Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nỗi trống rỗng bủa vây lấy người, nỗi đau đớn như xé toạc cả trái tim. Muốn sớm thoát khỏi chốn này, nhưng chấp niệm lại níu giữ người ở lại. Trái tim mỏng manh như thủy tinh nhưng tâm trí lại tỏ ra rắn rỏi như sỏi đá. Nỗi đau tê tái như xé toạc cả làn da, mà bề ngoài lại tỏ ra chẳng có gì. Nắm lấy tay người được không? Em có thể đi cùng người chứ? Dù có phải chiến đấu với những đêm thức trắng hay thậm chí kéo dài cả trăm năm, lang thang trong đêm đen trống vắng tối tăm mà không lối thoát, em vẫn mong một ngày nào đó, người có thể bước khỏi chốn này.…
Mộng ảo về em, tôi cứ đắm vào suy tưởngĐêm thao thức hoài, khi yêu ngấm vào xương tuỷ.Fujinaga Sakuya x Hirose RyoHọc sinh nghèo vượt khó, ngoài lạnh trong nóng, nũng nịu x Thiếu gia xã hội đen vỏ bọc học sinh, dịu dàng.…
Truyện mang trong mình nội dung về chàng bác sĩ thú y tên Mix, anh học tại đại học Bangkok và tốt nghiệp, làm việc tại một bệnh viện thú y tầm cỡ của xứ chùa vàng. Một ngày nọ, chàng trai ấy bỗng gặp được một người khách" trông lạ mà quen " , anh cứ cảm giác như đã từng gặp người này ở đâu rồi. Nhưng dường như trí nhớ của anh bị cái gì đó chặn lại. Từ đó cả 2 có những cuộc gặp gỡ đầy định mệnh, họ sẽ làm gì với nhau? họ sẽ để nó trôi qua hay níu giữ những kỉ niệm đẹp ở lại?....…
🌿 Author: Lam Nguyệt 🌿Giữ được chàng một đêm, thân xác cùng quấn quýtCâu chuyện của người đời, xét đoán xem ai yêu aiSống chết chẳng đáng gì, chẳng cần ai phải bận tâmNhưng nếu không có chàng, ta như chỉ còn tấm thân tàn(Hoạ tình - Diêu Bối Na) Từng giọt mưa nhẹ nhàng rơi bên ngoài hiên nhà, Tiêu Chiến cuộn tròn người trong chiếc áo lông dày, bàn tay ôm chặt lấy ly cafe bốc khói nghi ngút. Kiên Quả khẽ cọ mình vào tấm áo dày quấn trên người Tiêu Chiến, nũng nịu. Tiêu Chiến cứ ngồi mãi như vậy, tới khi ly cafe đã trở nên nguội lạnh, anh lặng thinh, nhìn vào khoảng không vô định. Có vẻ như, Tiêu Chiến đã ở trong tình trạng này một thời gian dài rồi. Tiếng gõ cửa dồn dập, lâu dần rồi cũng lại tắt hẳn. Một lúc sau, có tiếng chìa khoá leng keng, cánh cửa lớn trong nhà Tiêu Chiến được mở ra. Chu Tán Cẩm hùng hổ xông vào, lớn giọng: "Tiêu Chiến, anh định trốn tới bao giờ nữa..."Muôn vàn lời muốn nói, Chu Tán Cẩm khi ra tới ban công, nhìn thân hình mảnh khảnh cô độc của Tiêu Chiến, hai tay ôm lấy chân mình, cuộn tròn trên ghế. Thiên ngôn vạn ngữ, liền một hơi nuốt ngược vào trong. Tiêu Chiến khẽ quay đầu, mỉm cười. Nụ cười ôn nhu, dịu dàng thường thấy ở anh. Giọng nói khàn đặc, có chút yếu ớt vang lên:"Tán Cẩm, đệ tới cùng Hải Khoan ca ca sao? Tối nay ăn gì nhỉ? Nhất Bác em ấy luôn muốn bữa cơm ấm cúng đầy đủ mọi người. Ca sẽ tới làm lẩu lòng bò tê cay Trùng Khánh. Ở lại ăn nhé, Nhất Bác hẳn là sắp về rồi". Tiêu Chiến khẽ cựa mình, đứng dậy, có lẽ do giữ tư thế cuộn người như vậy quá lâu, chân c…
