Thanh xuân này cho ta hạnh phúc cả đời một kiếp
Truyện đầu tay của Rùa~ happy ending nghe tên hài thế chứ truyện như lờ :v…
Truyện đầu tay của Rùa~ happy ending nghe tên hài thế chứ truyện như lờ :v…
Thèm cặc🤤…
Hạ Ngọc Ngân và Song Ngọc Anh đều là là con của hai ông cha có tiếng và giàu có nhất thôn lâu ngày cha của Ngọc Anh đến thăm cha của Ngân và cuộc đường tình duyên của Hạ Ngọc Ngân & Song Ngọc Anh bắt đầu từ đây*Truyện là SE nha*…
Một cô gái nhỏ mới chớm tuổi 17, lại vô tình ôm mộng hão với thầy tu (công giáo). Nhưng làm sao bây giờ? Đâm lao thì phải theo lao thôi. Khoảng thời gian tiếp xúc và gặp gỡ tuy không dài, nhưng sao lại có thể xoáy sâu vào cuộc đời và tâm can tôi đến vậy, để lại một vết thương lớn dường như sẽ theo tôi cả đời😔…
chỉ có dâm…
Truyện lãng mạn , tình yêu trong sáng của tuổi thơ…
Tiếp tục "cứu vớt" tôi sẽ đăng lại mấy chương trước sau, đây là tài khoản chính đăng tải tác phẩm của tôi nhé…
Truyện mình tự nghĩ đây nhé :3 Cấm cướp, copy hay edit :3…
// tính, cao h, dammy, dirtyoldman…
Những gì em tưởng tượng ra để thoả cơn nứng....…
Cần tìm một baby đáng iuuu…
Giài trí, chill đi nè…
J4F FANFIC…
【Zhihu/Hoàn】VƯƠNG GIA CỦA TA(Tên truyện do editor đặt, vui lòng không reup hay mang đi nơi khác)Tác giả: 巧克力阿华甜Editor: Hố truyện năm ấy chúng ta cùng theo đuổi - ツ ----------------- [GIỚI THIỆU] Ta thay tỷ tỷ, gả vào nhà của Cảnh Hành, một quyền thần nổi tiếng với nhiều tội ác không thể tha thứ.Tỷ tỷ của ta được hưởng trọn tình thương yêu của gia đình, nhưng lại trở thành một người câm. Vì vậy, ta cũng chỉ có thể giả vờ làm một người câm. Đêm tân hôn, nàng ngồi trong phòng đợi đến mức suýt ngủ gật, cuối cùng cũng thấy người đẩy cửa bước vào. Chiếc khăn che mặt được nhẹ nhàng gỡ bỏ.Ngẩng đầu nhìn lên, ta thấy một khuôn mặt không giống như lời đồn. Ta suýt nữa đã buột miệng khen ngợi vẻ đẹp của hắn, nhưng đột nhiên nhớ ra thân phận hiện tại của mình. Ồ, đúng rồi, ta đang giả vờ làm một người câm. Ta chỉ có thể đưa mắt nhìn , cố gắng dùng ánh mắt để truyền đạt những suy nghĩ trong lòng. Cảnh Hành khẽ nhướng mày, đưa tay nâng cằm ta lên, như thể đang quan sát một cách kỹ lưỡng. "Ta nghe nói phu nhân ba năm trước mắc một căn bệnh kỳ lạ, giờ đây không thể nói được. Có lẽ, cũng không đau đớn lắm nhỉ?" Ta bỗng cảm thấy hoang mang. Ngoài danh tiếng xấu xa, hắn sẽ không có những sở thích đáng sợ nào khác chứ? Đang suy nghĩ, hắn lại khẽ cười và lên tiếng: "Ta nghe nói, dù không thể nói được, nhưng ít nhất cũng có thể phát ra một vài âm thanh mơ hồ." Khi tỷ tỷ trở thành người câm, ta chỉ gặp tỷ tỷ một lần trước ngày thay thế tỷ tỷ gả đi. Ta cũng không hiểu rõ tìn…
Mình viết vui vui thôi nè…