Diên vĩ, chàng thiếu niên họ Lục
"Lục, anh không nên bước vào cuộc đời tôi lần nữa! Đời này của tôi, hối hận nhất chính là yêu anh!"…
| Trà | Show Room
Fail lắm ạ, cho nên mong cao nhân có thể nhận xét ạ TvTCredit : Book cover by Trà @khodinhtrabatkho520 《 It's me :3 》#Trà…
Lâu Đẩu Khờ Dại
Lâu Đẩu... Lâu Đẩu...Người cũng như hoaCả hai đều khờ dại.Mãi ôm ấp một bóng hình.Mờ nhạt như sương,Lại thoáng qua như gió.Đưa tay với lấy chỉ bắt được hư không.Giật mình tỉnh giấc,Ai ngây ngô bật khóc.Hóa ra trong mộng cũng không thể bên người.Tình cảm này ai lạnh lùng vứt bỏ,Ai lại cố chấp không buông.----------◾ Tên truyện: Lâu Đẩu Khờ Dại◾ Tác giả: Trần Dĩnh◾ Thể loại: ngược, SE (Không dành cho người nghiêm túc)◾ Ảnh bìa: sưu tầm trên facebook…
Lạc Thiếu Gia,Đồ Kiêu Ngạo!!!
nam chính: Tô hạo,21tuổi,là con trai của nhà buôn vàng lớn. Tính cách kiêu ngạo,lãnh ca,luôn là tâm điểm thu hút mọi sự chú ý của các đại tiểu thư .nữ chính: lâm lộc,19tuổi,là một nhân viên bình thường làm việc tại công ty của Tô hạo, Tính cách bộp chộp,vụng về và ngốc nghếch (tác giả hình như dìm nữ chính hơi quá à nha^^)nữ chính(phản diện): tử dung,20tuổi,là đại tiểu thư của công ty bất động sản.nam phụ:kì phong*và các nhân vật khác.…
Chiếc Nhẫn Ngọc - Liệu Người Còn Nhớ
Người kéo xe lặng lẽ dò dẫm theo con đường núi âm u, nơi cây cối rậm rạp phủ kín lối đi. Bỗng anh khựng lại, hình như vừa thấy điều gì đó giữa lùm cây tối. Nhưng "Chát!" - một cái tát giáng xuống, kèm theo tiếng quát tháo, xỉ vả của những người kéo xe khác đã kéo anh trở về thực tại. Họ mắng chửi không tiếc lời, coi thường, đánh đập anh như trút mọi cay nghiệt.Anh không đáp lại, cũng chẳng tỏ thái độ. Nhẫn nhịn. Lại cúi đầu gồng mình kéo chiếc xe nặng trĩu đầy hoa. Vết đau còn âm ỉ, nhưng đôi chân vẫn bước. Đoàn xe tiến vào lễ hội, nơi tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn rực rỡ, và những người múa hát đang rạng rỡ trong tay cầm những cành sen hồng.Giữa khung cảnh tưng bừng ấy, anh chợt bắt gặp một ánh mắt. Từ xa, một tiểu thư đang nhìn anh, cái nhìn dịu dàng mà xót xa. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.Rồi tiếng gọi giục giã vang lên, nhắc anh đang chậm trễ công việc. Người kéo xe quay đi, không nói gì, không ngoái lại. Anh không biết rằng, chỉ một ánh mắt ấy thôi, sau này sẽ gieo nên một mối lương duyên vừa đẹp, vừa day dứt cho cả hai người.…
Lỡ Hẹn
Đêm tháng 10 năm đó gió mùa đông thổi mạnh, hoa tuyết đầu tiên cũng đã rơi. Ở Trần gia trang đèn sáng rực như ngày, người qua kẻ lại hối hả. Độ chừng đến khi ánh nắng của ngày mới ló dạng thì cũng là lúc tiếng khóc xé tan đi mọi lo lắng của người đứng đầu Trần gia mới mất đi. Đó là tiếng khóc chào đời của một thiên thần bé nhỏ, tam tiểu thư Trần gia. Phải nói là... Đã hơn 15năm rồi Trần gia mới đón chào một thành viên mới. Vợ chồng Trần lão gia đã sống với nhau được 30 năm. Đã có với nhau 2 người con trai, nên luôn mong đợi có một cô con gái. Nhưng mãi đến 15 năm thì phu nhân mới mang thai. Lúc này phu nhân đã 45 tuổi nên mọi người trong nhà ai nấy cũng lo lắng cho đến ngày phu nhân chuyển dạ suốt 1ngày 1 đêm, thì càng làm Trần lão gia căng thẳng hơn. Nhưng trước ngày đó một lão đạo sĩ đã phán với ông rằng đứa bé gái này là phúc tinh của Trần gia nhưng số phận của nó lại vô cùng khổ sở trong nhân duyên.......? Lời phán đó không ngờ lại ứng nghiệm....…