Mười sáu tuổi, em vẫn còn là một giấc mộng chưa tỉnh.Trời cao rộng, tiền đồ như gấm, một đời còn dài, khát vọng còn chưa kịp cất lời.Trong vòng tay song thân, em được nâng niu như bảo vật, chưa từng biết thế nào là nhân gian bạc bẽo.Người đời nói, từ mười tám đến hai mươi lăm... bất quá chỉ là bảy năm thanh xuân.Nhưng với Lâm Ngọc Kiêu-Đó là một kiếp.Năm em mười tám, mệnh số xoay vần.Một bước sa chân, vạn kiếp trầm luân.Em bị kéo vào vòng xoáy của hắn-Không hỏi em có nguyện hay không,Không cho em đường lui.Từ đó, đúng sai đảo lộn, thiện ác mờ nhòa.Đến cả chính mình... em cũng không còn nhận ra.Em không biết-Rốt cuộc là yêu hắn đến tận cốt tủy,Hay hận hắn đến muốn cùng hắn đồng quy tận diệt.Em đến, vốn chỉ là một lần lỡ bước.Nhưng đi... lại thành chuyện cả đời không thể.Có lúc em sợ hắn, sợ đến tận xương tủy.Có lúc em oán hắn, oán đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng dây tơ mệnh đã buộc-Một khi vướng phải, chính là vạn kiếp không rời.Đời này của em,Chỉ có thể cùng hắn chìm nổi trong cùng một cơn ác mộng.Không lối thoát.Cũng không hồi đầu.Còn hắn-Đối với hắn, em không phải là người.Em là tín ngưỡng.Là chấp niệm.Là tâm ma.Là thứ hắn cúi đầu sùng bái,Cũng là thứ hắn phát điên muốn chiếm đoạt.Hắn dùng cả một đời để giữ lấy em-Lại dùng cả một đời... để tìm lại em.Chỉ là-Thanh xuân năm ấy,Vốn nên như hoa nở dưới ánh dương.Vậy mà đến cuối cùng...Chỉ còn lại một mảnh hoang tàn(Truyện vẫn đang xào nên mng thoải mái cmt góp ý nha)…
Văn án:Hộ săn bắn Tháo Niễn Tử (tháo cối xay) dùng con mồi đổi hồi tới một người nũng nịu tiểu nương tử, lại mỹ lại bạch còn vượng phu, từ nay về sau đi lên cẩm tú lộ.A Âm yếu ớt tùy hứng, khi dễ hắn cả đời. Hắn lại vui vẻ chịu đựng, đem kiều nhuyễn công chúa thỏ phủng ở lòng bàn tay, che chở sủng nịch.1v1, song c, đại lão thô ráp hán cùng thiếu nữ xinh đẹp tử ngọt ngào hằng ngày, sinh động, có tư có vị, hữu tình có nghĩa!Nội dung nhãn: bố y cuộc sống nông nghiệp văn ngọt vănNhân vật chính: Lâm Uyển Âm, Minh Hạo…
- xoạc nhau không nàng??- dâm tặc! lão tử là con trai !có một người dù là chưa từng gặp mặt nhưng lại cho ta thật nhiều khuân bậc cảm xúc.có lẽ trong cuộc đời của nhiều ngườicũng đã từng vì một ai đó mà khóc thật nhiều!đã từng vì một ai đó mà điên cuồng níu giữ.đã từng vì một ai đó mà bỏ mặc thế giới nhộn nhịp ngoài kia.đã từng vì một ai đó mà bất chấp tất cảđã từng một ai đó mà không màng cả tính mạng!nhưng suy cho cùng cũng chỉ là ĐÃ TỪNG liệu sau này mình có thể là của nhau nữa không ?…
-Tại sao chị lại lừa dối tôi!-hyojin nổi giận cô thật không dám tin mà,cô bỏ đi mặc kệ những lới níu kéo van nài của Solji,tất cả đã hết rồi.-Le!Nghe chị nói đã tất cả không như em nghĩ đâu!le!LE!!!.......-chị đã thất bại trong ván cờ của thần chết và cũng thua cả trong trò chơi tình ái,tất cả đã kết thúc và chỉ một lúc nữa thôi pamsa sẽ đưa linh hồn của Solji cho Hỷein.…
Huỳnh Ngạn Nhi là một tiểu thư được nâng niu, chiều chuộng trong một gia đình với tài sản bạc ngàn, nhưng dù được thương yêu là thế, cô cũng chẳng thể chống lại chữ "môn đăng hộ đối". Số phận đã trêu người khi để cô nhìn thấy Trần Thiện Tâm, nhưng lại để Cao Đức Minh nhìn thấy cô. Ba trái tim, hai tình yêu, nhưng chỉ một người được hạnh phúc. Sau tất cả, phải chăng tình yêu và lý tưởng phải lùi bước nhường ánh hào quang cho quyền lực và vật chất?…
