Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Thestoryteller@lofterChuyển ngữ: CloudyweedGiới thiệu (của người chuyển ngữ):Bọn họ gặp nhau ở một miền quê vắng vẻ, tách biệt khỏi thành phố rộng lớn. Thanh xuân của người này có người kia, hai người bạn thân như hình với bóng. Nhưng rồi ai cũng có cuộc sống riêng, cậu bạn kia chuyển lên thành phố, để lại cho cô gái mới lớn biết bao nhớ nhung. Yêu, nhưng chẳng dám nói, cuối cùng lại lỡ mất tuổi trẻ tươi đẹp.…
(Truyện này mình đang viết dở nhưng 2 nick cũ là @HyakuyaYuuichirou8 và @HyakuyaYuuichirou9 của mình bay rồi nên đành chịu, ai muốn đọc lại từ đầu thì cứ tìm 2 nick trên kia là có liền nha) Thôi thì đăng lại từ đầu, nội dung truyện là: kể về 1 cô nhóc khoảng 13 tuổi tên là Judy, nghiện Creepypasta nặng, có ước mơ là gặp được các nhân vật Creepypasta và được trải nghiệm giết người cùng họ. Tuy nhiên công cuộc gặp gỡ lại rất kì quái. 1 lần bố mẹ của Judy đi công tác về muộn, Judy tính tình ham chơi nên đã ra ngoài chơi, tiện tay cầm theo cái điện thoại để cày truyện. Cô lướt ván trượt đến siêu thị mua ít đồ ăn, đang lướt "ngon lành" thì tự nhiên lại bị đâm phải 1 "kẻ vô danh" quái đản. Judy ngã lăn quay, ngước nhìn lên trên, trước mặt cô là 1 khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen sì (như là bị thâm) ẩn sau mái tóc đen đã bị che kín bởi chiếc áo Hoodie đầy máu, hắn mặc quần jeans đen và chân đi đôi giày ba ta đen. Judy có thể nhận ra người này, những đặc điểm này thì chỉ có thể là............Jeff the killer! Tiếp theo Judy tội nghiệp sẽ phải làm gì để đối mặt với những thử thách khó khăn tiếp theo?…
Pa Pa 17 tuổi Tác giả: Hương Chương Thụ Đích Ảnh Tử Thể loại: ngôn tình , hơi ngược, sủng, học đường, HEĐộ dài: 77 chươngTình trạng: chưa hoàn thànhTruyện này không phải do mình viết. Do quá thích nên quyết định đăng lên, để tiện lưu lại đọc. Đăng lên chưa có sự đồng ý của tác giả. Nếu tác giả không đồng ý, mình sẽ lập tức gỡ xuống.…
Một đứa chênh vênh cực kỳ ở tuổi 22. Cảm giác mình không sống được, mình không thực sự đang sống. Rồi bỗng nhiên được sống ở Nhật 1 tháng. Liệu đây có phải một món quà, một cơ hội hay cũng chỉ là 1 tháng đến-rồi-đi mà thôi?…
Đây là 1 fanfiction nho nhỏ, kể về 1 cô nhóc khoảng 13 tuổi tên là Judy, nghiện Creepypasta nặng, có ước mơ là gặp được các nhân vật Creepypasta và được trải nghiệm giết người cùng họ. Tuy nhiên công cuộc gặp gỡ lại rất kì quái. 1 lần bố mẹ của Judy đi công tác về muộn, Judy tính tình ham chơi nên đã ra ngoài chơi, tiện tay cầm theo cái điện thoại để cày truyện. Cô lướt ván trượt đến siêu thị mua ít đồ ăn, đang lướt "ngon lành" thì tự nhiên lại bị đâm phải 1 "kẻ vô danh" quái đản. Judy ngã lăn quay, ngước nhìn lên trên, trước mặt cô là 1 khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen sì (như là bị thâm) ẩn sau mái tóc đen đã bị che kín bởi chiếc áo Hoodie đầy máu, hắn mặc quần jeans đen và chân đi đôi giày ba ta đen. Judy có thể nhận ra người này, những đặc điểm này thì chỉ có thể là............Jeff the killer! Tiếp theo Judy tội nghiệp sẽ phải làm gì để đối mặt với những thử thách khó khăn tiếp theo? Hãy cùng theo dõi câu chuyện thú vị này nha! ^-^…
From ... to ...Nắng hay mưa, u ám hay thoáng đãng, vẫn chỉ mong người được sống hạnh phúc với những đam mê của mình.Có thể lá thư không thể đến tận tay người, nhưng tấm lòng này, người cảm nhận rõ hơn ai hết đúng không?…
Đời người sống trăm năm nói ngắn không ngắn, nói dài thì chưa chắc đã dài, nhưng bạn có bao giờ tự hỏi bản thân...Liệu sao ngần ấy năm đó, chúng ta đã từng sống cho chính bản thân mình hay chưa?Người ta thường hay nói với nhau rằng, khi còn đi học chỉ mong sớm trưởng thành một chút, ra trường nhanh một chút, đến ngôi trường đại học hằng mong ước để thực hiện nguyện vọng mười hai năm đèn sách.Nhưng khi ra trường họ lại tiếc nuối quãng thời gian thanh xuân ấy, cái tuổi mà khi ấy còn ngây ngô ngồi ở hàng ghế đá dưới tán phượng tám chuyện, cái tiếc ấy dường như là vô hạn, lại tiếc nuối xiết bao khi chưa kịp bày tỏ tấm chân tình của thiếu nữ mới lớn với người mình thầm yêu.Để rồi khi ngoảnh lại...Vẫn còn ngôi trường ấy, tán phượng ngày ấy giờ đã lớn hơn trước rất nhiều, băng ghế đá đã đọng lại rong rêu theo tháng năm. Còn những cô cậu thiếu nữ năm ấy giờ đây đã mỗi ngã."Cạch"Quyển nhật ký đã ố vàng khép lại, ngày tháng trên quyển sách ấy mờ mờ vì màu mực đã lắm lem theo năm tháng. Khi nhìn vào chỉ rõ đó là năm 2010."Con người rồi cũng sẽ trưởng thành, rồi sẽ già nua theo năm tháng. Nên học cách buông bỏ thôi."Giọng nữ trầm ổn vang lên, ánh chiều tà chói chang từ bên ngoài len lỏi qua khung cửa. Bên ngoài cửa sổ, gió thổi vun vút...…
Hi my guys! mình là Nghi và mình rất thích học. Tại sao mình lại thích học đến như vậy? Tất cả là nhờ có những bí quyết từ sự giúp đỡ và được truyền lại kinh nghiệm từ thầy cô, ba mẹ và những điều mà nghii đã học được, rút ra và đúc kết từ chính những trải nghiệm của nghii trong cuộc sống và học tập nè. Với mong muốn rằng những kinh nghiệm này sẽ giúp ích cho các bạn, nghii mong rằng các bạn sẽ đón nhận nó và chúc các bạn đọc giả thân iu của nghii đọc blog vui vẻ và có một ngày tốt lành 😘…
Đừng nhìn lên ! Che mắt lại ! - 12 cậu thanh niên tự nhắc nhở nhau. Thế giới này đã trở nên hỗn loạn kể từ ngày nó bị tấn công bởi một thế lực vô hình. Hàng loạt người tự tử. Xác chết rải rác khắp mọi nơi. Mục đích mà họ cần đạt được chính là trốn thoát. Họ cần một nơi trú ẩn. Nhưng để đạt được mục tiêu, họ phải làm gì ? CHUYỂN THỂ TỪ BIRD BOX…