12cs; sa vào nguy hiểm
mật ngọt chết ruồi đấy, em chưa từng nghe sao?…
mật ngọt chết ruồi đấy, em chưa từng nghe sao?…
Nơi nắng vàng hóa thành vần thơ.Dưới bầu trời cao rộng của miền Nam nước Pháp những thế kỷ trước, có một vùng đất mang tên Occitanie - nơi những nhành oải hương tím ngắt và những vườn nho trĩu quả dệt nên một bản tình ca vĩnh cửu. "Khúc tự tình vùng Occitanie" không kể về những biến động bão táp, mà là những thước phim chậm rãi về cuộc sống thường nhật của một nhóm bạn trẻ.Giữa hương thơm nồng nàn của hoa hồng và tulip, họ cùng nhau đi qua những mùa gặt, chia sẻ những rung động đầu đời và tìm thấy sự bình yên trong từng nhịp thở của thiên nhiên. Một câu chuyện nhẹ nhàng như làn gió xuân, dành cho những ai muốn đi lạc vào một miền ký ức xưa cũ, nơi nắng vàng luôn rực rỡ và lòng người mãi dịu dàng.…
stop being so boyfriendable if u cant be my boyfriend…
Đây là lần đầu tiên mình viết thể loại textfic có gì sai sót ở đâu mong mọi người giúp đỡ. Mong các bạn sẽ ủng hộ mình! Mình có đọc nhiều bộ textfic vè 12 chòm sao khác nên có một số chi tiết sẽ khá là giống…
Diễn biến nhanh,không mang não khi viết,toàn bộ hình đc lấy từ pinterest…
vào truyện sẽ bt nha…
||Cuộc chiến vương quyền||Đế vương hào kiệt, mấy ai không tham quyền vị mà vì dân chúng? Ngai vàng sáng chói, vương miện cao quý, ngọc ngà châu báu, đến cuối cùng, ai sẽ là kẻ hạ màn đây?…
a little something for a thing that not something!ngọt ngọt thanh thanh có chút chua chua và cuối cùng là không còn mùi vị gì cả.muchas gracias mi amigos! :)…
Những khía cạnh ít được biết đến của bảo bình ♒️…
p3 trong series "nắng, gió và một rổ trái cây"🍒boy x girltác giả truyện tranh x cô gái giống như tia nắngthiên yết x ma kết…
Bối cảnh và thiết lập thế giới lấy từ "Fairy tail".…
-"Một lần là bạn cả đời là thù.""Mái ấm đấy sẽ chẳng còn ai có thể trở về."....... "Mọi thứ trớ trêu đến mức bi quan,bi kịch này có lẽ sẽ xóa bỏ toàn bộ...kể cả thế giới riêng của họ."…
Không còn thứ gì hiện hữu trong cuộc sống của em lúc nàyKhông suy nghĩKhông cảm xúcKhông còn bất cứ một thứ gì thuộc về em cảĐến cả anh, em cũng không cònVậy thì cuộc sống của em, có lẽ cũng sẽ tan biến theo, trong vô nghĩa...…
Em chính là đoá hoa giữa địa ngục tăm tốiTrong một thế giới đầy rẫy những âm mưu, tình yêu và quyền lực, Heloaphr là câu chuyện xoay quanh 12 con người có số phận đan xen, tạo thành 6 cặp đôi đầy thử thách, đối đầu và không thiếu sự mê hoặc. Mỗi người mang trong mình một thế giới riêng biệt, đầy mâu thuẫn và khát khao. Dù họ đến từ những nền tảng khác nhau, từ quyền lực, nổi tiếng, cho đến tình yêu bị ngăn cách, tất cả đều đối mặt với những cơn sóng cuộn mạnh mẽ trong cuộc đời.Mỗi cặp đôi trong câu chuyện này đều có những bi kịch riêng, nhưng liệu họ có thể vượt qua tất cả để đến với nhau, hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực, tình yêu và sự phản bội? Heloaphr sẽ là một hành trình đầy kịch tính, sự phát triển nhân vật, những quyết định khó khăn và những lựa chọn đầy thử thách.⚠️ Lời cảnh báo ⚠️⚠️ Cấm sao chép, đạo văn, ăn cắp ý tưởng dưới bất kỳ hình thức nào.⚠️ Tác phẩm này hoàn toàn là sáng tạo của tôi. Mọi hình thức đạo nhái đều không được chấp nhận!⚠️ Truyện này chứa những tình tiết có thể gây kích thích hoặc khó chịu đối với một số người đọc. Hãy cân nhắc trước khi đọc.Nguồn ảnh: Pinterest…
Tôi có tiền ,tôi có quyền ,nhưng thứ tôi cần là tình yêu Cre ảnh :Trên Pinterest hết nho…
12chom sao •…
"No matter what come between us, I decided"…
Love, as WILD as NATURE.***(Truyện đăng độc quyền trên Wattpad)…
Tọa lạc trên phố Hoàng Đạo, đối diện cửa hàng hoa của ông già mù, có một tiệm cà phê nổi tiếng mà đám trẻ con nơi đây đồn thổi rằng bên trong những vách tường có chứa đựng phép màu. Cách đó hai dãy nhà về phía Nam là một nhà ga cũ bỏ hoang, đã ngừng hoạt động từ mười bốn năm trước, bây giờ chẳng có gì ngoài những vệt sơn phun của đám thanh thiếu niên nổi loạn. Về phía Bắc của tiệm cà phê, đi khoảng hai trăm mét, là trạm xe buýt mà chỉ có một chuyến xe duy nhất đi qua, với điểm dừng cuối cùng là quảng trường ở trung tâm thành phố. Nó là một cột mốc, họ nói. Cho điều gì cơ? Họ cũng chẳng rõ.Chỉ biết rằng, một khi ta đã đặt chân vào tiệm cà phê đó, ta sẽ không bao giờ thật sự rời đi cả. Một phần nào đó trong ta vẫn trú ngụ cùng những con người nơi đó, đợi chờ một ngày ta trở về.Bìa truyện: @tapioka-rin…