Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Không phải mọi tác phẩm nghệ thuật đều vô hại. Một số là cái bẫy..."Min Joon - tân sinh viên trường mỹ thuật Hongik, mang trong mình giấc mơ được sống với hội họa. Nhưng ngay từ những ngày đầu tiên, cậu phát hiện các bức tranh trong trường dường như đang thì thầm điều gì đó... Một chuỗi án mạng đẫm máu bắt đầu, và manh mối ẩn sâu trong chính từng nét cọ của quá khứ.Cậu đã bước vào nghệ thuật, hay một mê cung không lối thoát?…
Đây là một câu chuyện viết về cuộc đời có thật của một người tỷ tỷ mà mình mới quen. Câu chuyện kể lại cuộc sống của tỷ ấy từ quá khứ đến hiện giờ. Là một người hồn nhiên, ngây thơ, yêu đời nhưng cuộc sống lại thay đổi trong vòng một năm. Vì đây là câu chuyện có thật nên khi kể được đến hiện tại thì mình sẽ viết tiếp bộ truyện theo ý của tỷ ấy, tức là lúc đó có thể sẽ không còn là sự thật nữa.…
Tôi 19 tuổi. Không đại học, không mộng mơ, đi làm sớm để lo cho mình.Thuê trọ trong một con hẻm cũ.Và trong một lần mua đồ cũ tiết kiệm, tôi mang về một cây đàn guitar rẻ bất ngờ, mà trông lại còn mới.Nhưng rẻ quá thì... thường có lý do.Tôi không ngờ, cây đàn ấy lại là thứ duy nhất gắn liền với một người đã chết.Một chàng trai từng sống vì âm nhạc. Từng chơi đàn rong ngoài phố.Từng có ước mơ... chưa kịp thực hiện.Và giờ... anh vẫn chưa thể rời khỏi trần gian.Còn tôi - bằng cách nào đó - lại là người duy nhất có thể thấy và nghe được anh.Đây không hẳn là chuyện ma.Cũng không hoàn toàn là chuyện tình yêu.Chỉ là... một mối nghịch duyên lạ kỳ giữa hai người, một sống - một không.Mà đôi khi, chính những mối nghịch duyên không có tương lai... lại khiến người ta nhớ cả đời..._____♡_____…
Các cậu có tin vào tình yêu sét đánh không?Có lẽ sẽ có người tin người không,nhưng đối với một con nghiện ngôn tình như tớ thì tớ tin đấy.Hehehe😘.Tớ luôn mong rằng sẽ tìm được một người như bao nam9 ngôn tình.Thế nhưng nghiệp quật không trừa một ai,tớ phải lòng một người chẳng phải là gu tớ…
Um nói sao nhỉ? "Nhật ký của tôi" không phải thể loại truyện tiểu thuyết hay gì cả mà đơn giản là những cảm nhận của mình về cuộc sống hằng ngày, mình muốn gửi đến các bạn đọc những dòng cảm nghĩ để cảc bạn có thể suy ngẫm sau một ngày mà thôi... * thật sự mình không giỏi văn mình chỉ viết theo cảm nhận riêng, nên có gì sai sót về lỗi câu, lỗi chính tả hay xàm hay.... Thì mong các bạn bỏ qua cho. Caladymaro…
Hai năm qua rồi, em vẫn nhớ buổi hẹn đầu tiên của mình.Anh có nhớ lần đầu mình hẹn hò và nắm tay không? Bên ánh nến... Đó là cách mà mình bắt đầuMình có nhiều khoảng thời gian tuyệt vời nhưng đôi khi cũng cãi nhau.Tình cảm mình còn, nhưng lại chẳng còn nhau.Không dám hy vọng, nhưng mình sẽ gặp lại một lần nữa khi cả hai trở nên tốt hơn nhé?Giây phút này, mình nhớ anh lắm.…
