Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
hanahaki!hs "Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhật tan thành máuVà khối lòng tôi cứng tựa si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?"Những giọt lệ- Nguyễn Trọng Trí…
Nàng là thiên kim đại tiểu thư của 1 gia tộc hào môn, vì bị mẹ kế và em gái hãm hại nên nàng trở thành kẻ trắng tay, không nhà, không cửa. Chàng là 1 chủ tịch tập đoàn CEO đứng đầu thế giới, 1 lão đại đứng đầu hắc bang phúc hắc, tàn độc. Ấy mà vì cớ gì chàng lại sủng hạnh, nâng niu nàng như báu vật vậy? :" Tôi cho em 2 quyền lựa chọn: 1. Làm vợ tôi, 2.chết, chọn đi...Lưu ý: truyện dựa trên những nơi không có thật, còn về người thì có thể có hoặc không...Đừng mang truyện đi quá xa khi tác giả chưa đồng ý. Cảm ơn…
"Nói cái quái gì vậy hả?! Cậu thật sự rời đi như vậy sao!"Hoài Kha im lặng, nước mắt bắt đầu ứa ra. Dù đau đớn nhưng cậu vẫn tiếp tục bước đi."Rốt cục suốt 3 năm qua là cái thá gì hả! Má nó!"Vẫn là chất giọng khàn đặc đó. Nếu là lúc trước, Hoài Kha sẽ cảm thấy giọng nói đó thật dịu dàng, ấm áp. Nhưng ngay lúc này, đối mặt với hoàn cảnh trước mắt, giọng nói của Hoàng Minh lại trở nên da diết và đau đớn vô cùng. Suốt những 2 năm bên nhau, chỉ vì một sai lầm mà đã coi như mọi thứ như chưa từng tồn tại. Cơn mưa ngày một lớn hơn, giọt mưa nặng trĩu lăng trên mi mắt của cả hai người, lẫn với giọt nước mắt không ngừng tuôn ra. Có lẽ ông trời cũng ủng hộ việc rời xa của cả hai nên mới đổ cơn mưa giữa tiết trời mùa đông này.Hoàng Minh vẫn đứng tại đó, lặng lẽ dõi theo bóng lưng người con trai mình yêu nhất rời đi dưới những giọt mưa. Trái tim đau đớn vô cùng, đôi mắt khóc đến đỏ hoe. Cho dù ngay lúc này Hoàng Minh có cố gắng níu kéo cậu, mọi chuyện vẫn sẽ như vậy. Nó chính xác là "sự sắp đặt" mà ông trời dành tặng cho hai người.Cứ như vậy cho đến khi mọi thứ trở về như ban đầu, trở về cuộc sống mà cả hai từng sống. Mãi cho đến 4 năm sau cuộc chia tay....…
Đây chỉ là những dòng tớ muốn dành cho James, Juhoon, Martin, Seonghyeon, Keonho, gửi cho một khoảng thanh xuân nhờ có các cậu ấy mà trở nên màu sắc. "Thanh xuân của em không rực rỡ nên em ngắm nhìn thanh xuân của họ trong thanh xuân của em."…
'Chị có thể ở bên tôi không ? Ít nhất là đêm nay' - James nói trong hơi thở mệt mỏi đôi mắt lẫn chút ưu phiền . Có lẽ anh đang tổn thương hoặc chấp nhận tổn thương để níu giữ hình bóng kia thêm chút nữa ... chút nữa . Đôi tay đang tự cấu mình thật đau để giữ chút lí trí cuối cùng, để cố tiến lại ranh giới mong manh giữ yêu thương và tan vỡ ! Anh chọn bước đi trên gai nhọn đến rỉ máu ! Anh chọn đứng trước bão giông để chở che cho người khiến anh tan nát cõi lòng . 