Biển động
Như sóng biển, lúc êm ả lúc bão tố, liệu ta có thể bên nhau mãi mãi...…
Lấy ý tưởng căn bệnh từ một bạn nào đó đã xóa truyệnMột căn bệnh về tình yêu khiến một người khóc ra ngôi sao, lâu dần dẫn đến mù lòa. Chỉ có thể dùng nụ hôn chân thành nhất hôn lên đôi mắt để chữa lành…
Mỹ Linh là một cô gái có một tuổi thơ đen tối đeo bám cô cho tới khi cô lớn. Một ngày, cô bị hoán đổi thân xác với một đại ca trường học....Thể loại: H+, bạo lực, học đường, ngọt, lãng mạn…
- Tác giả ; Tui chứ ai- Pairing ; 2jae ( main ), markson , Yugbam ,...............- Raiting ; Hài , học đường, hường.........Summaly- Choi Youngjae ;(19t) cậu là lớp trưởng lớp 12A1 , học sinh gương mẫu toàn trường với cả khuôn mặt bún ra sữa nên được rất nhiều người để ý nhưng tính tình hơi bị đanh đá , ba mẹ là chủ tịch công ty bất động sản có tiếng ở Seoul- Mark Yi-En Tuân ; (19t) bạn của Youngjae là lớp phó học tập của lớp 12A1 cũng là học sinh gương mẫu khuôn mặt bún ra sữa như thằng bạn , cứ thích làm mặt lạnh nhưng bên trong thì có cả rừng aegyo , mít ướt , dễ xúc độngBa mẹ là chủ của khu chung cư cao cấp ở Seoul- Kunpimook Bhuwakul Bambam ; (19t) bạn ấy cũng là học sinh gương mẫu là lớp phó văn nghệ tính tình như em bé mới sinh lúc nào cũng nhí nha nhí nhảnh với cả khuôn mặt baby đã khiến nhiều nữ sinh bản năng làm mẹ trước mặt ẻm , Bambam đến từ Thái san Hàn Quốc lập nghiệp , ba mẹ là chủ của chuỗi siêu thị lớn nhất Seoul......- Im Jaebum ;(19t) anh là du học sinh người Mỹ gốc Hàn chuyện sang Hàn để học tập và tiếp quản tập đoàn của gia đình , từ khi vào trường JYP anh đã có lưỡng Fan gơ khổng lồ vì vẻ ngoài đẹp trai học giỏi con nhà quyền quý , thật thì anh chỉ thích chọc cho lớp trưởng đanh đá xù lông và cười tươi như hoa , ba mẹ là chủ tịch tập đoàn lớn nhất Châu Á- Wang Jackson ; bạn thân Jaebum rất hút gái với cái quả đầu bạc kim đúng chuẩn soái ca nhưng ............ Ba mẹ là chủ tịch tập đoàn lớn thứ hai Châu Á- Kim Yugyeom ; bạn hai tên kia hút gái chả khác gì mấy thằng kia cao nhất nhóm ......... Ba mẹ là chủ t…
*Tác giả: Hoa Tường Quân* Thể loại: Hiện đại hướng, OE* Couple: Bác Quân Nhất Tiêu* BGM: Không thể chạm tới - Lý Đại Mạt (https://www.youtube.com/watch?v=vDU5j0nprPk)* Vui lòng không KY, không chuyển ver và không tự tiện mang đi. Cảm ơn mọi người đã đọc!…
Author: BlackLuvBlueBB ( Poppy ) Edit: SunPyn. Pairings: Yulsic, Taeny, Soohyo, Sunmin và các nhân vật phụ khác. Rating: Teen. Category: Romance, Hài Hước, Bí Ẩn. Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về người viết.…
Lưu ý: có chứa OOC và nhiều nội dung đánh nhau, bạo lực ( ko thích thì có thể đọc cái khác :< )Lần đầu tập vt truyện nên có nhiều sai sót mong chỉ dẫn nhiều nhiều ah...--Cảm ơn vì đã đọc và ủng hộ truyện ah--…
