Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thời niên thiếu, tôi từng mơ một giấc mơ thật đẹp. Trong giấc mơ ấy, có người con trai tôi yêu bằng cả trái tim, có nụ cười dịu dàng, có những ngày mưa và cái nắm tay ấm áp. Nhưng rồi, giấc mơ ấy vỡ vụn, để lại tôi với thực tại lạnh lẽo, trơ trọi. Tôi không biết, người mình yêu lại là kẻ phản bội. Tôi không biết, mình từng là một con khờ đáng thương trong mắt tất cả mọi người. Nhưng thanh xuân chẳng vì thế mà khép lại. Sau tất cả, tôi vẫn mơ. Mơ về một tình yêu thật sự. Và lần này... người nắm tay tôi đi đến cuối cùng, là cậu.…
Chương 1: Ái kỷ là gì - và không phải là gìChương này giúp người đọc phân biệt rõ ái kỷ với sự tự tin và yêu bản thân lành mạnh. Thông qua việc làm rõ bản chất tâm lý của ái kỷ, chương lý giải vì sao nhiều hành vi gây tổn thương lại thường bị hiểu sai hoặc xem nhẹ. Đây là nền tảng quan trọng để nhận diện đúng ái kỷ trong các mối quan hệ và trong chính bản thân mỗi người.Chương 2: Cấu trúc tâm lý bên trong người ái kỷChương này đi sâu vào cấu trúc nội tâm của người ái kỷ, nơi tồn tại sự phân tách giữa cái tôi giả và cái tôi thật. Người đọc sẽ hiểu vì sao đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ thường là lõi xấu hổ và sợ hãi sâu kín. Việc nắm rõ cấu trúc này giúp lý giải hành vi kiểm soát, thiếu đồng cảm và khó thay đổi của người ái kỷ.…
Theo chân Kay, một học sinh cấp 3 đang cố gắng sống qua những ngày khổ cực, mẹ cậu không may mắc một căn bệnh lạ không có thuốc giải hay phương pháp nào chữa khỏi hẳn, chỉ có thể uống một thuốc hoặc các phương pháp kéo dài sự sống. Nhưng thứ này tốn rất nhiều tiền để duy trì. Đối với hai ba con thì là điều bất khả thi như vì tình thân vẫn còn đó. Hai ba con không thể nào đứng nhìn người yêu quý mất thế được, vốn gia đình của cậu cũng khá giả nhưng khi phải chi thêm tiền để duy trì thuốc men với các phương pháp trị liệu dần dần trong nhà chỉ còn những đồ ăn liền để ăn qua bữa. Một bữa đủ chất đối với cậu bây giờ chả khác gì thứ xa xỉ. Vào một ngày, cậu đang cảm thấy chán ngấy với những thứ xung quanh, cậu lại gặp được Blair, vì cô nàng này mà sau này cậu sẽ bị cuốn vào một mớ hỗn độn.…
Vào ngày Linh Đan quyết định đặt chân tới Bắc Quảng để gặp Tất Quân, cô bỗng bắt gặp anh đang tay trong tay cùng cô gái khác. Rời khỏi mối tình mà mình đã hết lòng tin tưởng. Ngay đêm hôm ấy, khi đang trú mưa ở một hiên nhà bên đường, số phận đã đưa đẩy Linh Đan vào tình huống giở khóc giở cười với chàng trai lạ mặt Dung Lộc. Kể từ đó, Duyên số như cố tình gán ghép cô và Dung Lộc - một chàng ca sĩ nổi tiếng. • Tác phẩm: Đừng Vì Em Mà Rời Xa Ánh Đèn• Tác giả: Chá Mía…
Du, 27 tuổi, kỹ thuật viên xét nghiệm, bắt đầu nghe những tiếng bước chân nhè nhẹ phía sau và thấy bóng đen thoáng qua cửa kính. Mọi thứ như trò chơi của bóng tối - hay lời cảnh báo từ một thế lực vô hình... hoặc một căn bệnh mà chúng ta chưa từng tin.Rối loạn phân ly!…