'James . Đừng như vậy . Nếu em chấp nhận việc yêu đương với người đã có con . Nếu em chấp nhận 1 đứa trẻ gọi em là ba nhưng lại chẳng do em sinh ra . Không thể đâu James ! Em tốt nhất nên lùi lại đừng sa chân vào vũng lày này' - Iris cũng chẳng khá hơn . Cô ấy cũng đang tự làm tổn thương chính mình . Tốt thôi ! Con đường James đang rộng mở vốn dĩ anh ấy có thể bay cao bay xa hơn nữa thì tại sao lại ngu ngốc chọn từ bỏ tấc cả chỉ để ở bên cô ? Cô là ai và anh là ai ! James trong phút chốc im lặng . Thời gian như dùng lại chỉ còn hơi thở đang dồn nén đến cùng cực . Anh đắng cay nhận ra rằng cho dù anh đã cố gắng anh đã có thể nắm trong tay tấc cả nhưng lại chẳng thế nắm lấy đôi tay người mình yêu . Tại sao ?'Chết tiệt . Chị có thể ở bên tôi mặc kệ những lời cay nghiệt ngoài kia mà ? Tôi sẽ bảo vệ tấc cả mà ? Chỉ cần chị ở trong vòng tay tôi thôi, được không?'- Anh cười khẩy 1 cái hai tay nắm chặt bả vai của cô . Anh thua cược rồi ! Ngay giây phút này anh thừa nhận mình đang van xin tình yêu và được yêu . Đôi tay muốn kéo cô vào lòng như thói quen …
Nếu có ngày , vì một lí do nào đó mà bạn buộc phải rời bỏ người mà bạn yêu thương, hoặc bạn không thể chăm sóc người đó được nữa , vậy thì , làm thế nào để níu giữ tình yêu chưa trọn vẹn ấy ?…
Đây là câu chuyện không phải của riêng tôi. Đây là những mảnh cảm xúc của những người thân yêu của tôi, những suy nghĩ của riêng tôi :))) lời bài hát ở dưới tôi khá thích, tuy nó không liên quan gì tới câu chuyện vì lúc viết những lời này tôi thật sự cũng chưa hình dung được câu chuyện của mình như thế nào nữa :> Mưa đang ngập dâng lối về. Không gian giường như rất lạnh.Anh và em biết rằng... đêm nay đêm cuối ta còn nhau..Anh thường hay nói rằng... Tình yêu của anh chỉ thuộc về em.Em tin rằng anh chỉ yêu... yêu mình em.Tận sâu trong lòng anh giờ đây còn có em.Sâu trong đôi mắt ấy là những gì tình yêu hỡi, chỉ thấy anh muốn xa mãi em thật rồi.Có lẽ ai đó đang chờ anh trở về.Về đi anh để những suy nghĩ không còn làm bận tậm. Em đã biết em mất anh thật rồi.Có níu kéo chỉ khiến yêu thương anh trao em không thật lòng....Trời mưa hãy xóa hết dấu vết qua rồi .. của đôi taXóa đi những đau sót trong em.Xóa, hãy xóa đi. em đang trong cõi u mê ( "xóa", Bee.T )…
"Hướng Dương Nở Muộn" là câu chuyện ngôn tình buồn xoay quanh Diệp Khinh Dương, cô gái bán hoa dịu dàng nhưng mang trong mình căn bệnh hen suyễn. Từ thời niên thiếu, cô đã gắn bó với Giang Hành Dực, một chàng trai lạnh lùng, mồ côi mẹ, lớn lên trong sự cô độc và nguyên tắc. Tình bạn của họ dần nở hoa thành tình yêu, cho đến khi một tai nạn khiến Hành Dực mất trí nhớ... chỉ quên riêng cô. Cô cố gắng níu giữ anh, từng bước nhẹ nhàng đưa anh trở về những ký ức cũ. Nhưng khi nụ cười anh vừa có chút rung động thì cũng là lúc cô dần cạn sức. Giữa những đóa hướng dương rực rỡ, tình yêu ấy nở muộn... và cũng tàn trong lặng lẽ.Tác giả: tui chui nìÝ tưởng nguyên tác: của chính tui, hong lấy cảm hứng từ bất kỳ tác phẩm nào khác.…
