lythuyethdh2
…
tình yêu…
Một nữ diễn viên hạng B xuyên đến Thời Đại BangTan…
Hãy để tôi chìm vào một giây phút của âm nhạc thì bạn sẽ nghe thấy lời nói của nó bạn sẽ hiểu được những gì từ người sáng tác nó từ ngừơi viết nó hãy cố gắng khám phá thế giới âm nhạc là cuộc sống của tôi .Nếu bạn muốn biết tại sao bạn không thử chìm vào nó xem sao?bạn sẽ nhận được,khám phá ra những gì ?hãy nói cho tôi biết.Tôi đang chờ nó từ bạn........!!…
Ký ức có thể bị thay thế.Danh tính có thể bị bóp méo.Trong một trò chơi nơi mọi quy tắc đều không đáng tin.Lạc Vô Miên dần nhận ra...điều nguy hiểm nhất không phải là cái chết.Mà là việc cậu không còn chắc mình là ai.Còn hắn-một kẻ luôn mỉm cười giữa hỗn loạn,dường như đã biết câu trả lời từ rất lâu.…
Đã bao giờ bạn bỗng thức giấc và cảm thấy bản thân như vừa trải qua một chuyến hành trình dài đằng đẵng? Đã bao giờ bạn nhận thấy giấc mơ không phải lúc nào cũng là một chuỗi những sự kiện mạch lạc theo trình tự mà chỉ để lại những ngắt đoạn cảm xúc? Và đã khi nào bạn nhận ra những giấc mộng ấy dù có phi thường đến đâu thì cũng đều trở nên rời rạc và mơ hồ, nhanh chóng tan biến như bụi tiên? Một vài người cho rằng đó là vì tính phù du của giấc mơ. Nhưng, thực ra là vì nơi chúng ta đang sống không phải là sự thật. Cuộc sống ở không gian thật của chúng ta sẽ bắt đầu sau mỗi lần "chuyển giao" trở về thế giới bên kia, bằng cách thông qua giấc ngủ.…
Ở đây có những bức xàm…
Some weird things about lifeʕ•ﻌ•ʔ…
Tôi vẫn còn nhớ rõ, mười năm trước, cái đêm ấy, khi cha mẹ và đứa em chưa kịp ra đời của tôi bị kẻ thù tàn ác cướp đi mạng sống. Mất mát ấy đã khiến tôi như một cơn bão, cuốn phăng mọi thứ, để lại chỉ một đứa trẻ bị bỏ lại, may mắn được bác hai - em trai của bố - nhận nuôi. Gia đình bác, không có con cái, nên tôi đã trở thành đứa con duy nhất của họ, dù chỉ là danh nghĩa.Ngày hôm nay, tôi đứng giữa nghĩa địa, dưới tán cây hoa mận, trong cái lạnh se sắt của tháng Chín, khi gió thổi qua, tuyết bắt đầu rơi. Vào cái khoảnh khắc ấy, tôi không biết phải làm gì ngoài việc đứng lặng yên. Những cảm xúc hỗn độn vỡ òa trong lòng, tôi tự hỏi: "Nên buồn hay khóc đây? Chính tôi cũng không rõ nữa... lạnh quá..."Nhưng rồi, giữa không gian u tịch ấy, một cô bé trong bộ đồ mưa hình chú ếch xanh xuất hiện, cầm ô che cho tôi. Cô bé ấy, với ánh mắt ngây thơ nhưng đầy xúc động, lại làm tôi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau nhiều năm. Và rồi, một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên đã thay đổi hướng đi của tôi, từ nghĩa địa đến những ngã rẽ của cuộc sống, nơi mà không ai ngờ tới.Tôi không biết trước được rằng, cuộc sống này sẽ lại đưa tôi và cô bé ấy gặp lại nhau trong những hoàn cảnh éo le, những sự thay đổi bất ngờ, để rồi trở thành những mảnh ghép không thể thiếu của một câu chuyện dài, với những mối quan hệ phức tạp và những cuộc đua theo đuổi, yêu thương và sự đấu tranh.…
Đoản này là mình tự viết.Lần đầu viết đoản xin nhận ý kiến chứ đừng ném đáKhông rep dưới mọi hình thức…
- Nhân vật: Ôn Sở Niệm & Cố Thiên Minh- Khách mời: Một số diễn viên quần chúng còn đang trong thời gian sàng lọc. (chắc vậy 🤔)- Tính cách nữ chính: Ngây ngô, háo sắc, hay cả tin, hơi tự cao, và có một tí xíu bạo lực.- Tính cách nam chính: Lúc đầu thì tỏ ra ngây thơ vô (số) tội, sau này còn lúc càng lộ rõ tính cách phúc hắc, giảo hoạt như hồ ly. Đích thị là một con sói đội lốt cừu.- Bối cảnh: Xoay quanh chỗ sinh sống của hai nhân vật chính.- Thời gian thành đôi: đừng hỏi, ngay cả tác giả cũng không biết đâu. Hắc hắc... 😂------o0o------Dẫn truyện:Một con chó sói nhỏ, háo sắc hay cả tin. Một ngày kia chó sói bắt gặp kế bên nhà mình có một con cừu non vừa chuyển tới. Năm qua tháng lại, cừu con hằng ngày luôn bị chó sói bắt nạn, rất tức giận nhưng không thể phản kháng.Đến một ngày kia chó sói giật mình nhận ra rằng không biết từ khi nào chú cừu con đáng yêu kia lại trở thành chó sói! Còn bản thân mình lại biến thành một con cừu nhỏ vô cùng đáng thương?!!Chó sói ngửa mặt lên trời gào thét: "Tui hiện tại hối hận có còn kịp không?"Cừu con trả lời: "Không thể nha! Cậu chờ bị ăn thịt đi!"Đây gọi là một bước sa chân, muôn đời ôm hận a.Báo ứng, chắc chắn là báo ứng!Nhưng báo ứng này đến hơi sớm thì phải!!!Chó sói lúc này lệ tuôn đầy mặc, cô rất muốn bỏ của chạy lấy người nhưng dường như tất cả đã quá muộn rồi.Rốt cuộc cừu con cùng chó sói ai mới là kẻ giảo hoạt đây?…