Tác phẩm được viết bởi nhà văn nga Ivan Aleksandrovich GoncharovNhà văn Nga thuộc giai đoạn giữa và nửa sau thế kỷ XIX. Là nhà văn viết văn xuôi và nhà phê bình văn học. Một trong những nhà văn xuất sắc của "thời kỳ hoàng kim" trong văn học Nga.Tôi chỉ là người Dịch tác phẩm này sang tiếng việt. Các bạn có thể đọc tác phẩm gốc bằng tiếng nga ở đường link này:https://ilibrary.ru/text/475/p.1/index.html…
Truyện gồm 65 chương (3 chương ngoại truyện)"Em ghét chị, chị làm em đau, em muốn đi về..." cô vẫn khóc nấc vì đau vì tủi. Cơn đau giảm xuống rất chậm chạp, một cảm giác thoải mái mơ hồ bắt đầu đến. Nó đến một cách khó nhận ra, cô bắt đầu thích cảm giác này. Minh Nhi vẫn nhẹ nhàng dỗ cô bằng những lời ngọt ngào, nhận thấy em ấy đã bình tĩnh lại, cơn đau cũng có vẻ đã giảm ít nhiều.Nhận ra cô gái đã lên đến đỉnh cao trào, Minh Nhi một lần nữa đâm mạnh vào sâu bên trong một lực không nhỏ, cô giữ yên tư thế ép sát giam cầm nơi đó không cho kháng cự. Cơn cực sướng lúc này mới thật sự kết thúc, "Em ghét chị" Tú Thanh vừa xấu hổ, vừa bực tức... cô lả người trong tiếng thở hổn hển của cả hai. Cô giờ đây đã là người phụ nữ của chị ấy, hoàn toàn thuộc về chị ấy.Minh Nhi vừa đau, vừa quê, vừa nhục, vừa ấm ức... cô hất tay Tú Thanh trèo lên giường trùm chăn che kín người. Tú Thanh dỗ dành rồi không được, đành tự dâng mình thành bữa ăn khuya. Nhưng thật sự Tú Thanh không thể lên được, cứ nghĩ đến hình ảnh Minh Nhi nằm sóng xoài trên nền thì cô cười không nhặt được mồm.Cuối cùng chị ấy cũng đã đưa lựa chọn, chị ấy lựa chọn con đường không có bước chân cô. Tú Thanh rời đi trong nước mắt, cô đã sai khi quá ảo tưởng vào khả năng của bản thân. Nếu biết kết cục cũng là xa nhau thì ngay từ đầu họ đến với nhau làm gì? Nếu biết kết cục cũng là chia lìa thì nối lại có nghĩa lý gì? Cô sẽ lựa chọn con đường nào cho bản thân? Là con đường vắng bóng chị ấy hay sẽ mãi ôm bóng đêm để che gi…
Chỉ cần biết rằng nữ chính là bạn là đủ rồi =)))))Đến với thế giới này 🙂 : 17/07/2019-Chưa hoàn-…
Không phải H đâu…
Dù cho nỗi buồn có lớn hơn niềm vui bao nhiêu thì chẳng có lí do gì chúng ta phải sống với nỗi buồn hằng ngày mà quên đi rằng vẫn còn 100 lời khen, 1000 niềm hạnh phúc và 1 tỷ lí do khiến chúng ta mỉm cười mỗi ngày.…
Duy Thuận đã từng có một suy nghĩ, rằng nếu như được sống lại một kiếp sống khác. Nơi mà cả Duy Thuận và em đều chẳng cần phải sống vùng vẫy trong biết bao mưu mô thủ đoạn chỉ vì hai chữ quyền lực thì tốt biết mấy. Duy Thuận sẽ đến nhà em dạm ngõ, sẽ hỏi xin u thầy để rước em về nhà. Duy Thuận sẽ chỉ cưới một mình em, sẽ chẳng lấy thêm bất kì ai làm vợ lẻ. Chỉ cần có em là đủ rồi. Chỉ cần cùng em bạch đầu giai lão là đủ rồi.…
"Về Arian rồi . Bộ cậu còn muốn gì nữa sao ???""Chỉ là có chút day dứt thôi...""Đừng nói cậu là hoàng tử đồng tính nha Reiji?""Cái gì chưa cô im đi Aila...Tôi chỉ nhớ cậu ấy thôi. Đến mức muốn nổ tung vậy"..."Cậu Sei . Cậu được triệu hồi tới đây theo lệnh của hoàng tử "…