"Nếu có tôi thì sẽ không có cậu, nếu có cậu thì sẽ không có tôi.Hai chúng ta, vĩnh viễn không thể cùng tồn tại trong một thế giới."Tên truyện: Ranh Giới Giữa Hai Chúng TaThể loại: Học đường, hài, châm biếmTình trạng: On-going Rating: 14+Author: RinleyNgày bắt đầu: 7/2025Ngày kết thúc: ???…
GIỚI THIỆU TRUYỆNHòn đảo chỉ là một khoảnh cát nhỏ, chưa đầy mười mét, nổi lên giữa biển như một mảnh ký ức bị bỏ quên. Bốn phía đều là nước. Không bờ. Không dấu hiệu của lối về.Lâm Hải tỉnh dậy ở đó, không nhớ mình đã trôi bao lâu, chỉ biết nắng đã lên và cát dưới lưng còn ẩm. Biển trước mặt lặng, lặng đến mức khiến người ta quên mất rằng nó có thể nuốt chửng bất cứ thứ gì.Đây không còn là đại dương quen thuộc. Một cánh cửa vô hình mở ra giữa các tầng nước, đưa Hải đến Thâm Hải Giới - nơi sinh vật bị biến đổi, con người không còn nguyên vẹn như trước, và sự sống tồn tại theo những quy luật chậm chạp, âm thầm, nhưng khắc nghiệt.Ban đầu là sợ. Sau đó là học cách ở lại.Hải mở rộng hòn đảo từng chút một, nhặt nhạnh những gì biển trả về, cứu những kẻ trôi dạt giống mình, gặp cả những sinh linh dị dạng lẫn những sự sống bình thường còn sót lại giữa các đảo nhỏ cô lập. Không ai nói đến việc chinh phục nơi này. Người ta chỉ cố gắng sống cho qua một ngày, rồi thêm một ngày nữa.Giữa biển cả không có điểm tựa, Hải đã neo xuống một điều rất nhỏ: một chỗ đứng, một bữa ăn chung, một nơi có người chờ nhau lúc thủy triều lên.Và khi có thể rời đi, Hải mới nhận ra mình đã không còn muốn nữa.Không Gian Song Trùng là câu chuyện về sinh tồn giữa đại dương dị giới, về việc con người học cách gắn bó với một nơi vốn không thuộc về mình - cho đến khi nơi ấy trở thành nhà.…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Mà nói vậy: "Trái tim anh đóRất chân thực chia ba phần tươi đỏAnh dành riêng cho Đảng phần nhiềuPhần cho thơ, và phần để em yêu..." -Tố Hữu-"Nếu không lấy được nhau mùa hạTa sẽ lấy nhau mùa đôngNếu không lấy được nhau thời trẻTa sẽ lấy nhau lúc quá muộn về giàNếu ta không có được nhau ở kiếp nàyEm sẽ lấy anh ở kiếp sau" - HÃY ĐỢI EM ANH NHÉ...---------Văn án Trong thời kì kháng chiến chống Mỹ oanh liệt của dân tộc, có hơn hàng ngàn chiến sĩ là sinh viên của các trường đại học tham gia trận chiến khốc liệt nơi thành cổ Quảng Trị, nơi được mệnh danh là cối xay thịt người. Và trong đó không ngoại trừ cậu và anh, hai con người trong hàng triệu chiến sĩ ngày đêm chiến đấu vì Tổ quốc thân thương đang bị giày xéo bởi bọn giặc ngoại xâm, vì gia đình đang mong mỏi chờ ngày họ trở về, vì những đam mê và hoài bão của tuổi đôi mươi nhưng đã bị chiến tranh tàn nhẫn cướp đi, và đặc biệt họ chiến đấu vì những người họ yêu. Dù họ có mất đi nhưng công lao to lớn ấy không thể bị thời gian xóa nhòa mà đang hiện hữu dưới hòa bình hôm nay, tên tuổi họ hòa vào đất mẹ, vào thềm hoa cỏ dại nơi thành cổ, vào lòng sông Thạch Hãn sâu thẳm, nhưng giờ đây chẳng còn màu loang quằn quại của máu...------ Đây là lần đầu tiên mình viết truyện vì quá u mê cặp Đình Bắc x Văn Khang và lụy Mưa Đỏ với Mùi cỏ cháy nên có gì sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạYÊU CẢ NHÀ NHIỀU.❤…