Lời đầu tiên em chào mọi người Em xin giấu tên ạ ,Thì chuyện là vậy : Vào năm học lớp 6 có một bạn nam thích em lúc đâu thì em không thích bạn ý nhưng thời gian sau đó em lại rất thích bạn đó mà em luôn ngỏ lời nói chuyện trước kia kìa "Lúc này thì em cứ tưởng nó nói đùa nhưng khi vào lớp thì chuyện đó là thật em rất nhục ngồi yên một chỗ đến khi ra về Cho đến sau này em đã nhờ bạn thân em chuyển lời đến bạn ấy thì chuyện gì đến cũng sẽ đến Vào buổi tối đó bạn nam có nhắn tin cho em :"Mày thích tao thiệt hay nói đùa ""Thiệt chứ sao mày " Vì lúc này em cũng rất thích bạn í Vì lúc này dịch nên nhà trường thông báo ở nhà học trực tuyến trong thời gian dịch nghỉ ấy bọn em yêu nhau nhưng cũng hay hờn dỗi nhau lâu lâu thì bạn í lên xóm em chơi nhưng sau này chúng em thấy ko còn tương tác với nhau cũng ít nhắn tin nên em quyết định dừng lại mặc dù em còn rất yêu bạn ấy nhưng níu kéo cũng không đc Sau chia tay bọn em vẫn làm bạn bình thường vẫn nói chuyện vui vẻ mặc dù em biết cả hai còn đang có tình cảm với nhau Trong thời gian yêu bọn em chỉ nhắn tin chứ không ôm ấp gì nhau Một kỳ nghỉ hè dài qua đi thì em biết mình học khác lớp với bạn í Vào năm học mới sóng gió liền ập đến với em Thì bạn nam í có người yêu mới mà bạn í học chung lớp vs em Em có nghe nói : hai bạn í ôm hôn nhau các thứ Khi hai bạn í chia tay lại đổ hết lỗi lên đầu em Bạn người yêu mới của người yêu cũ em bảo vs đám bạn thân của bạn người yêu mới kia : bảo em là trà xanh các thứ Nhưng có một bạn trong nhóm ấy đã bảo với em vì em đi học…
Tác giả: Niên Giang Lục Sơ _ 年江陆初______________________________________Hạ cánh. Hai chữ bình thường với bao người nhưng với những phi công, những cơ trưởng điều khiển toàn bộ chuyến bay, đó chính là hai chữ biểu thị cho một nhiệm vụ quan trọng của họ đã được hoàn thành, là sự trở về đoàn tụ với gia đình sau thời gian xa cách...Với cơ trưởng Dương lẫy lừng, hạ cánh là hạnh phúcCung Phong Thần, cất cánh, hạ cánh, em yêu anh.______________________________________Một câu tóm tắt: Bên ngoài em dù có khuynh đảo cả thế giới, về nhà cũng trở thành bé con của anh.CP: 星辰 _ Tinh Thần _ Ninh ThầnTổng tài bên ngoài lãnh đạm bên trong ôn nhu × Cơ trưởng bên ngoài nữ cường bên trong nũng nịuThanh mai trúc mã, cưới trước yêu sau, song hướng thầm thích, tiến về phía nhau, nam nữ chính hơn kém nhau 7 tuổi杨竹宁 × 龚峰辰…