Cuộc đời tôi vốn là một bức tranh hoàn hảo: thủ khoa đầu vào và đầu ra của trường ĐH Y, đỗ bác sĩ nội trú tại Mỹ và trở thành một bác sĩ ngoại lồng ngực... Thế nhưng tất cả những dự định ấy đều dừng lại, khi tôi gặp em, cô bé học sinh mà tôi vô tình phải đi gia sư thay cho bạn mình.Mùa hạ năm ấy, em mặc một chiếc váy màu nắng, thân váy tràn ngập những bông hoa mùa hè, em mỉm cười ôm lấy tôi.- Cao Việt Hưng, chờ em có lâu không?…
Không phải H đâu…
Touda Mieko là Sứ Giả Của Địa Ngục.Mayuki Haneri là Thiên Thần Phán Quyết. Hai người nắm giữ vận mệnh của thế giới này. Thiên Thần đưa ra phán xét và Sứ Giả sẽ đưa tiễn kẻ tội đồ. Họ không chỉ cải biên vận mệnh, mà còn kiến tạo 1 tương lai mới.Nhưng liệu tương lai ấy có tốt đẹp?…
Lỡ những cuộc gọi.Lỡ những tin nhắn.Lỡ từng cuộc hẹn.Cuối cùng là lỡ một hạnh phúc...----------------------Sự kết hợp của QuanhMint316 và PunPun127Một món quà nhỏ dành cho OngNiel shipper và những người yêu quý OngNielHappy birthday to Ong SeongwooWritten at 25/8/2017 Update at 8:25pmHope you like it…
Đây là lần đầu tiên mình viết chuyện vì mình thấy cặp đôi này rất dễ thương và đáng yêu cho nên mong sự ủng hộ của mọi người. Mình lấy ý tưởng từ các tập trong chương trình nhưng sẽ không giống nhiều đâu nha. Nếu thấy chỗ nào không hay góp ý kiến cho mình nha và không thích đọc có thể lướt qua nha. Cảm ơn rất nhiều 😁😆😉…
Giấy đã cho tôi một chỗ nằm thật yêm, Giấy ru tôi bằng những khúc hát dịu êm, giọng ru của Giấy khiến tôi quên bẵng mọi việc xung quanh, Giấy giống như bà tôi vậy, ở cùng giấy tôi không phải sợ gì hết. Với tôi Giấy là một người rất thông thái, Giấy buộc chặt tôi vào ước mơ của mình bằng những chi tiết rất rõ ràng, Giấy chỉ tôi biết rằng rõ ràng với Giấy thì những gì tôi làm sẽ rõ ràng theo, Giấy còn định hướng tương lai cho tôi nữa, nhờ Giấy tôi không bị hoang lạc như những bạn cùng trang lứa, mà tôi rất thành công, đối với một đứa bé 7 tuổi, thì đã định hình được tương lai là một điều hạnh phúc không gì sung sướng hơn, nói thêm " tôi là một đứa bé không gia đình, tôi sống với Giấy đã hơn 15 năm, lúc mới sinh ra, cha tôi yêu thương tôi vô cùng, ông đã hi sinh tất cả để tôi được tròn trịa, mẹ tôi thì đã biệt tích khi tôi ra đời, nhưng tôi luôn cảm nhận được tình yêu của mẹ qua những cơn gió, gió mát và cả giông bão. Có lẽ số phận đã an bày, buổi sáng nọ, ba tôi bị cướp sạch toàn bộ gia sản, bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, cả máu,.. đau đớn, ba tự sát, bỏ lại tôi đứa bé 5 tuổi, một mình bước tiếp trên cuộc đời, nhưng ba đã để lại một vật, mà tôi không bao giờ quên ơn, chính là Giấy ( những trang giấy trắng tinh, có lẽ số phận không nói cho ba hay cho tôi biết rằng chúng tôi phải làm gì, nhưng ba đã nói cho tôi biết điều đó qua hành động.)…