Siêu hình học-Tobe or not tobe
…
" Hẹn tôi ra đây làm chi ?"" Anh cứng rắn thế "" ý em là sao ?"" Em..em thích thầy...à không em thích anh Kim Taehyung "" Vậy thôi á ? Không mất thời gian nữa, tôi về đây "Jungkook khuỵu chân, cuối gầm mặt xuống, mắt cậu cay cay rưng rưng vài giọt nước mắt lăn dài trên má "" Em định ngồi đây tới bao giờ " Taehyung quay đầu lại " Thầy về đi, em không sao "" Haizz...em về với tôi ngoài này lạnh lắm"" dạ em kh sao , thầy về đi kẻo bị cảm "" em về với tôi ngay, tôi phải trừng trị em vì khiến tôi lo lắng "…
Giới thiệu:Cuộc sống của cô gái người Pháp này thật khó khăn.Maude không có bạn.Gia đình nuôi của cô ấy xấu tính.Cô không biết bất cứ điều gì về cái chết của ba mẹ ruột.Chỉ có một điều khiến cô có thể bước tiếp: tình yêu vô điều kiện của cô dành cho âm nhạc.Cho đến khi có một người đến thay đổi cuộc sống của cô.Nhờ vào cơ hội được gặp một nhà sản xuất âm nhạc Mỹ, Maude bay đến New York để sống với gia đình của ông ấy trong vòng sáu tháng khi sáng tác album đầu tay của mình.Chỉ có một vấn đề.Cô chỉ hát nhạc cổ điển và cô phải làm cho album nhạc pop lần này... thật sự thành công.Đó là lí do cô buộc phải làm việc với Matt.Cậu ấy đáng yêu, cậu ấy nổi tiếng, và cậu làm cho cô ấy nổi giận ngay khi có cơ hội.May mắn thay, cô vẫn có những người bạn bên cạnh, mặc dù mỗi người đều có nỗi lo của bản thân.Jazmine nổi tiếng và chưa bao giờ yêu - cho đến khi cô đổ gục trước một chàng trai mà cô không ngờ tới.Cô gái ngoan Cynthia có một khát vọng bí mật có thể làm cho ba mẹ phải vỡ tim.Và truyền thống gia đình Ben khiến cậu bé phải có một quyết định quan trọng trước sinh nhật của mình.Khi cuộc sống mới đầy niềm vui của cô giao với họ, cô tự hỏi làm sao mình có thể quay lại cuộc sống trước đây.Nhưng khi cô phát hiện sự thật về quá khứ của mình, liệu cô có có được sức mạnh để vượt qua nó hay điều này sẽ phá hủy cô mãi mãi?P.S: Đây là lần đầu mình dịch truyện, chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót, mong các bạn có thể phản hồi thật nhiều để mình có thể tiến bộ hơn! 🥰…
" Em cần tiền " " Tôi cho em tất "…
Đơn giản chỉ là Lee Minhyung và Ryu Minseok yêu nhau.Mỗi chương sẽ là một cuộc sống, hành trình mới.…
Anh trai tôi vào giờ tự học bỏ tôi lại một mình trong thư viện mà biện bạch rằng "anh cần phải đi tìm một người bạn gấp" thế là anh đi biệt tích hơn 1 tiếng đồng hồ. Khu vực tôi chọn rất ít người qua lại vì tôi ghét chốn ồn ào, tiếng bước chân lại gần chỗ tôi vang vọng, một cậu chàng với mái tóc màu nâu hạt dẻ cùng đôi đồng tử xám khối hút hồn nhẹ nhàng chào hỏi.- Xin chào tôi là Cedric Diggory huynh trưởng Hufflepuff năm 5, hiện ở ngoài kia có khá nhiều người, không còn chỗ cho tôi ngồi nên tôi có thể ở ở đây được chứ?-cậu chàng chẳng hề ấp úng hỏi.- Nếu anh muốn.-tôi ngước mặt lên và cũng chẳng chằn chừ trả lời.-...Bỗng vẻ tự nhiên lúc nãy vụt biến đi, anh ta đứng im bất động như tảng đá giọng hơi run run nói.- A! T...tôi đã quên mang theo sách mất rồi nên tôi quay lại lấ-- Đang ở trong tay anh.-tôi cắt ngang anh ta rồi nói một cách ngắn gọn.-...Anh ta để chiếc cặp táp và mấy quyển sách dày lên bàn rồi ngồi đối diện với tôi nhưng chẳng thèm nhìn mặt tôi một lần. Chắc do lúc nãy tôi đã nói chuyên quá lạnh nhạt rồi chăng?-Khi nãy đã thất lễ, huynh trưởng. Tôi là Anastasia De Alarie năm 2 nhà Slyntherin. Lần đầu gặp mặt. - Lần đầu gặp sao?-anh thì thầm.- Sao? Anh nói gì tôi không nghe rõ.-tôi bình thản đáp.- Không, không có gì. Tôi chỉ ngạc nhiên vì xuất thân của em. Thật vinh hạnh cho tôi khi được làm quen.Nói rồi ai cũng tự làm việc của mình trong cái không khí ngượng ngập nọ. Như chẳng có ai để ý rằng cậu thiếu niên ấy đang thầm thì trong lòng một sự thật chua chát "Cô ấy đã quên mình thực rồi..."…
