo ra những đều mới mẻ rồi lại biến nó trở thành kỷ niệm.....The hardest thing in life is not losing someoneyou love, but learning to live without them.À mà thôi cứ đọc đi rồi biết ấy mà!.Fic đầu tay nên còn nhiều thiếu sót.⚠OC-OOC⚠…
Đăng để đọc offline.Thể loại: đoản, ngôn tình, SE.…
Author: liluwritesTranslator: Rosalie ChoiSummary:Mắt Tế Nhụy hơi híp lại khi mỉm cười với hắn. "Em là bùa may mắn của anh.""Phải," hắn hít thở, đột ngột ngừng lại vì cổ họng đau rát. "Em vẫn luôn là bùa may mắn của tôi. Em đã mang hạnh phúc lại cho tôi."Chầm chậm chầm chậm, bàn tay Thương Tế Nhụy lần theo ánh sáng phản lại trên áo khoác da của Trình Phượng Đài, đặt lên gò má hắn. "Nếu vậy sao trông anh lại buồn thế?"Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
textfic ︵ văn xuôi; đừng gọi cho anh khi sayvì anh không gay nên em làm vậy cũng không hay…
Oneshot.…