Tác giả: Nguyệt Mạn Không Không Số đo ba vòng: sắc, hiện đại, trước ngược sau sủng, hắc bang Văn án: Ngụy Tịch Đồng hận người đàn ông ấy, cái người đã phá vỡ mọi thứ trong cuộc sống yên bình của cô. Bắt đôi mắt này này phải đối mặt với tử vong, bắt đôi tay này phải cầm đến súng đạn. Hận đến đau đớn lại vô thức yêu sâu đậm, trói buộc chí mạng tại con tim. Yêu mùi thuốc lá nhàn nhạt nơi cổ áo anh, yêu đôi vai vững vàng che chắn mọi đau thương, yêu sự hiện diện mạnh mẽ của người đó. Một kẻ lữ hành cô độc chính là mang một trái tim không vướng chút phong yên khói lửa thế gian. Có điều, trong thâm tâm nó vẫn luôn chờ mong có một ai đó khiến nó rung động đầu đời. Mấy ai hiểu được, muốn hạnh phúc chẳng qua chỉ là như vậy ... Đối với Ngụy Tịch Đồng, Bạch Mục Huyền là ác ma tàn nhẫn nhất, cũng là người đàn ông dịu dàng nhất thế gian... - " Tôi thích em, Đồng Đồng. "- " Em chơi đùa tôi rất vui có phải không ? "- " Muốn đi qua những nơi em đã từng đi, muốn thưởng thức những niềm vui nho nhỏ em từng trân trọng, muốn nâng niu người con gái tôi yêu cả một đời, chỉ vậy thôi ..... "…
Lưu ý : Đây là Gl (18+) Oc x Char (Boboiboy) . Cụ thể là Jane x Kira'na ( JaneKira) . Có một số từ ngữ thô tục Tù nhân Jane luôn tìm cách để được gần "viên đá quý" của cô ấy, nữ hoàng hành tinh Gur'latan, Kira'na. Bất chấp việc Kira'na ghét cô ta đến nhường nào và thậm chí sử dụng cả bạo lực, nhưng tù nhân này yêu cô một cách mù quáng. Liệu rằng cô ấy có cơ hội để được nâng niu "bảo vật" Còn quan trọng hơn cả mạng sống của cô ấy không?"My Ruby... You are the light of my life..."…
Vào 1 buổi sáng đẹp trời có 1 cậu con trai là chủ tịch của 1 cty rất lớn, cậu đang làm việc trong 1 căn phòng thì có 1 người con gái ăn mặc hở hang bước vào phòng[Anna] Anh yêu ơi~~ anh làm xong việc chưa vậy.... Đi ăn với em đi[Tuấn Khải] Cô đi ra ngoài đi đừng làm phiền tôi ( lạnh) [Anna] Anh yêu sao vậy~~ em chỉ mời anh đi ăn thôi mà ( nũng nịu) [ Tuấn Khải] Cô hơi phiền tôi rồi đấy, cô đi ra hộ tôi đi... [Anna] Anh.... ( bực tức đi ra ngoài)Ả ta đi ra ngoài với cơn giận bực tức.... [ tua tua thời gian vào buổi trưa] Anh rủ Thiên đi ăn trưa cùng anh, anh và Thiên đang ăn cơm vui vẻ thì có 1 cậu bé đang cầm dĩa thức ăn của mình và lỡ đụng trúng anh làm thức ăn rơi lên đồ anh, khiến anh tức giận lên[ Tuấn Khải] Này cậu kia đi đứng kiểu gì vậy hã.. ( tức giận) [ Nguyên] Tôi.... Tôi xin lỗi! Tôi ko cố ý ( sợ hãi) [ Thiên] Thôi được rồi đừng cãi nhau nữa chuyện gì từ từ giải quyết Trong lúc đó tự nhiên Nguyên bật khóc[Nguyên] Tôi xin lỗi, tôi ko cố ý, tôi sẽ ko có lần sau nữa ( khóc lóc) Anh và Thiên rất khó xử khi cậu khóc lên...[ Tuấn Khải + Thiên ] thôi cậu đừng khóc nữa.. ( dỗ dành) [ Tuấn Khải] cậu ta thật đáng yêu *suy nghĩ thầm*[ Nguyên] đồ ăn của tôi... Hức... Hức... Bị đổ rồi... ( khóc) [ Tuấn Khải] Cậu đừng khóc nữa tôi sẽ mua cái khác cho cậu, đc ko? [ Nguyên] Thật á! Ưm.. Đc á[ Tuấn Khải] Ngoan ( xoa đầu cậu) Thiên rất bất ngờ khi anh làm như vậy, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờ mềm lòng với ai cả.... -HẾT CHAP 1-…