Một cô gái, dưới ánh nhìn của một kẻ si tình, có lẽ luôn đẹp hơn tất cả những gì vốn có.Không phải bởi nàng quá rực rỡ, mà bởi từng ánh mắt, từng cử chỉ rất khẽ của nàng đều được trái tim người kia nâng niu thành một mùa nhớ.Người ta thường nói mùa xuân là mùa của những nụ hoa đầu tiên.Nhưng với tôi, tình yêu lại bắt đầu từ một buổi sáng đầu thu, khi giữa những dịu dàng rất khẽ của gió và ánh sáng, có một cô gái lặng lẽ bước vào lớp học - và cũng lặng lẽ bước vào tim tôi.…
Buổi sáng thường trôi qua nhanh, nhưng đôi khi lại đọng lại những khoảnh khắc khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Jihoon vẫn nằm im trong vòng tay Hyukkyu, giả vờ ngủ để níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ngoài ban công, chú mèo Maru lặng lẽ quan sát, như kẻ thứ ba hiểu chuyện hơn ai hết. Đây là một mẩu chuyện nhỏ, dịu dàng như hơi thở đầu ngày, nơi một cái hôn vụng trộm có thể trở thành lời hứa dài lâu.…
Duyên tình ba kiếp của hai người đầy trắc trở. Tình duyên kiếp thứ nhất đầy bi kịch, nàng là trại chủ ( sơn tặc ), chàng là quan triều đình. Một lần xuống núi bắt được chàng, muốn cùng chàng kết duyên,aizz cmn, nàng mang tiếng là sơn tặc làm sao chàng chấp nhận cho được. Và kết quả là duyên chẳng hợp, nàng chết dưới kiếm của chàng. Yêu quá nhiều nên lòng nàng chẳng hận, chỉ trách đôi người có duyên nhưng không phận. Cái chết của nàng cũng đã để lại mối lương duyên ở kiếp sau. Kiếp thứ hai, nàng là thánh nữ của ma giới, chàng là vua của một nước. Kiếp này tuy duyên đã thành nhưng tình chẳng có, nàng yêu chàng, chàng lại vô tình không nhận ra đã yêu nàng. Chỉ vì lời trỉ trích của dân chúng về thân phận của nàng mà nhẫn tâm đem nàng thiêu sống. Trời xót thương cho nàng, cho đỗ cơn mưa quang đãng, lửa tắt tình cũng gần như lụi tàn. Nàng giờ chua xót thử lòng chàng, cớ sao chàng vẫn vô tình như vậy. Thật chẳng yêu nàng, thật sự là ghét nàng, xem thường thân thế của nàng.... "sống tiếp làm chi khi duyên đã tậnLưu luyến làm gì khi người chẳng yêu taníu kéo làm chi chỉ khiến người ghét bỏđôi câu sáng tỏ, tình chẳng còn là gìphận thiếp hèn mọn chẳng sánh đứng cạnh chàngmột câu yêu thương ngàn vàng chẳng mua nổithiếp đây cùng chàng duyên ta âu cũng đã tậnchỉ mong lòng hãy quên chàng điphu thê một kiếp do trời địnhâu rằng kiếp này đã vô duyênxin người thương xót cho nhi nữtình duyên đau khổ chẳng muốn trảikiếp sau xin nguyện không yêu chàng..."Ngay lúc ấy nàng dần dần tan thành làn bụi Bạch Kim, hòa dần vào gió .…
Chạy được một đoạn thì Triết Hân gặp Dật Vỹ đang đứng nhìn ra cửa sổ một cách xa xăm. Thấy cô, Dật Vỹ toan bỏ đi thì cô níu tay anh lại-"Anh Dật Vỹ anh phải đi thật sao?"Cô nói-"Đúng"-"Em không muốn xa anh."-"Không thể".-"Em yêu anh."-"Không thể." Nói xong cậu bỏ đi.Triết Hân bật khóc rồi hét to lên sau bóng lưng cậu -"Nhất định là có thể ".…
