[ Bakudeku ] 10 điều
maybe OOC=))))…
maybe OOC=))))…
Munninlyo - tên của căn bệnh Kí Ức Chuyển Di đầy bí ẩn. Người mắc phải căn bệnh này sẽ dần mất đi kí ức của bản thân, thay vào khoảng trống đó là kí ức của người khác. Nó không thể điều trị bằng thuốc, mà người bệnh buộc phải tìm ra người đang giữ kí ức của mình mới có thể chữa khỏi.Nếu không, căn bệnh sẽ phát tướng và tước đi mọi khả năng ghi nhớ của não bộ. Người bệnh sẽ trở nên ngu ngốc thậm chí là mất chức năng ngôn ngữ. Nặng nhất là hôn mê và sống thực vật.…
nothing to say.@it_schichi…
‼️ CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ‼️"Tôi của những năm đầu lớp mười hai, luôn mệt mỏi bơ phờ"soo!top-jun!bot@ngcvie…
Mingyu không nghĩ anh người yêu của mình biết ghen. Wonwoo là một đồ ngốc....Tựa đề được lấy từ bài hát "Honey, Honey" phiên bản nhạc phim "Mamma Mia".…
Mr. and Mrs. Smith...kiểu thế (?)(Đùa đấy.)OOC là tôi, tình yêu là OTP. Đoạn ngắn.________*Đồng nhân KHR.*1x1 (Reborn x Tsunayoshi).*OOC.*Tác phẩm là sản phẩm của trí tưởng tượng, không bàn logic, rời xa nguyên tác.*Nhân vật thuộc về Amano Akira-sensei.…
Tony và Stephen làm tình trong văn phòng của Tony trước cuộc họp tiếp theo của gã.-----Tác giả: popcorn_plotsDịch bởi: GinSố chương: 1Couple: Tony x StephenNgày đăng: 07/06/2025!! TRUYỆN GIẢI TRÍ & PHI LỢI NHUẬN, ĐỪNG LÔI TÁC GIẢ VÔ…
kill bill. "không phải của em thì cũng không là của ai."…
"Hồi sáng tao đi mua bánh bao. Tiệm bánh bao ở chỗ ngã ba sông có cây cầu mà năm ngoái mình nhảy sông bị thầy bắt đó. Con chó mập lù như nuốt cái lu kia bình thường láo như gì, gặp ai cũng sủa. Mà hồi nãy tao đi ngang thấy nó ngồi im ru, bị một thằng nhóc khác sủa. Ý lộn, chửi."Nghe đến đây, Juhoon liền cảm thấy câu chuyện thú vị quá trời. Anh lập tức nhét tờ đề tiếng Anh vào hộc bàn, rồi quay sang nhướng mày ý kêu Martin kể tiếp. Kệ, lớp bốn chục đứa chả lẽ kêu dính mình. "Sao nữa?""Tao đứng nhìn mà tao ngơ luôn mà, tới chị chủ tiệm bánh bao cũng ngơ luôn. Tại bình thường chính chỉ cũng không trị được con chó đó mà đột nhiên có một thằng nhóc trị được. Nghe một hồi mới biết là thằng nhỏ mua cái bánh bao, mới đưa lên miệng chưa kịp ăn là con chó đã nhảy lên đớp mất tiêu. Nó giậm chân chửi một tràng đến mức con chó nhè cái bánh ra không dám nhai nữa luôn mà.""Ê thằng này được." Juhoon nhướng mày cười cười. "Dụ nó vô nhóm đi, tao nghĩ nó sẽ là một đối thủ đáng gờm có thể tranh giành cái danh hiệu Người đẹp bị khùng của trường này với tao."Martin bĩu môi. "Người đẹp hung dữ chứ người đẹp không có bị khùng. Có mày khùng thôi. Nhưng mà tao chán quá mày ơi, hồi nãy thằng nhỏ chửi sung quá nên tao nghe hồi tao cũng rén, tao sợ lại gần bắt chuyện phát nó chửi tao y như chửi con chó nữa thì khổ, nên giờ không có in tư của người đẹp đây nè.""Người đẹp luôn bây?" Juhoon nhướng mày. "Tưởng mày nói mày không phải gay lọ mà?""Tao là cá thể trai thẳng thích đàn ông, được chưa?"@npnhan.…
Tôi gặp một vị thần mặt trời.…
"Lại nghĩ mình vô dụng có đúng không?" Juhoon ngước lên. Martin tiếp tục dùng tăm bông bôi thuốc lên vết trầy đã rửa sạch, nói: "Cậu giỏi lắm rồi. Đừng có so sánh với người đã đi làm mấy năm trời như tôi. Thời gian qua cậu đi học ở giảng đường, vận động trí não chứ có phải vận động tay chân đâu. Bản chất cậu không phải sinh ra để làm mấy công việc như thế này. Cho nên thời gian qua cậu đã làm rất, rất, rất giỏi rồi." "Nhưng mà..." "Không có nhưng mà, nó là như vậy. Giờ cậu đi làm với tôi để quen với cuộc sống thôi, chứ nó không phải công việc thật sự mà cậu sẽ theo suốt đời. Lấy nó ra để đánh giá mình vô dụng là ngu đó hiểu chưa?" Nó đặt miếng băng gạc trắng lên phần da đã bôi thuốc của Juhoon, rồi dán cố định lại. "Cậu giáo điều còn hơn Đắc Nhân Tâm nữa." Juhoon mím môi cười. "Ngày nào cũng dạy đời." "Thùng rỗng kêu to mà, kệ tôi đi. Mà sẵn đây tôi nói luôn." Martin dẹp đống đồ dùng y tế, rồi chỉ vô cái băng gạc trắng trên khuỷu tay Juhoon. "Mấy chuyện này không có gì to tát cả. Tôi không làm cho cậu vì nghĩ cậu vô dụng. Tôi biết cậu làm được, nhưng tôi vẫn muốn làm cho cậu. Vì tôi muốn đối xử tốt với cậu. Chỉ vậy thôi."@npnhan.…