Truyện này là ta copy về để đọc không phải là do ta edit nếu phiền hà gì nói lại ta xóaNàng ở thế kỷ 21 chính là nhân vật có thể hô phong hoán vũ, vậy mà sau khi xuyên qua lại đến trên người của Ngũ tiểu thư Mộ Dung gia nổi tiếng phế vật, háo sắc.Ở thế giới cường giả vi tôn này, "nàng" ngay cả đấu khí cũng không biết, nhưng càng tức giận hơn là "nàng" tại thời điểm một năm trước cư nhiên trước mặt mọi người lại bị Tứ công tử của Liễu gia vứt bỏ.Nửa năm sau đối mặt với việc đệ nhất thiên tài của Carlo trấn cự tuyệt tham gia cuộc thi. Ba tháng sau lại có quan hệ vô cùng ái muội với đường đệ của mình.Hắn ở bên tai nàng phả ra hơi thở ấm áp: "Chẳng lẽ ngươi không nghĩ bản công tử xem đem ngươi hung hăng yêu thương sao?"Cách Y nhìn hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi có gan lặp lại lần nữa""A...."Hắn cười tà mị, ở bên môi nàng ái muội nói,"Đừng giả trang, ngươi không phải vẫn luôn ái mộ bản công tử sao?Ngươi không phải vẫn luôn muốn bản công tử đến yêu ngươi, thương ngươi sao?""Ngươi đã có thể đi chết!" Lời nói ghê tởm làm cho Cách Y tức giận run cả người, ngang nhiên ra tay đánh tới cổ họng nam tử.Hắn xảo diệu tránh ra, nở nụ cười tà ác đứng lên:"Ha ha, dục cầm cố túng,bản công tử thật thích""Ngươi--"khuông mặt thanh tú phát ra từng trận phẫn nộ cùng sát khí mãnh liệt, xuống tay càng chuẩn xác và tàn nhẫn:"Ta muốn phế đi ngươi". Một hồi khốn thú chi đấu tại Hồ Điệp cốc nàng nỗi danh thiên hạ, từ một phế vật biến thành đế quốc đệ nhất thiên tài, từ nay về sau mọi ngườ…
Giữa lòng thành phố áp lực, KHẢI NGUYÊN( ANH) một thầy giáo dạy Hóa. Hoàn cảnh khó khăn, mang theo ký ức vặn vẹo về sự lạm dụng thuở nhỏ, anh chọn cách sống bất cần, dùng sự vô tâm làm tấm khiên ngăn cách với thế giới.Nhật Nam( Cậu), cậu học trò ngỗ nghịch đang vùng vẫy thoát khỏi cái lồng vàng và định kiến khắc nghiệt của người ba thành đạt.Một người cố trốn chạy quá khứ, một người nỗ lực giành lấy tự do. Giữa những công thức Hóa học khô khốc và tiếng đàn Piano đầy khao khát, họ va vào nhau, tạo nên một thứ nhiệt độ âm thầm nhưng đủ sức thiêu rụi mọi rào cản.Câu chuyện đặt ra những câu hỏi nhức nhối cho mỗi chúng ta:Tại sao nam giới luôn phải mang mặt nạ "mạnh mẽ" và bị tước đi quyền được chữa lành?Làm thế nào để người trẻ tìm thấy lối thoát khi bị ép vào những khuôn mẫu thành công độc hại?Sức mạnh của sự thấu hiểu có thể thay đổi một "phản ứng sai lệch" thành một sự cân bằng mới cho cuộc đời hay không?NHIỆT ĐỘ NGẦM là một bản nhạc trầm lắng, một bài toán khó về tình yêu và sự bao dung, nơi mỗi độc giả sẽ tìm thấy một phần vụn vỡ của chính mình được xoa dịu và lắng nghe. "Có những vết thương không cần phải biến mất hoàn toàn, chúng chỉ cần một người đủ kiên nhẫn để cùng ta mang lấy. Vì ai cũng xứng đáng có một 'nhiệt độ' vừa đủ để sưởi ấm mình."Lưu ý: Tất cả nhân vật, địa điểm, tổ chức và bối cảnh trong câu chuyện này đều là sản phẩm của trí tưởng tượng và phụcq vụ cho mục đích nghệ thuật. Mọi sự trùng hợp với đời thực(…