Về cơ bản thì đây là truyện mà theo mình nghĩ là hợp với mình. Bởi lẽ mình là một con người thích sự đổi mới và sáng tạo. Vì thế nên khi viết một bộ truyện dài, mình khó chịu khi các chương phải bám sát nội dung với nhau (ít nhất thì nội dung chương sau liên quan đến chương trước). Nên truyện này mình viết theo kiểu là... mỗi chương sẽ là các vấn đề khác nhau trong trường (về học sinh là nhiều) và được một ông thầy xử lí đa số bằng mấy cái đạo lí khó hiểu (mình sẽ cố viết thật dễ hiểu, hehe). À giờ nên bắt đầu vô chương một chứ nhể.…
Tác Giả: Celine SyneTên: Phượng Hoành Chu Lệ, Vì Người Nhập Ma.Thể Loại: Sống Lại, Báo Thù, Viễn Tưởng, Tu Tiên.Giới Thiệu:Ngày ta còn sống, ta và hắn là cặp Long Phượng tam giới nể phục.Lúc hắn còn là một con rồng vừa bước vào tu tiên.Ta vì hắn, không màng nguy hiểm xông vào cấm địa tiên giới chỉ vì muốn tìm một mảnh vảy rồng của tiền bối quá cố, giúp hắn mở rộng thức hải.Kết quả, ta bị nội thương biến về nguyên hình tận mười năm mới có thể hoá người.Ngày ta bị tiên tử Hoa tộc vu oan lấy Hoa Ấn, ta đứng trước chúng tiên liên tục giải thích.Nói rằng lúc ấy ta đang hái tiên dược cho Niên Long Sở không hề lấy trộm. Khi ta nhìn hắn, muốn hắn giúp đỡ giải thích cho mọi người hiểu.Hắn cúi đầu, không quan tâm, im lặng nhìn ta chịu oan ức.Kết quả, ta bị trừng phạt. Bị đánh hai mươi lôi phạt. Tiên nguyên tổn hại, phải tu luyện lại hơn một trăm năm.Ta vì hắn dùng nửa phần nội đan bản thân luyện chế thành thuốc dẫn, giúp hắn tăng tu vi.Sau khi hắn hoá thần, bước đầu tiên là giế/t chế/t ta, chỉ để lấy máu đầu tim của Phượng Hoàng tặng cho muội muội ta.Sao khi ta chế/t.Thiên hạ đại loạn, tộc Phượng Hoàng bị diệt.Phượng dân lưu lạc bị truy cùng diệt tận. Kẻ chủ mưu lại chính là muội muội ta. Một con rắn yêu được ta nhặt trong lần hạ phàm.Còn ta lúc sinh thời bị hắn hạ cổ tình, chấp mê bất ngộ. Đến tận khi chế/t cổ tình được hoá giải ta mới ngộ ra sự thật.Ta vì người mà nhập ma.Sau khi thành ma, ta hạ sá/t toàn bộ những kẻ từng hại ta. Nhưng rồi thiên đạo vẫn không tha cho ta, khiến ta hồn phi phách tán.Trước khi tan biến, ta dùng cấm thuật khiến bản thân trở lại thời còn chưa tu hình người.Kiếp này, người hãm hại ta, ta không ngại hoá ma mà tru diệt người!Vui lòng không reup.…
«Auld lang syne» Liệu rằng những người cùng trải qua gian nan cùng ta sẽ bị lãng quên chứ? Bạn tôi hỡi, chúng ta hãy cùng nhau nâng ly cho những người xưa cũ, những điều sẽ luôn nhớ mãi không quên trong trái tim của chúng ta.***• Only characters• Drabbles• OOC…
Nhái lại vì mình hoàn toàn không nhớ đã viết cái gì :(Mà mình cũng có duyên với quyển này lắm. Bắt đầu 2013, vô tình xoá mất 1 lần vào năm 2015, viết lại vào 2016, 2018 mình ôn thi, nghĩ chơi 1 thời gian thì truyện wattpad gạt mất :) Coi như 2020 comeback lần 2 ha :)))Dạo này cũng chăm học văn lắm, mất luôn cái kiểu viết ngày xưa rồi :(---2013:no name2015:tội lỗi2016:R.2020:truyện gái trung học…
Thích thì anti :)) cONCEc vô đây t chấp hết :))…