em là mặt trời, là hạnh phúc của tôi...Đây là truyện của mình cho nên:⭐ KHÔNG CHẤP NHẬN CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC, KHÔNG REUP LẠI Ở BẤT KỲ ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. CẢM ƠN!⭐ MỌI TÌNH TIẾT TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ GIẢ TƯỞNG, NHÂN VẬT TRONG FIC KHÔNG THUỘC VỀ TÁC GIẢ.⭐ KHÔNG BÌNH LUẬN TIÊU CỰC VỀ CÁC NHÂN VẬT TRONG TRUYỆN.I'm a member of @genius1809…
Hoá ra yêu một người lại là chuyện đau lòng đến vậy. Một người yêu, người kia hờ hững. Kẻ đứng ngoài rốt cục cũng chỉ nhận tổn thương. Anh đã rời đi, em không níu giữ, lời hứa có sâu đậm đến mấy nhất định rồi cũng sẽ quên. Chúng ta đã yêu cuồng nhiệt, không còn gì phải ân hận. Yêu điên cuồng, ngây dại, ai cũng từng trải qua. Tình yêu đó nhất định sâu đậm, dù cho có chịu bao nhiêu tổn thương vẫn không rời bỏ. Đến khi tưởng chừng đã đến cuối cùng, lại một lời nói rời xa nhau. Vậy là xa mãi mãi. Yêu....…
Thích một người chính là...không phân biệt trước sau, không có thời gian giới hạn, vì thích mà toàn tâm toàn ý dõi theo, toàn tâm toàn ý quan tâm, vì họ mà cố chấp, vì họ mà buồn, vì họ mà đau lòng, vì họ mà hạnh phúc, vì họ mà biết yêu thương. Vì thích họ nên ta ngày càng hoàn thiện hơn, dù những hiểu lầm vu vơ có xảy đến, dù những khó khăn có ngăn cách tình yêu, thì dù sao vẫn một lòng một dạ với đối phương, kiên nhẫn và...chờ đợi!!! Nếu thật sự là của nhau, nhất định sẽ quay về!!!…
Lâm Hàn Phong anh họ của Đoàn Minh Nguyệt Nhi. Hai người là anh em họ cách nhau 5 đời nhưng vẫn bị ràng buộc bởi quan hệ anh emAnh : lạnh lùng, tài giỏi, chủ của một công ty đứng đầu thế giới và là người nắm quyền trong toàn bộ hắc đạo. Cô: mồ côi cha mẹ từ nhỏ đc anh chăm sóc và lớn lên trong sự chiều chuộng vô bờ bến của anh, một thiên thần ngây thơ, lương thiện. Lớn lên xinh đẹp và đc anh coi là bảo bối nâng niu trong tay cx sợ bể mấtMọi diễn biến xin mn theo giõi và tìm hiểu sau…
Cô là một sát thủ máu lạnh, vô tình, đứng đầu thế giới với nhan sắc hơn người, nhưng đó chỉ là khi màn đêm buông xuống còn thường ngày thì chỉ là một cô tiểu thư nữ yếu đào tơ đc ba mẹ nâng niu chiều chuộng . Anh là một trog tứ đại tài phiệt giàu có, còn là bá chủ của thế giới đêm, đặc biệt là vô cùng lạnh lùng và ưa sạch sẽ nhưng đôi lúc lại khá là nóng tính. Anh và cô gặp nhau trong hoàn cảnh vô cùng đặc biệt, liệu họ có thể đến với nhau hay chỉ là một đường thẳng cắt nhau một lần rồi xa nhau mãi mãi???…
Cuộc đời của tôi quá dài và điều đó như bỏ thêm thuốc đắng vào bình độc dược mang tên "mất em" Em yêu dấu! Giá tôi có thể nắm lấy tay em, níu em lại, giữ mùi hương của em mãi quanh quẩn nơi đầu mũi. Giá tôi có thể làm cuộc trao đổi với Chúa, tôi sẽ xin Ngài được ở bên em bằng bất cứ giá nào. Nhưng chẳng có cuộc trao đổi nào cả, cái giá mà tôi phải trả khi cố chấp bên em lại quá đắt, đắt đến nỗi, dù linh hồn mãi mãi bị giam cầm nơi Địa Ngục, tôi cũng không muốn trả...…