Dưới cơn mưa năm đó Hoài Thương gặp Trọng Duy. Tưởng chừng cùng nhau trải qua năm tháng tươi đẹp của thanh xuân đầy ngọt ngào, cũng không kém phần vụng về khi bắt đầu yêu của tuổi mới lớn. Nhưng liệu quá khứ đau thương kia có buông tha cho họ?P/s: Mình cũng chỉ mới tập viết đây thôi, mình biết sẽ có lúc bản thân chưa hoàn thiện hoặc sai sót trong việc phát triển cốt truyện và nhân vật. Nên mọi người có thể đọc giải trí sau những ngày làm việc, học tập căng thẳng đừng quá khắc khe với câu chuyện mà mình đang xây dựng nhé. Nếu được góp ý nhẹ nhàng để mình có thêm kinh nghiệm phát triển cho sau này thì mình lấy làm biết ơn mọi người nhiều lắm. Cảm ơn mọi người đã đọc đôi lời tâm sự của mình nha >
Tác giả: Thủy Lưu Hạ Tiên Thể loại chính: Tâm lý đời thường Thể loại phụ: Lãng mạn, có yếu tố nội tâm, nhẹ nhàng, pha chút hiện thực xen ẩn dụ.Giới Thiệu: "Tuấn Phi - một kẻ đã bị thế giới ruồng bỏ. Một linh hồn đứng lưng chừng giữa sự sống và cái chết. Anh không tìm kiếm sự cứu rỗi, chỉ đơn giản là mệt mỏi trong hành trình tìm kiếm chính mình.Và rồi, trong một lần lỡ bước, anh vô tình gặp được định mệnh.Một cô gái mang nụ cười như ánh mặt trời buổi sớm, ánh nhìn dịu dàng như gọi dậy trái tim ngủ quên. Cái tên cô - như một làn sương ban mai, mát lành và thanh nhẹ giữa ngàn tĩnh lặng..." "Đây là câu chuyện về một trái tim từng lạc lối. Và một người, chỉ bằng nụ cười, đã khiến nó tìm thấy đường về."…
Adamla kadın göz göze geldi.Önce kaçırdılar gözlerini birbirlerinden sonra usul usul yaklaştı bedenleri birbirini çeken bir mıknatıs gibi...Dudakları birbirine değdiğinde adam fısıldadı, '' Ama ben evliyim. '' Kadın duruma şaşırmadı, dudaklarını ısırırken, '' Bende '' dedi önce ve ekledi. '' Ama seni öpmezsem, dünyanın sonu gelecekmiş gibi hissediyorum. ''Bir kaç saniye sustu bedenleri, sonra büyük bir tutkuyla buluştu dudakları.Zaman durdu, dünyadaki tüm sesler sustu.Sonra herkesin ve her şeyin yerine onların bedenleri konuştu...…
Sau mười năm biệt tích, Jin Ah trở về thị trấn cũ để chăm sóc người mẹ đang dần mất trí. Nhưng những ký ức tưởng đã bị chôn vùi lại bắt đầu sống dậy, bắt đầu từ một bức ảnh lớp mười hai người... với một gương mặt luôn bị mờ và thay đổi vị trí mỗi lần nhìn vào.Từng thành viên trong lớp, từng người một, bắt đầu đối mặt với những hiện tượng kỳ lạ, như thể quá khứ đang buộc họ phải trả giá. Họ đã cùng nhau giấu nhẹm một cái chết. Nhưng cái chết đó chưa từng biến mất.Giữa tuyết rơi trái mùa, những bản nhạc thiếu nốt cuối và những bóng người đứng không tên, Jin Ah dấn thân vào hành trình truy tìm sự thật - hay chính là hành trình chuộc lỗi không lối thoát.…