Nguyễn Lê Phúc Nguyên năm mười hai tuổi mất đi cả gia đình. Năm mười bảy tuổi, cuộc đời cậu là một chuỗi những trận đòn roi bạo lực học đường tàn nhẫn, để lại những vết sẹo chằng chiết từ da thịt vào tận sâu trong tâm khảm. Năm hai mươi tuổi, cậu là một sinh viên Luật nghèo khổ, lầm lì, cô độc sống bấu víu vào một chú mèo hoang dưới mái hiên dột nát giữa cơn bão Sài Gòn.Đau khổ cùng cực khiến cậu nhận ra: Sống trên đời này là điều không cần thiết. Cậu chỉ đang tồn tại như một cỗ máy đóng chặt lòng mình với thế giới.Cho đến một đêm mưa tầm tã, một chiếc xe bán tải quân sự gầm rú xé rách bóng đêm, lùi lại trước mặt cậu. Từ trên xe, một người đàn ông vạm vỡ bước xuống, mang theo hơi thở bạt mạng của mưa bom bão đạn và một bóng đen khổng lồ áp chế hoàn toàn lấy cậu.Trương An - Đại úy đặc công 26 tuổi, người đàn ông mang theo lời trăn trối của người anh trai quá cố của Nguyên, chính thức bước vào cuộc đời cậu, dùng đôi bàn tay thép và lồng ngực vững chãi như bàn thạch để che chắn cho cậu.Một quân nhân kỷ luật, thâm trầm kết hợp với một cậu sinh viên lầm lì, lãnh đạm. Sự chênh lệch thể hình tàn nhẫn giữa họ ban ngày là rào cản, nhưng ban đêm lại là sự xoa dịu và chiếm hữu điên cuồng nhất.Phúc Nguyên tựa vào bờ vai rộng lớn của anh, khẽ cười bằng chất giọng lạnh tanh:"Chú An, nếu một ngày chú muốn bắt cóc tôi đem bán đi, nhớ chọn mối nào trả giá cao một chút. Thân xác rẻ rách này của tôi, không muốn bị bán lỗ đâu."Trương An ghìm chặt vòng eo gầy guộc của cậu vào …
" Ta là một kẻ thực tế nhưng lại mơ mộng đến điều vô thực, rõ có thể chạm tới nhưng lại trốn tránh nó. Một giấc mơ có thể chạm tới nhưng lại trôi xa tới vô thực, Cassiane De Valenroi"Thật lạ.Một con người kỳ quái, rõ chỉ là một kẻ bình thường lại đôi phần tự ti chỉ biết rút mình trong màn đêm tối không sao đó. Nhưng cớ sao đôi mắt ấy- luôn nhìn ta bằng một ánh nhìn rất đỗi dịu dàng, chân thành cứ ngỡ như ta là một viên Blue Diamond duy nhất trong mắt hắn ta vậy. Bao nhiêu kẻ muốn giết ta để giành lấy cái ngai vàng ngu ngốc vô thực này, chỉ có hắn ta vẫn vậy vẫn nhìn ta như vậy. Một cảm xúc đáng ghét.Tôi đến từ một thế giới thực còn nàng thì đến từ nơi vô thực. Một kẻ như tôi không dám mơ tưởng đến nàng. Cassiane De Valenroi-nàng là đứa cháu gái được Cố Công Tước lừng danh nuôi dạy và cũng là người gần nhất với vị trí Công Tước của dòng tộc lâu đời và quyền lực tại Pháp Tiền bạc lẫn địa vị, danh vọng- không gì nàng không có. Kiêu ngạo là một đại tội thì nàng chính là hiện thân đẹp đẽ nhất của nó. Còn tôi chỉ là kẻ đi theo tín ngưỡng của sự xinh đẹp đó. Chỉ là kẻ chỉ dám mơ không dám chạm- Một kẻ mơ điều vô thực…
_Tại đây là ưu tiên các tình yêu mềm, nặng, ác, cực đoan, chiếm hữu, hung bạo, côn tông trùng và mỗi loại đều liên kết cộng lại trong các cốt truyện_. Mình là Trâm trâm, viết lách vì đam mê và muốn ấp ủ câu truyện tự tạo bằng suy nghĩ khi xảy ra điều gì đó với mình...Mong các cậu ủng hộ dù biết nó sẽ khó đặc biệt gì đối vơi mình cả. Nội dung có thể liên kết tiếp tục hoặc tách ra, các nhân vật đều là mình tự vẽ miêu tả lên bằng suy nghĩ hành động- Liên kết một số câu chuyện thời đại năm cũ và hiện tại-cảm ơn mọi người ủng hộ___________________________________________________________________________________ Trích xuất : 22/12/2025 - 06: 27 Pm…
