jinjeong | Noisy
con ruồi ồn ào…
con ruồi ồn ào…
Mọi thứ về em xứng đáng được nâng niuNguyện một đời che chở *có yếu tố kì bí, phi logic, không thực tế, không mang fic đi bất cứ đâu, ý tưởng thuộc quyền sở hữu của mìnhĐây là tác phẩm đầu tay mong mn góp ý thêm ạ…
Một ngày thường của đôi gà bông sau khi giải nghệ.…
Quà nhỏ cho couple đáng iu cụa tui, phải thật hạnh phúc nha Woochan àa!!…
Nội Dung :Nữ tử mang hỉ phục hoa lệ đứng trước nam nhân mang huyền y cùng một nữ tử khác ôm ấp. Đôi mắt ướt nhòa, đẫm lệ, ánh mắt chua xót đặt tại nam nhân. Nữ tử cất giọng : "Huyền, chàng cạnh ta cũng chỉ vì một nữ tử chốn phong trần này muốn ư?"Nam nhân đôi tay vuốt ve mái tóc người trong ngực mình, nhàn nhạt nhìn nữ tử trước mắt nói : "Hết cách rồi, cần nàng ấy hài lòng, ta cái gì cũng đều làm theo.""... Vậy sao? Đem tình cảm của ta ra đùa bỡn, các người vui vẻ lắm ư??" Nữ tử gào lên vô thức, hai bàn tay nhỏ nắm lấy một mảnh hỉ phục, run run dùng sức làm hỉ phục phẳng phiu phút chốc trở nên nhăn nheoChính chàng lấy thứ tình ái nàng nâng niu ra để mua vui cho người khác? Và rồi chàng thản nhiên vứt đi những thứ nàng từng trao, vui cười ái ân bên người trước mắt nàng, để nàng thấy được nàng chẳng là gì với chàng nữa.Để nàng rõ ràng mình đã thành con rối, mặc cho chàng tiêu khiển cho đến buồn chán, tiếp đến con rối hết giá trị liền bị chàng bỏ đi không luyến không tiếc.Bấy nhiêu tình cảm nàng dành cho chàng, thật nhiều yêu thích với chàng, nhiều nhiều sự quan tâm, cái hi vọng nàng đem đặt hết cho chàng, trong giây lát hết thảy tan vỡ, vỡ vụn.Thành hôn hôm nay... không phải hoan hỉ mà là bi ai đối với nàng.Ngày trọng đại nhất của một nữ tử là nàng, đáng lẽ nên có tiếng cười mang viên mãn hạnh phúc, chứ chẳng phải trớ trêu và than khóc, thương đau vô vọng như này.Nàng còn lại gì ngoài mảnh đen tối âm u, uất ức tội lỗi, tuyệt vọng đau buồn của một tân nương bị vứt bỏ?…
xin đừng mang đi đâu ngoài nền tảng W.…
Em yêu hắn? Ừ...phải chi anh có thể gặp em sớm một chút nhỉ?Anh hay cậu ta mới là người thứ ba?Em khóc vì hắn? Đáng không hả em? Hắn không yêu em! Anh vẫn ở đây cơ mà? Sao em không bao giờ nhìn anh?Nụ cười như nắng của em đâu rồi? Yêu hắn đáng không hả em?Ừ thì anh ích kỷ, nhưng với thân phận là một người bạn anh không muốn em đauTừ bỏ đi, níu kéo có hạnh phúc không hả em?Hãy nhìn vào sự thật đi! Người hắn yêu là LƯU CHÍ HOÀNH! Em có biết?Còn Vương Tuấn Khải ở đây đợi em... Rồi em sẽ thấy được hạnh phúc thật sự…
Từ nhỏ đã chịu đựng đủ hết tình người ấm lạnh, chưa bao giờ nếm trải mùi vị được nuông chiều, bỗng nhiên kookie được nói cho biết, sự tồn tại của cậu chẳng qua là vài dòng qua loa trong tiểu thuyết mà thôi. Tất cả cực khổ mà cậu phải chịu chẳng qua là tác giả tùy ý đặt ra để tác thành cho nam nam chính.Cậu không cam lòng, không phục, không muốn.Để báo thù, cậu liên kết với hệ thống nếu muốn sống sót trở lại thế giới ban đầu, cậu phải hoàn thành nhiệm vụ đá bay nam thụ chính và công lược nam chính, mà điều kiện thông qua chính là -- thể, thể dịch?Cậu vốn định chỉ dùng thân mà không dùng tâm, nhưng chưa từng ngờ tới, mỗi một người mà cậu gặp gỡ lại nâng niu cậu trong lòng bàn tay mà cưng chiều.Bọn họ giao cho cậu chân tâm, cậu có lẽ nên đáp lại bằng thâm tình.Mà cuối cùng, cậu phát hiện, hóa ra hết thảy, đều là tình yêu.Vật đổi sao dời, thời gian lâu dài, dáng vẻ mà em yêu, anh đều có.…
