Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ba Em Kêu Anh Về Nước Kết HônTác giả: Hề NhiễmNhân vật chính: Kỷ Đồng Quang, Lương TrảnGồm: 47 chương + 2 ngoại truyện_________________________________________***Truyện này không phải mình edit, mình chỉ re-up để thuận tiện cho việc đọc offline***…
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…
Lời đầu tiền. cho em xin phép được gửi lời chào đến tất cả các bác, các thím đáng yêu ạ.( Đó là một câu chuyện rất dài, kể về một thời trẻ trâu của em tuy không nhiều biến cố lắm nhưng cũng đủ để lại những trải nghiệm quý báu cho em cũng như các thím. Có nhiều tình huống 18+ con nít trẻ nhỏ không nên đọc nhé. Nó được viết bằng dòng hồi tưởng của em, nên nhiều tình huống nhỏ nhặt em cũng đã quên đi khá nhiều mong các thím thông cảm cho đứa trẻ trâu là em với ạ. Thím nào không tin chuyện em viết ra là thật, em nhờ thím Phồng giải quyết luôn nhé. Dọa đấy, các thím đọc thấy dở và nhạt toẹt em cũng không phàn nàn đâu. Em không văn vẻ lắm, được cái dài dòng, lủng củng nhưng chỉ là câu chuyện đời em, mà cũng giống em, không ít người gặp phải rồi, mong các thím sẽ thích, yêu các thím nhiều lắm…
Ai cũng có một thời tuổi trẻ, một khoảng thời gian thanh xuân của riêng mình. Chỉ là thời gian cứ trôi qua một cách chậm rãi và vô tình khiến chúng ta khi quay đầu nhìn lại thì đã vô tình đánh mất nó từ lâu trong tiềm thức. Khi đó thanh xuân là một khái niệm gì đó hỗn tạp đan xen giữa hiện tại và quá khứ. Có những người đã bỏ qua nó, có người lại cố gắng quên đi. Nhưng lại có những người kiên trì sao chép nó lại vào trong những trang giấy mà chúng ta hay gọi nó là nhật ký.Nhưng, cuộc sống mà, đâu phải ai cũng có đủ thời gian để ngày ngày ghi chép lại mọi niềm vui, nỗi buồn của chính mình đâu. Cuộc sống bộn bề, lo toan khiến chúng ta phải ưu tiên thời gian cho nó nhiều hơn. Tuy nhiên, nếu có một người đủ sự kiên nhẫn, đủ sự bao dung, và có một tâm hồn mộng mơ giúp chúng ta ghi chép lại thì sẽ ra sao. Đó chắc chắn sẽ là một cuốn tiểu thuyết cuộc đời chứ không còn đơn thuần chỉ là một cuốn sổ nhật ký khô khan nữa. Chúng ta sẽ tạm gọi người đó là " người gác miền ký ức".Vậy, người đó là ai? Và ai sẽ là người may mắn được lưu giữ ký ức thanh xuân tươi đẹp của mình vào một cuốn tiểu thuyết đây ?…
TÓM TẮT: Chuyện kể về nó-LÂM HẠ BĂNG. Từ một con người vui vẻ, hoạt bát, hòa đồng trở thành một con người lạnh lùng, vô cảm và tàn nhẫn. Cái mối hận trong lòng nó càng ngày càng lớn khi biết được một sự thật từ ông nó. Nó quyết định về lại quê hương nó để tìm kẻ thù và trả lại mối hận này gấp 10 lần với việc mà người đó đã gây nên cho nó và gia đình nó. Tại đây, nó cũng gặp lại vị hôn phu từ 8 năm trước của nó nhưng nó giả vờ không quen biết để không ảnh hưởng đến hắn. Vậy sự trả thù và tình yêu của nó có hoàn hảo như nó đã nghĩ? Hay là trên con đường đến đích toàn chông gai?...…
Ta một chút cũng không tiếc nuối không có ở tốt nhất thời gian gặp được ngươi, bởi vì gặp được ngươi sau tốt nhất thời gian mới bắt đầu. Cùng trương tiểu nhàn [ ta ở vân thượng yêu ngươi ] giống nhau ấm áp động lòng người tình yêu chuyện xưa. Cố tây tước, hiệp huyên, đinh mặc chờ tác gia khuê mật đoàn nhất trí đề cử!Biên tập đề cử ◆ cố tây tước, hiệp huyên, Scotland chiết nhĩ miêu, lam màu trắng, cọc cọc, thanh sam dáng vẻ hào sảng, phiêu a hề, đinh mặc chờ tác gia khuê mật đoàn nhất trí đề cử!Nội dung đề cử Nàng gặp hắn, không có sớm từng bước, cũng không có vãn từng bước, cho đẹp nhất thời gian, gặp