Văn án kể về một cô bé mồ côi mẹ từ lúc năm tuổi. Cuộc sống với mẹ kế giả tạo và người cha nhu nhược nấp sau bóng dáng người phụ nữ. Năm 18 tuổi cô rời khỏi nhà, vừa làm vừa học mong thoát khỏi hoàn cảnh giả tạo mà người phụ nữ ấy mang lại, mong ước có được một hoàn cảnh sống tốt hơn cho mình. Cho Đến khi, cô gặp được một người bạn ở trường có hoàn cảnh rất giống với cô, hai người nhanh chóng thân thiết và nâng đở nhau trong Cuộc sống. Tiếc thay, tình bạn của cô không bình yên được bao lâu vì trong gia đình bạn thân gặp biến cố. Cô mất đi cô bạn thân cũng như mất đi niềm tin, hi vọng vào cuộc sống và mọi thứ đã biến cô thành một con người hoàn toàn khác. Nhân vật chính: Nguyễn Ngọc Lần đầu viết truyện nên có gì sai sót mong các bạn có thể nói với mình mình sửa nhé. mong mọi người ủng họ tay mới.…
14/2/2018Ngày ấy, ngày mà trời cao mang anh đến với em.Liệu anh có thấy những gì em thấy?Liệu anh có rung động như những gì em rung động?Liệu anh có được sự ấm áp cuốn lấy trái tim như em đã từng?Có lẽ là chính từ khoảnh khắc em và anh bước đến gần nhau.Cũng là lúc định sẵn em và anh không thể là người xa lạ.-------------------Chào mừng mọi người đã đến với trái bắp nướng đầu tiên của quán Bắp Ngọt nhé.Đây cũng là trái bắp đầu tiên được nướng và Bắp Ngọt cũng rất chăm chút để nướng trái bắp này thật ngon.Vậy nên mọi người trong khi chờ bắp chín hãy cùng xem cách chế biến nhé.Vì là bắp đầu tiên nên cũng không thể tránh khỏi việc bị lắc nhắc, lê thê trong cách trình bày.Nếu mọi người có không hài lòng thì chủ quán Bắp Ngọt xin chân thành xin lỗi.Và nếu mọi người có thắc mắc, hay nêu ý kiến thì hãy vào phần hội thoại trong hồ sơ của mình để hỏi nhé. Mình xin chân thành cảm ơn.…
"Khoảng tờ mờ sáng,khi bầu trời có màu như đôi má đào của một cô nàng rặt một nỗi thẹn thùng.Những mảng nắng cố len lỏi qua khe hở nhỏ hẹp nơi khung kính cửa sổ căn phòng tôi,nhuộm những mảnh rèm đã nhờ nhợ vệt ố thành màu đồng nhạt,tựa như làn da nõn nà mà khoẻ khoắn,gợi tình của một người con gái đang mê man một giấc mộng xuân thì. Từ bên dưới lầu truyền tới tiếng giày cồm cộm cọt kẹt gõ lên bậc cầu thang và những tiếng cười gượng gạo cùng tiếng chào hỏi nhau buổi sáng cho có lệ. Có thể điều này sẽ khiến bạn ngạc nhiên hoặc không,thế nhưng từ sớm tinh mơ đã không thiếu những kẻ đến tìm tới để chìm đắm trong tình thú và hoan vui. Những gã đàn ông kệch cỡm,xấu xí,già nua hoặc trẻ măng,thô bạo và chao ôi,nếu bắt tôi phải kể ra một điểm chung của bọn gã thì ấy chính là bọn gã hoàn toàn không có khái niệm về chủ nghĩa lãng mạn và coi đàn bà ở lầu thổ chúng tôi giống như một món đồ chơi tình dục mà bọn gã bỏ tiền để thuê về..." -Trích "Hoa Cúc Đen"…
Sumary: trái tim tôi liệu có thật sự dành cho cậu?...Hương đã chết, Trâm Anh-người bạn thân của Hương vấn tiếp tục cuộc sống của mình với "bóng ma" luôn đeo bám. Những câu chuyện từ miệng ai đó bắt đầu luồn bàn tay vào đầu cô, chọc ngoáy, bóp nát, thay đổi nó đến khi chỉ còn một ánh nhìn mù quáng.…