17 và những kẻ mộng mơ.
Ngày ấy 17, là chúng ta .Sau này, vẫn sẽ là chúng ta .…
Ngày ấy 17, là chúng ta .Sau này, vẫn sẽ là chúng ta .…
# tinhyeunuatuoihoctro…
Chỉ là quãng thời gian đơn phương một người của Tác giả thời học sinh…
Một chút "vương" tuổi hoa học trò.Một ít "tình" dưới tán phượng tháng 5.…
Ai cũng có những kí ức về thời niên thiếu sôi động cả, trong những chuỗi kí ức ấy là hình ảnh của một con người mãi khắc sâu trong tâm trí mãi về sau này. Có thể, ngày hôm nay, khi ta ngoảnh đầu nhìn lại phía sau ta lại chợt cảm thấy buồn cười là có gì đó gọi là mất mát vì một thời niên thiếu quá vô tư đến nỗi làm chính ta tổn thương mà không hay biết----Tóm tắt truyện:Đây là câu chuyện có thật của một nhóm học sinh mới lớn, tưởng rằng mình đang ở độ tuổi Thanh xuân nhưng thật ra lại đang ở tuổi Niên thiếu. Hành động khờ dại, tình yêu học trò, cãi vã và mọi thứ sụp đổ chỉ còn vỏn vẹn hai từ "Lãng quên"…
Đại đạo 50 thiên diễn 49 , luôn có 1 đương sinh cơ trong thế gian này.Thân là người xuyên việt giả bước tới hồng hoang đã trở thành 1 biến cố từ đó thay đổi tương lai cho toàn nhân tộc.Là thiên địa nhân vật chính nhưng lại yếu kém hơn những tộc khác, dựa vào đâu để nhân loại sinh tồn. Nếu đã xuyên qua, ta Hứa Phàm sẽ thay đổi nhân tộc bước vào bá chủ hồng hoang.( truyện mang tính chất hư cấu, nhân vật chính không có ngoài đời thực)…
Ngày đầu thu năm 2024Tiết trời mùa thu miền Bắc như nàng thiếu nữ độ xuân thì thật khó đoán, mới sáng nay khi ra đường tôi còn cảm thấy oi nóng nên chỉ mặc một chiếc áo cộc tay. Vậy mà đến chiều tối, khi đang đứng chờ đèn đỏ, những cơn gió heo may xuất hiện luồn qua sau gáy, len lỏi vào lớp áo phông mỏng khiến tôi khẽ rùng mình. Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời rộng lớn, nhìn những đám mây trôi lững thững rồi lại hạ góc mắt nhìn về phía bên kia đường, bóng hình quen thuộc ấy lại xuất hiện, tôi không bất ngờ mà chỉ bất giác nở một nụ cười khó coi, cúi đầu nhìn đôi giày đã bạc màu, rồi lại nhìn vào cửa kính bên đường phản chiếu hình ảnh của chính mình.…
Nguyên sinh ra trong một gia đình khá giả, chuẩn một gia đình đông nam á. Nhưng anh ta có một năng lực đặc biệt. Kể từ khi 10 tuổi, mỗi lúc anh ngủ, anh sẽ đi vào một giấc mơ rất đặc biệt, nó gần như là ác mộng. Anh bị ép vào vai "Một người quan sát", anh sẽ quan sát một hành tinh từ khi nó hình thành đến lúc sinh ra sự sống, rồi bị huỷ diệt. Nguyên nhân có thể là ô nhiễm, cạn kiệt tài nguyên hay những con quái vật chui ra từ cổng không gian. Đối với Nguyên, đây là một lời nguyền, anh liên tục phải chứng kiến sự huỷ diệt của một hành tinh mà không cách nào can thiệp. Anh như thể "Một vị chúa bất lực" nhìn hành tinh mình gắn bó từ từ huỷ diệt.…
Họ gặp nhau từ năm lớp 9, bắt đầu bằng những tin nhắn ngốc nghếch, một mối quan hệ mập mờ kéo dài giữa áp lực thi cử và tuổi trẻ non nớt. Khi yêu, họ giấu cả thế giới; khi chia tay, mỗi người đi về một hướng. Ôn Tri Ý từng chọn rời xa, từng bị cuốn vào những hào nhoáng không mang lại ấm áp, còn Cố Dữ Bạch thì ở lại, lặng lẽ chờ đợi.Năm tháng trôi qua, khi cả hai đã trưởng thành và hiểu thế nào là yêu, họ lại tìm thấy nhau - không còn là những đứa trẻ bồng bột, mà là hai con người sẵn sàng nắm tay đi hết quãng đời còn lại.Một câu chuyện về thanh xuân, sai lầm, chờ đợi và tình yêu đủ kiên nhẫn để đi cùng năm tháng.…
Cô gái mang vẻ ngoài trong sáng như mối tình đầu bên trong lại có nhiều hoài bão như vậy .Tiểu bánh bao đang cố gắng thực hiện ước mơ của mình phía sau cô ấy còn có Lục Thành người luôn âm thầm đứng phía sau cổ vũ cho cô bước tiếp ,anh luôn thích thầm cô vì sự đáng yêu ngây ngô, nhưng cô lại không biết mà xem anh như người bạn không ai có thể thay thế được, khi biết anh thích cô , cô không ngần ngại rạch rõ ranh giới chỉ vì cô một lòng hướng tới tương lai còn anh chỉ mãi muốn sống như hiện tại để được bên cô...Lục Thành cố gắng trân trọng khoảnh khắc để được bên cô khoảnh khắc cuối cùng trước khi cánh cửa thanh xuân đóng lại.…
Lần gặp mặt đầu tiên, tớ đã ngắm cậu rất lâu…
-Gia sư...tôi mê em…
yêu đơn phương, mỹ công, niên hạ, thụ đẹp trai, dammy…
Câu chuyện về căn bệnh thần kinh được cả thế giới chấp nhận...…
: em không nỡ đánh anh đâu, nhưng em vẫn có cách để phạt anh đó~…
Hỏi thế gian này tình là chi mà sự đời lại éo le, ngang trái đến vậy?…
Thân phận....là gì....??…