Thể loại: Hậu tận thế - Sinh tồn - Hệ thống - Kỳ ảo - Tâm lý - Hành động- Phi LogicKhi ánh sáng cuối cùng lụi tàn, thế giới chính thức bước vào kỷ nguyên của nỗi sợ. Không ai biết điều gì đã xảy ra. Không có cảnh báo, không có cứu trợ - chỉ có bóng tối, và những sinh vật không thuộc về nhân loại trỗi dậy trong đó.Trong một thế giới đang tan rã, nơi loài người chỉ còn là tiếng vọng lạc lõng giữa tiếng gào rú của dị chủng, một nhân vật tỉnh dậy, đơn độc và bất lực, nhưng trong tay lại mang một hệ thống chưa rõ mục đích. Nó không bảo vệ nhân vật. Nó thử thách nhân vật . Mỗi ngày sống sót là một lần đánh đổi, và mỗi bước đi là một lựa chọn giữa nhân tính và tồn tại.Nhân vật không phải kẻ được chọn. Nhân vật chỉ là người sống sót cuối cùng của một ngày định mệnh.…
"Nếu có thể gặp em sớm hơn" là câu chuyện tình buồn, diễn ra giữa những con người không thuộc về cùng một thế giới.Lê An - cô gái sống bằng những đêm bar, quen với im lặng và chịu đựng.Trần Minh Quân - một cảnh sát hình sự, sống theo kỷ luật và những ranh giới không được vượt qua.Họ gặp nhau trong hoàn cảnh sai, ở thời điểm không đúng, và chỉ kịp nhận ra nhau khi mọi thứ đã quá muộn.Không có lời tỏ tình rõ ràng.Chỉ có những lần chạm mặt ngắn ngủi, những điều chưa kịp nói, và những khoảng lặng kéo dài.Bối cảnh Hà Nội hiện lên vừa quen vừa lạnh, nơi con người dễ lạc mất nhau giữa ánh đèn đêm và những lựa chọn không thể quay đầu.Nếu có thể gặp em sớm hơn ?, liệu họ có đủ bình yên để ở lại bên nhau?…
Văn án kể về một cô bé mồ côi mẹ từ lúc năm tuổi. Cuộc sống với mẹ kế giả tạo và người cha nhu nhược nấp sau bóng dáng người phụ nữ. Năm 18 tuổi cô rời khỏi nhà, vừa làm vừa học mong thoát khỏi hoàn cảnh giả tạo mà người phụ nữ ấy mang lại, mong ước có được một hoàn cảnh sống tốt hơn cho mình. Cho Đến khi, cô gặp được một người bạn ở trường có hoàn cảnh rất giống với cô, hai người nhanh chóng thân thiết và nâng đở nhau trong Cuộc sống. Tiếc thay, tình bạn của cô không bình yên được bao lâu vì trong gia đình bạn thân gặp biến cố. Cô mất đi cô bạn thân cũng như mất đi niềm tin, hi vọng vào cuộc sống và mọi thứ đã biến cô thành một con người hoàn toàn khác. Nhân vật chính: Nguyễn Ngọc Lần đầu viết truyện nên có gì sai sót mong các bạn có thể nói với mình mình sửa nhé. mong mọi người ủng họ tay mới.…
Tác giả: vivianThể loại: Tâm lý, namxnam, báo thù, điên cuồng vặn vẹo phá hoại tam quan (cảnh báo). Tam quan vặn vẹo, tâm lý bất thường, phúc hắc âm hiểm công x Thông minh lý trí, điên cuồng trả thù, ngoài nóng trong lạnh thụ.Đức Uy trở về nước, mong muốn ban đầu của cậu là có một cuộc sống ổn định hưởng thụ hết phần đời còn lại tại quê nhà. Thế nhưng khi gặp lại đứa cháu gái bé bỏng cuộc đời cậu hoàn toàn đi lệch hướng.Người đàn ông đó chưa bao giờ là một người cha giỏi, cũng chưa bao giờ là một người chồng tốt nhưng gã là chồng của chị gái Đức Uy, là cha của cháu cậu. Bằng tất cả mọi giá, dù cho gã ta không xứng đáng được cứu vớt khỏi vũng lầy Đức Uy vẫn phải đưa tay ra giúp đỡ.WARNING: TRUYỆN CÓ NHIỀU CẢNH QUAN HỆ TÌNH DỤC MẤT NÃO, PHÁ HOẠI TAM QUAN NGƯỜI ĐỌC. ĐỀ NGHỊ ĐỌC RÕ HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG TRƯỚC KHI DÙNG.…