-Hải Đăng nó đâu rồi? -Đi tìm anh Hiếu của nó rồi. ✮⋆˙ -Anh Hiếu thơm Đăng, một cái nữa nha. Bạn Đăng níu lấy áo đồng phục của anh Hiếu thỏ thẻ từng chữ. Gò má và hai tai đã đỏ ửng hết lên, đôi mắt long lanh ánh nước; cứ như rằng nếu anh Hiếu mà không thơm em Đăng sẽ khóc luôn cho coi. -Sao mà em đòi hỏi thế nhỉ? "Chụt" Môi anh chạm má em, tiếng "chụt" vang lên rõ to giữa hành lang vắng người. Em Đăng cười bẽn lẽn giấu mình vào ngực anh Hiếu. -Em yêu anh Hiếu nhất.…
ĐÂY LÀ BỘ TRUYỆN THỨ HAI CỦA MÌNH. CÓ THỂ SẼ KHÔNG HAY NHƯNG MONG CÁC BẠN THÔNG CẢM. NẾU KHÔNG THÍCH THỂ LOẠI NÀY XIN HÃY LƯỚT QUA. CÒN NẾU Ở LẠI, XIN CẢM ƠN VÌ ĐÃ ỦNG HỘ MÌNH... THANK U...…
Câu chuyện giữa một tiên tôn vạn người kính nể cùng người bạn đồng hành của y...Tulen- Nguyệt Phong Tông trưởng môn là kẻ lạnh nhạt, thường xuyên đi du ngoạn đất trời, vậy mà không hiểu sao sống trên đời mấy trăm năm rồi vẫn bị một con mãnh hổ giả mèo ngoan lừa ăn sạch từ đầu đến chân.Murad- một tu sĩ lang thang tình cờ dính vào lưới tình của vị tiên tôn đầu gỗ.Thể loại: Cổ trang, tu tiên, lạnh nhạt đầu gỗ thụ x ranh ma trung khuyển công, OOC.LƯU Ý: -Tính cách trong truyện của 2 nhân vật sẽ khác so với thiết lập của game.- Mình xin phép giữ lại tên TAnh của các nhân vật trong truyện, vì dùng tên Hán Việt nghe sẽ khá khó hiểu.-Cp phụ: Zata x Laville, Quillen x Yorn x Elsu,....…
Xà moi đọt dừa và các anh em của cậu.Cún trắng và tất cả những người mà tôi thấy cutoa cutoe.…
Cố níu gĩư lý trí để đôi ta không phải chia ly. Nhưng chỉ có một người níu gĩư. Em cũng phải quay lưng bước đi.…
Trọng × Dũng 4Phượng × Văn ThanhVương × TrườngHải × Hậu…
Bé Vuy~~ Thụ thụ Tổng hợp các truyện tui tự chế :-):-)…
hào quang năm ấy có còn rực rỡ ?…
zang lake cũng biết iu hỏ ? ‼️ textfic, nóy bậy hơi nhìu, chẻ chow, có thể gây khó chịu…
MÌNH ĐĂNG CHỈ ĐỂ ĐỌC OFFLINE VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ - NẾU CÁC BẠN HOẶC TÁC GIẢ BIẾT VÀ YÊU CẦU GỠ BỎ THÌ NÓI VỚI MÌNH NHA, MÌNH CẢM ƠN !!!!VUI LÒNG KHÔNG RECOMMEND GIÚP MÌNH Ạ !!!Tên truyện: Ông chồng lớn tuổi Tác giả: HoahongnohoaThể loại: Đam mỹ, hiện đại, 1x1, ngọt ngào, sủng, H (Cấm trẻ em dưới 18 tuổi và các bà mẹ đang cho con bú)Tóm tắt:Để trả ơn sự chữa trị tận tình của bác sĩ Trần Đăng Dương, ông nội Minh Hiếu đã đem y gả đi....…
xin đừng mang đi đâu ngoài nền tảng W.…
truyện nói về một nhà tiến sĩ Utonium có 3 cô con gái.Do vì quá bận ko thể quan tâm,chăm sóc cho các cô nên đã lập hôn ước với 3 cậu con trai của một người bạn tên là Mojo.....v.v.…