Viết Cho Anh Hiện Tại, Cho Em Tương Lai
Xin chào Em trưởng thành của tương laiiiii!!! :))…
Xin chào Em trưởng thành của tương laiiiii!!! :))…
đây là oneshot được ngẫu hứng trong cảm xúc hỗn tạp của au.…
#donphuongbanthan…
anh và tôi ai là người chinh phục và bị chinh phục, là kẻ đi tìm hay là kẻ trốn chạy. Phải chăng cả tôi và anh đều là kẻ thù của số phận…
Chờ đợi không đáng sợ Cái đáng sợ là không biết chờ đợi điều gì và đợi bao lâu ...…
Màn đêm buông xuống, và dáng hình của những nỗi đau kín đáo bỗng chợt hiện về.…
[SE] anh về với thế giới của anh…
lần đầu viết nên có lẽ sẽ không được hay cho lắm😑…
Chuyên: Nhận làm thẻ Aikatsu Stars và PriparaTạo bởi: @Doma_Umaru109109 và @Miwasaki_AkariBản quyền: đã xin phép shop của @Nao_Nanase và @Shiratori_SakuraMọi thứ sẽ nói rõ ở trong truyện.Mong mọi người ủng hộ!!!…
"Một tình yêu học trò bình thường không chói lọi, không hào nhoáng, không ồn ào, không hoàn hảo, không mãi mãi nhưng lại đủ đẹp để bù đắp thanh xuân cho cả hai, đủ đẹp để ngay cả những thiên thần tình yêu cũng không kìm được mà cảm thán"…
Chúng ta đều rung động chỉ là tôi rung động với cậu còn cậu rung động với cô ấy.…
Những câu chuyện tẻ nhạt của chúng tôi.…
Đây chỉ là oneshot -w- Chỉ là một chút cảm xúc còn đọng lại sau một thời gian đơn phương nhăng nhít của mình ~ Đọc và cùng cảm nhận ~ Enjoy •v•…
Quotes trong đây do tớ tự edit , rất mong mọi người có thể góp ý thêm nếu có sơ xuất thì bỏ qua cho tớ .Nếu mang ra ngoài vui lòng báo tớ một tiếng và ghi nguồn rõ ràng , đầy đủ .Không chỉnh sửa và xóa hay làm bất kì gì trên quotes của tớ .Xin hãy tôn trọng công sức của tớ , cũng như tôn trọng chính bạn .…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
eeeeeeeeeee…