「Countryhuman」Họa Khúc
Oneshot , chuyện dài..., nhạt nhẽo và ít đăng xem xong cho góp ý nhỏ…
Oneshot , chuyện dài..., nhạt nhẽo và ít đăng xem xong cho góp ý nhỏ…
Đọc mô tả :.Truyện đầu tay của t/g . Không thích otp thì next :)))OTP của t/g : (topxbot)UssrxNazRussiaxI.EAmericaxJ.E. T/g lười lắm nhe…
- Một quyển nói về OTP và NOTP, cừu có ý tưởng từ bác @Third_Layzy…
''Luôn bên trong trái tim em''…
Do truyện đã bị xóa nên tác giả đăng lại.Đừng đăng truyện của tôi bất cứ nơi nào khác mà không xin phép![Độc quyền trên Wattpad]…
Không có gì đâu. Chỉ là nơi mà một đứa simp hít OTP thôi à^^*Một vài điều quan trọng:- Đây là OTP của tôi- Nếu là NOTP của bạn thì đừng đọc(đừng đục thuyền của tôi)- Tôi không muốn có những bình luận ác ý trong truyện của mìnhNếu các bạn tôn trọng tôi, tôn trọng truyện của tôi, tôi sẽ tôn trọng các bạn…
WARNING:- Vài chap có H-Có ngược-OOC, OOC , OOC[ điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần ;) ]BẠN ĐÃ ĐỌC KĨ WARNING CHƯA? RỒI LET'S GO! Chúc mấy bạn đọc truyện vui vẻ…
ngọt muốn tiểu đường, chắc chắn rồi =))))))Recommend nghe cùng bài "Simp gái 808" của Low G nhennnn <3Cre: https://www.tumblr.com/tonkatsubowl/728539517361029120/false-love?source=share…
ussr bị một hố đen hút vào và bị đưa đến năm 2022 ngài ấy sẽ thế nào?Tôi ra chap mới rất chậm mọi người cân nhắc kĩ trước khi nhảy hố cảm ơn.…
lần đầu viết nên văn tớ viết chưa được hay mong mn góp ý nhẹ nhàng, ai giỏi văn thì góp ý cho tớ, truyện không liên quan đến lịch sử hay bất kì điều j mong mn hiểu kết truyện của tớ là se nhm không ngược lắm đâu, truyện này có là để thoả mản tớ nên hãy cứ đọc vs tâm thế đọc vui xả stress nha tớ chỉ viết về ussr x Vietnam thôi và kh nhận viết cặp nào khác. Nhắc lại là không liên quan đế lịch sử hay bất kì điều j, không thích thì đọc truyện khác đừng buông lời cay đắng.…
NazixUssr , NOTP thì đừng đọc / sai chính tả nhiều thông cảm / Countryhumans…
T. G sẽ là 1 trong 3 main chính nha. Và sau đó thành 0 khí. Notp thòi cứt ok. Ko cà khịa nhau.…
Đây là AllNazi nên sẽ có một số bạn không thích,không thích xin bỏ qua vì ở đây mình không có nhu cầu nhận thêm gạch,đá^^…
Ngẫu nhiên, khi nào bệnh lười giảm sẽ viết Khi nào có ý tưởng sẽ viết Đống bài tập đè chưa chết sẽ ngoi lên :)( Warning:- Truyện xàm và nhảm, ai không thích có thể bỏ qua- Văn phong có hơi bất thường, vốn từ hạn chế, mong các bác thông cảm- Truyện không có cốt chuyện chính, cứ có ý tưởng sẽ bù vô- truyện có những chỗ mượn từ truyện khác (đã được sự cho phép của tác giả)- Đặc biệt chỉ có tranh là nhiều :)…
Nhiều năm trước...…
Hồi này này viết truyện kia mà nghĩ ra được vài cái ý tưởng những không liên quan gì đến chuyện. Do đó quyết định viết về oneshot về countryhumans này để giải toả.Nói trước văn vở mình chả hay lắm đâu. Chưa kể mình dành thời gian viết truyện kia nhiều hơn lên ít khi viết truyện này lắm.Mình có nhận đặt cặp ship nha. Cứ bình luận nếu muốn cặp ship nào.Mình cũng đang luyện vẽ lên nhiều khi cũng sẽ xả ảnh vô đây.*Lưu ý*Bìa trên không thuộc về mình. Mình chỉ vô tình lượm được. Đây là tác phẩm thứ 3 của mình lên đừng copy dưới mọi hình thức nếu chưa có sự cho phép của mình.Truyện có khả năng thiếu muối lên sẽ nhạt toẹt, ném đã nhẹ tay vì mị rất mỏng manh và yếu đuối :)))…
Bộ truyện dựa trên cuốn "Flowers from 1970" của Asktr0nomikaẢnh bìa: PinterestSummary: Một ngày nọ, Vietnam nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông cách đó 50 năm.⚠P/S : Truyện này là SE-…
Tôi vẫn nhớ những ngày thu rất xanh, những ngày mà người còn bên tôi, chẳng biết tự bao giờ, thu chỉ còn là thu, chẳng còn là những ngày xưa yêu dấu. Tôi vẫn nhớ những mùa đông ấm áp bên người, nhưng khi người rời đi, đông lại trở về là đông, lạnh lẽo và trống vắng.Người đi mang theo cả mùa xuân tươi đẹp, lấy đi ấm áp của mùa hạ trong tôi, Soviet không còn nữa, tất cả chỉ còn là những hoàng hôn tím chứa những lời yêu muộn màng, những cánh hướng dương khô héo chẳng ai thay mới trong phòng làm việc của America.Tuyển tập oneshot tôi viết cho SovAme, tất cả đều là oneshot riêng lẻ. Liệu đó là thực hay mơ? Là quá khứ đã trôi qua hàng mấy thập kỷ, là hiện tại nơi mà người chẳng còn tồn tại, hay là tương lai mà tôi luôn hằng mong đợi? Có phải đôi ta đã từng có những ngày tháng tươi đẹp như thế, hay chỉ là những giấc mộng viễn vông mà tôi tự mơ đến để nguôi ngoai đi nỗi nhớ nhung da diết trong lòng? Ta chỉ biết họ đã từng và sẽ mãi yêu nhau như thế, dù một người đã mãi mãi dừng lại ở thế kỷ 20, mãi mãi ở lại trong một thời xa xăm, rất lâu, rất lâu về trước, để những kỷ niệm đẹp của tình ta sẽ còn lại mãi cùng với dòng chảy vội vàng của lịch sử, chẳng đợi chờ ai, chỉ kịp để tiếc thương cho người.…
tui viết để vã otp và giải trí cho các bạn…