tốt nhất tình yêu.Lam Hân cũng không tin tưởng nhất kiến chung tình, thẳng đến gặp Tần Hạo Triết. Hắn như một đoàn cực nóng hỏa diễm, hấp dẫn nàng không ngừng tới gần.Cho nàng, yêu là ôn nhu cấm khu, tràn ngập trí mạng dụ hoặc, làm cho nàng tưởng bước vào, lại lùi bước.Cho hắn, từng ở yêu lý chịu quá thương, kia một đoạn khắc cốt minh tâm trí nhớ thật sâu khắc đáy lòng.Nàng phải có nhiều dũng khí, tài năng nói ra câu kia "Ta thích ngươi"? Của nàng xuất hiện, rốt cuộc có thể hay không mở ra hắn gắt gao đóng cửa tâm?Tình yêu con đường này, nàng tha chút đường vòng, đi qua gập ghềnh, lướt qua sương mù, cuối cùng có thể hay không chạm được yêu chi bỉ đoan?Võng lạc bản văn án Ác tục bản văn án: Ngạo kiều nữ gặp gỡ bá đạo băng sơn nam, ngoạn nổi lên một hồi ngàn chuyển trăm hồi tình yêu trò chơi......Phiến tình bản văn án: Nếu không có gặp ngươi, ta sẽ không biết tình yêu có thể như v…
" Không một bức thư tình hay bài thơ nào có thể bộc lộ hết được tình yêu mà em dành cho anh ."Một thiếu nữ quý tộc cấp thấp vướng phải số phận bị gả hôn cho một bá tước đứng tuổi - người mà vợ chỉ mới mất được vài tháng. Trong một lần cãi vã với cha mẹ, cô với tinh thần tự do không chịu khuất phục đã tự tay dùng kéo cắt đứt mái tóc dài óng ả của mình. Không thể chấp nhận điều này, và chỉ còn khoảng 2 tháng cho đến ngày sinh nhật của cô gái, cô sẽ hoàn toàn thuộc về vị bá tước, phụ mẫu vì vậy đã nhốt cô vào trong một căn phòng nằm ở vị trí rất cao so với mặt đất - chỉ cần rơi xuống sẽ thịt nát xương tan. Ở trong căn phòng ngộp thở này, thứ duy nhất giúp cô kết nối với thế giới là chiếc cửa sổ nhỏ giúp cô nhìn ra bên ngoài với những con người ngày ngày hoạt động và làm việc. Và cô đã dần dà sa vào lưới tình với anh chàng thợ điêu khắc ở căn hộ đối diện - cô yêu anh với một tình yêu thầm kín nhưng cũng vô cùng đắm say.Truyện được viết theo dạng nhật kí kể lại câu chuyện tình yêu trái ngang của cô gái trong suốt 2 tháng ròng ngắm nhìn người yêu qua khung cửa sổ - nơi mà sự thơ mộng làm bàn đạp lên ngôi. Với những đêm cô đơn mà trái tim vẫn loạn nhịp, với những sóng gió vủa vây khi bị ép phải kết hôn với người mà mình không yêu. Cô gái sẽ cho chúng ta thấy thế nào là cuộc sống của một con người không được phép sống cuộc đời của mình trong thời đại phong kiến, đồng thời thể hiện khát khao được yêu tuy âm thầm mà mãnh liệt vô cùng ! Mời các bạn đón đọc !…
Tên gốc: Bảo Bối! Ngoãn Ngoãn Để Anh Yêu.Tác Giả: Tiểu Thanh Tân.Số Chương: 237.Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc động.Truyện ngôn tình sắc mở màn với người nào đó đang nhàn nhã đọc báo, lạnh nhạt đáp: "Mua nhiều đồ vào để cho cô ấy đập.""Cậu chủ, cô chủ nói ngài không cho cô chủ đi ra ngoài cô ấy sẽ bắt con trai ngài để chém."Người nào đó thoáng nhìn qua, không chần chừ một giây: "Đưa con trai vào để cho cô ấy chém.""Cậu chủ, cô chủ đang tự hành hạ mình.""Đáng chết!" Người nào đó khẽ nguyền rủa một tiếng, biến mất nhanh như chớp.Cô mười tuổi, anh ôm người phụ nữ muốn làm chuyện xấu, cô kêu lên một tiếng "Ba", chuyện tốt biến thành chuyện xấu.Cô mười lăm tuổi, cô mặc áo ngủ sexy, chạy vào phòng ngủ dụ dỗ anh.Cô mười tám tuổi, trước đêm tân hôn anh say rượu thô bạo chiếm đoạt cô, lại cả đêm nghe anh gọi tên người phụ nữ khác, lòng cô nguội lạnh.…