hàng vã đêm khuya (xin lỗi vì không viết hoa do lười)lệch nguyên tác, OOC…
Đành quên đi những lời thơ xưa, hạt tương tư không một ai để ý.Đã lỡ yêu đã lỡ thương và vẫn ngại người biết.Tương tư nở, màu xuân lại về nhưng sao tình nhân kia không còn nữa.Ẩn trong khói, hoa vẫn đẹp nhưng tình nay đâu.Tình như hoa tàn, như khói theo gió cuốn đi ... tan rồi.…
Đêm thành phố chưa bao giờ quá tối, nhưng hôm nay trời như bị ai kéo một lớp rèm đen phủ xuống. Mưa lất phất, rồi nặng hạt, rồi hóa thành những đường chỉ bạc lê dài trên bức tường loang lổ nơi con hẻm cuối phố.Khôi Vũ đứng dưới mái che của một cửa hiệu đã đóng cửa, nước mưa đọng trên tóc nó thành từng giọt nặng trĩu. Ánh đèn neon xanh tím phản chiếu trên mặt nó một màu ố lạnh... Hắn đang đến...------------------Hãy nhớ chỉ có tác giả là thật. Còn lại đều là giả...…
đại ca ít nói thích thầm bạn thân xinh yêu.hỏng thấy ai viết nên tui viết ♡…
"Gió lại nổi lên, lá rụng khắp đấtNỗi nhớ nhung càng sâu đậm."…
@ChiuskyTonight. I'll send the glow of a firefly, to somewhere near your window....It's that I love You✔đã được review bởi *Góc review, những fic về IU - trân quý của chúng ta*190110#Chiu…
"Tuấn Huy...""Hửm?""Em thích anh...""... "_________________Tình yêu là một loại tình cảm khiến chúng ta không thể kiểm soát được…
Một ngày đẹp trời, Thế Vĩ nhận được tin nhắn hẹn gặp mặt của Hồng Cường. Cậu lon ton chạy tới nơi, chưa kịp chào hỏi gì thì bỗng dưng anh mèo chảnh lôi ra chiếc đồng hồ quả quýt lắc qua lắc lại trước mặt cậu.- Hiện tại em đã bị anh thôi miên. Em thích anh, em sẽ làm theo bất cứ điều gì anh nói.Đây sẽ là một câu chuyện ngắn về một chàng trai tưởng là mình đã thôi miên được crush và một cậu trai nhỏ tuổi hơn diễn hùa theo anh.Cảnh báo: OOC OOC OOCCouple: Vĩ Cường…
"Đi mất bốn năm rồi về đây nói yêu tao như thật, mặt dày cỡ này chắc trên đời có mỗi mày." "Tao bất ngờ vì mày không sút vào háng tao khi tao nói yêu mày đó." Seonghyeon thở dài, nhưng nghe lại giống như một cái thở phào nhẹ nhõm hơn. "Thôi, giờ thì làm việc đã. Nhớ đó, không được đi ghẹo gái nữa. Tôi không có danh phận nhưng tôi sẽ gia trưởng với em." Coi đó, thằng này chắc chắn không phải Eom Seonghyeon. Eom Seonghyeon không bao giờ nói chuyện đâm bang như vậy, Keonho biết nhưng Keonho không thể nào chứng minh. Một mặt thì nó nghĩ thế, nhưng một mặt thì nó lại cảm thấy đây mới chính là Seonghyeon thật, còn cái thằng Seonghyeon mặt lạnh đã làm mình khóc ướt gối nhiều đêm liền kia cũng là Seonghyeon nhưng lại không phải Seonghyeon. Keonho không biết phải giải thích cảm giác này như thế nào, nhưng có vẻ như Seonghyeon này mới là Seonghyeon thật sự. Seonghyeon này mới là Seonghyeon thuộc về nó. "Tao buồn." Nó rũ mắt, đột nhiên thấy đau lòng cho mình của mấy năm qua. "Lòng dạ mày sắt đá, mày biết tao khóc bao nhiêu lần vì mày rồi không? Tới bố mẹ tao còn chưa bao giờ làm tao khóc đó." "Thế thì mày chuẩn bị tinh thần đi." Seonghyeon hờ hững liếm môi. "Sau này tao sẽ còn làm mày khóc dài dài, nhưng là khóc kiểu khác." Keonho ban đầu không hiểu gì, định chửi thằng này khốn nạn quen thói thì đã bị cậu nắm eo kéo giật lại. Cơ thể hai đứa áp sát vào nhau, Seonghyeon kề sát tai nó rồi nói nhỏ: "Keonho mặc vest công sở hơi bị ngon luôn nha, nhìn mà chỉ muốn..." Cậu ta vuốt một đường từ cổ xuống thắt lưng nó, "cởi ra." "Aaaaaa, biến thái!!!" @npnhan.…