Otp Lục Mặc Vương Lâm
Thuyền tà đạo…
Thuyền tà đạo…
Cốt truyện bộ này là do mình hoàn toàn tự nghĩ ra, nhân vật có thể bị occ về tính cách và điều đặc biệt đây là truyện về fanfic otp ai ko đọc thì biến dùm…
''Nỗi buồn lớn nhất là cố tỏ ra hạnh phúc. Nỗi đau lớn nhất là luôn cố gắng mỉm cười.''…
Trường main ta đang học bị dịch chuyển sang thế giới khác .Nơi đây , các học sinh và giáo viên đã trở thành những vị " anh hùng " để giải cứu nhân loại khỏi các chủng tộc khác . Main sẽ làm gì ? Giải cứu thế giới, hay là ... ?P.S -Em không có bản quyền của bất kỳ một bức ảnh nào trong đây-Em xin nói trước là truyện của em có rất nhiều nhân vật , nên nếu các bác có rối thì em vô cùng xin lỗi -Nếu có gì không ổn thì các thớt comment để em sửa-Antihero NẶNG luôn ạ. Đã cảnh báo…
Tóm tắt: "Leon, anh nhớ ấn tượng đầu tiên của chúng ta với nhau không được tốt lắm. Em có nhớ mình đã nói gì không?"Pendall chờ đợi câu trả lời của cậu, kéo đầu cà vạt buộc vào cổ tay Leon. Nhưng thứ duy nhất đáp lại là hơi thở ngọt ngào của Leon."Em bảo em chưa từng làm những việc như này và không hề cảm thấy hứng thú. Nhớ chứ?"Đầu ngón tay của Pendall sượt qua núm vú của Leon. Khi những vết sưng nhô ra bị đè ép, Leon cắn môi để kìm lại tiếng rên rỉ. Leon có thấy mình như đang đứng trên bờ vực thẳm với những cảm xúc xung đột sâu sắc khiến cậu mất hết lý trí, nhưng con người lại quá dối trá. Trước trận kích thích như vũ bão, tinh thần đang lung lay như chết đuối của Leon dần dần sáng tỏ.Pendall bật cười bất lực khi thấy Leon, người liên tục phớt lờ lời nói của hắn, lại thật đáng yêu với chiếc miệng quyến rũ cứ há hốc ra hít những hơi run run."Nhưng anh lại nghĩ rằng em thực sự không hề hứng thú."Khi dương vật giả kêu rì rì mắc kẹt trong lỗ của cậu bất ngờ được rút ra, một tiếng nức nở phát ra từ miệng Leon. Dòng nước đọng nơi khóe mắt không tự chủ mà chảy xuống tấm ga trải giường.…
Không biết từ bao giờ, tất cả mọi người đều vì kẻ lạ mặt kia mà quay lưng với Cale Henituse. Để có được một cuộc sống bình yên, cậu quyết định giao dịch với hệ thống tên Siesta. Nhiệm vụ của cậu qua mỗi thế giới là chia cách, cản trở nhân vật chính yêu đương, là một tên rác rưởi không thể nào tệ hại hơn. Thế nhưng... "Sao trên đầu nam chính lại có biểu tượng hình trái tim màu hồng thế?" Cale hỏi, cảm thấy mọi chuyện đang dần trở nên kì lạ. Siesta: Ngài quan tâm nhiều thế làm gì? Cứ lấp đầy hình trái tim đó là ngài sẽ sớm được trở về nhà thôi (Chắc là vậy...) Warning: Một Fanfic nho nhỏ của novel Trash of the count's family. Xuyên nhanh, chỉ tung hint ngập trời chứ không yêu đương, theo dự tính thì cùng lắm chỉ có cảnh hôn trong 3s :)))), Cale là ông hoàng thả thính, chúa tể né thính. Hành văn không logic, thỉnh thoảng sẽ chập chập như gg dịch (Thông cảm xíu vì mấy tháng qua tui gần như ăn ngủ nghỉ với mấy fanfic được chị gg dịch giùm rùi)…
Tại Lunareth, mùa đông không chỉ mang theo tuyết lạnh, mà còn đánh thức "Bóng Ma Tuyết Đỏ". Thái tử Costas Strievel - người kế thừa dòng máu rồng cổ xưa - mỗi khi đông về lại rơi vào cơn bệnh quái lạ: nóng ran như lửa đốt, khát máu, và mất kiểm soát bản thân. Aelina, công chúa bị phế truất của vùng đất băng giá Nivalen, được triệu đến hoàng cung với nhiệm vụ duy nhất: chữa trị cho hắn trước khi mùa đông thực sự bắt đầu. Từ đêm đầu tiên bước vào lâu đài Strievel, Aelina đã cảm nhận được nguy hiểm. Dưới ánh trăng lạnh, Costas nhìn nàng bằng đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, giọng trầm khàn thì thầm: "Cô có mùi của tuyết... và của thứ gì đó khiến ta rất khó kiềm chế." Phép thuật băng giá của Aelina có thể tạm thời trói buộc hắn. Nhưng càng ở gần Costas, nàng càng nhận ra: Căn bệnh của hắn không đơn giản chỉ là khát máu. Và ánh mắt hắn nhìn nàng... ngày càng giống một con thú đang ngắm nhìn con mồi ngon nhất. Mùa đông này, trong tòa lâu đài xa hoa và tăm tối, ai mới là người thật sự cần chữa bệnh?... Lượt xem của mọi người sẽ là động lực để mình viết tiếp, cảm ơn mọi người...…
@ Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả.Pavel Phoom, 26 tuổi và đã làm việc như một giáo sư tại Đại học Chula và thỉnh thoảng làm giáng viên tại đây.Ở một khía cạnh nào đó, anh ấy là một người nghiêm túc đặc biệt đối với học sinh của mình nhưng đồng thời anh ấy quan tâm đến học sinh của mình rất nhiều. Anh ấy chưa bao giờ cố gắng yêu ai trong suốt cuộc đời mình nhưng các cô gái đều thích anh ấy.Và đây là Pooh của chúng ta, một đứa trẻ vui vẻ và tuổi đang ở đầu 20, đang học tại đại học này là một sinh viên kỹ thuật, cậu ấy không biết yêu là gì cho đến khi gặp giáo sư của mình. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu câu chuyện tình yêu giữa anh chàng giáo sư và cậu sinh viên, cảm nhận những gì chúng ta thấy và hãy đi xem rồi tìm hiểu xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo...Đây là fic PavelPooh đầu tiên tui translate nếu có gì sai sót mong mấy bà bỏ qua nha.…