-Đây sẽ là câu chuyện ngắn kể về những tháng ngày tớ ở lại lớp. Cụ thể là tớ học lại lớp 9. Vì những tháng ngày chơi bời nên đã bị rớt lớp. Nhưng mà đây cũng có thể coi như là một kỉ niệm khó quên và đáng nhớ của tớ. Nên tớ mong kỉ niệm này sẽ được ghi lên đây. Để tớ không bao giờ quên được cảm xúc khi học lại năm lớp 9 này. Mong mọi người sẽ không toxic với câu chuyện này nhé. Vì tớ đã mở hết cõi lòng để viết ra một câu chuyện về một mảng trong hồi ức thành xuân của tớ.- Lưu ý: Tớ không tiện nêu tên thật những nhân vật trong câu chuyện nên có thể gây khó chịu cho bạn. Nhưng tớ có thể đổi cái tên khác :') Hehe - _ Và cuối cùng tớ cảm ơn các bạn đã đọc câu chuyện này của tớ nhé!!! _…
*Lưu ý: tất cả nhân vật trong đây ngoài oc của tôi ra thù đều thuộc quyền sở hữu của tác giả làm nên bộ truyện Regressor Instruction Manual**Nhưng art thì là của tôi nhá!*Xin chào, về tóm tắt mô tả ở đây thì tôi chỉ nói nhanh thôi cho có lệ.Tôi giờ chẳng biết sao mà lại đứng ở một nơi như cái hộp kính nhiều tầng ụp lên gtrong cái không gian đen như ở ngoài vũ trụ ấy, nhiều sao vl. Trước mặt tôi là một cái tượng nữ thần đẹp như trong mấy bộ anime, dưới sàn là mấy kí tự nhìn cổ cổ đang phát đèn neon tím. Bức tượng nhìn chói mù con mắt tôi lun gòi, tắt xíu đc không?!Xung quanh hỗn loạn mọi người ai cũng hét lên khúc ca nhưng chung quy đều là đòi cứu. Nó còn tệ hơn khi mấy con quái như orc cứ đập đập vào bức tường trong suốt này, nhìn như có thể bể bất cứ lúc nào.Tôi thì chẳng hiểu sao vẫn bình tĩnh vl ra, bộ tui bị kéo vào quay phim hay sao? Ít nhất hãy trả tiền sau khi làm xong ngen! Và vì vậy tôi cũng hét cứu mạng như mấy đứa xung quanh vậy :>Lúc đi thấy một người khá là bình tĩnh đang bị lắc hỏi gì đó rồi sau cũng thả, tôi đến gần vì ổng là người duy nhất ở đây là bình tĩnh. Mặt ổng nhìn như suy tư đủ mọi thứ trên trời ấy :vĐến khi bức tượng phát sáng và lửa rực phừng phừng ở dưới.'Thật sự luôn, cái chuyện quái gì đang xảy ra vậy'tôi nghĩ vì dù có diễn thì cũng chẳng có nơi nào làm được mấy kĩ thuật như vậy vào bây giờ đc. Hổng lẽ là real???Những con quái vật rống lên như kêu tất cả im lặng, rồi bức tượng nữ thần cất tiếng:"Chào mừng mọi người đến một thế giới khác"…
Đây là mục mà mình review những truyện đam mỹ theo mình thấy hay, và đáng đọc, vì mình đọc khá nhiều và não mình thì cá vàng nên lưu lại đây sau này dễ tìm aMình không đọc Cổ Trang, Sinh Tử văn...Cùng mình tìm hiểu nào…
Cô chờ đợi anh 8 năm, anh chẳng hề hay biết. Khi buông anh lại muốn bù đắp sao, KHÔNG nó đã kết thúc rồi anh ạ. Tình yêu nó có mù quáng đến mấy cũng sẽ biết quay đầu lại đúng không anh? Anh có bạch nguyệt quang, cô vẫn sẽ đợi cho đến khi anh muốn quay đầu lại nhìn về phía cô. Tia hi vọng kết thúc thật rồi anh ạ. Cô nghe thấy lời nói ấy.....…
Tác giả: BlackCloak Unknown(Phát triển từ một kịch bản phim ngắn được viết trong mùa cách ly)Một cô gái kì lạ bỗng dưng xuất hiện trên sân thượng nhà tôi cứ độ chiều lúc nắng đẹp nhất rồi lại biến mất đi khi nắng hạ. Cứ mỗi chiều, tôi lại lên sân thượng để gặp cô gái đó, cho tới lúc cô ấy không còn đến nữa! Để rồi, cô ấy trở thành mối tình đầu đẹp nhất trong lòng tôi, cũng trở thành ký ức điên rồ nhất trong thanh xuân của tôi.Tôi hỏi: "Tại sao em chỉ thích nắng chiều?" - Nàng nói: "Rực rỡ nhưng lại rất dịu dàng, đượm buồn nhưng lại rất ấm áp."Tôi ngắm nàng dưới lớp nắng vàng cam nhẹ nhàng phản chiếu:"NÀNG ĐẸP TỰA NẮNG CHIỀU TÀ NHƯNG LẠI LÀ BAN MAI TRONG LÒNG TÔI".- Một câu chuyện nhẹ nhàng về mối tình đầu mùa Covid của một cậu thiếu niên…
Câu chuyện này nói về giáo sư Odamaki vẫn còn đang học đại học tại thành phố Nagisa của vùng Sinnoh đầy sức bí ẩn đằng sau tấm bề dày hàng ngàn năm đó lịch sử kiến tạo .…