Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là một câu chuyện tình cảm tuổi học trò, giữa những cô bé, cậu bé đang còn là những học sinh trung học cơ sở. Ở lứa tuổi này, thích nhau, cảm nắng nhau là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng tình cảm, tình yêu giữa những đứa trẻ non nớt như tôi hiện tại không đơn giản như vậy.... Chuyện tình facebook, chà chà, phải rồi, chuyện tình cảm ở lứa tuổi này thường liên quan đến những cái mạng xã hội ảo... Chính vì vậy, chuyện tình ngốc xít này không chỉ đơn giản đâu mà phức tạp hơn rất nhiều. Vậy nên hãy đón chờ câu chuyện thú vị này sẽ đi đến đâu nhé!!!…
Thánh Tông Hoàng Đế lên ngôi năm mười tám tuổi, không ngừng cải cách chính sách trị nước, tổ chức thi cử tuyển chọn nhân tài, trọng dụng quan lại thanh liêm, thẳng tay trừng phạt kẻ phạm tội bất kể địa vị. Dưới thời Hồng Đức, dân chúng đời sống ấm no, trên đồng bông lúa trĩu nặng, khói bếp nghi ngút vươn lên những mái nhà san sát.Trong Nam Hoa Kinh của Trang Tử - chương Nội Thiên - thiên Đại Tông Sư, trích phần hỏi đáp giữa Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử: "kỳ vi vật vô bất tương dã, vô bất nghênh dã, vô bất hủy dã, vô bất thành dã, kỳ danh vi anh ninh". Dịch nghĩa là "đã là vật thì không lúc nào không đưa, không lúc nào không đón, không lúc nào không hủy, không lúc nào không thành, tên nó là anh ninh" (một số bản dịch là oanh ninh). Nếu đọc một câu này thì sẽ không hiểu rõ, nhưng đọc cả đoạn đối thoại của Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử sẽ thấy ý Trang Tử là: muốn dạy Đạo cho người có tài thánh nhân nhưng không có đạo thánh nhân thì phải gạt thiên hạ, gạt vật và gạt sống ra ngoài lúc đó mới thông suốt Đạo, thông suốt rồi có thể thấy được một điều duy nhất còn tồn tại là đúng đắn. Cho nên anh ninh (chạm yên - Nhượng Tống dịch) nghĩa là tiếp xúc với ngoại vật mà không bị dao động và vẫn giữ được tinh thần bình thản điềm đạm. Đây cũng là tinh thần phá án được duy trì xuyên suốt mạch truyện, luôn giữ vững tinh thần và đầu óc không để nó bị loạn bởi những vật xung quanh, cuối cùng là tìm được hung thủ.Một số chi tiết, nhân vật và địa điểm trong truyện là hư cấu, những sự kiện có thật trong lịch sử s…
Cuộc sống bình thường..Một ngày bình thường...Đụng phải 2 người không bình thường....Tôi phải làm sao đây???Liệu tôi có thể thay đổi thứ gì đó???...Ps: Truyện ngôn mọi người cứ yên tâm, có vài chi tiết gay nhỏ thôi > 3 < À khuyến cáo nha truyện có một vài cảnh 18+ nhẹ thôi ha !! Thoát khỏi truyện này nếu bạn là một người thích đọc truyện gay hoạc là người chưa đủ tuổi để đọc!…
Tác giả: Hắc Miêu Đại NhânHắn chỉ là một người hầu thấp kém lại nguyện một đời bầu bạn cùng người vị thiếu gia của mình. Nhưng khi người đến cầu thân xuất hiện, hắn phát hiện khao khát của mình đối với thiếu gia không chỉ dừng ở đó. Còn vị thiếu gia vì để muốn thoát khỏi sự ràng buộc với người đàn ông điên cuồng kia mà sẵn sàng chấp nhận mối hôn sự không cần tình yêu.Một người hầu nhỏ bé như hắn liệu đưa tay ra thiếu gia có nắm lấy tay hắn không?Có yếu tố loạn luân(phụ)Truyện chữ đọc tại: https://awread.vn/b/snohiG…
tuy tiểu mỹ thụ nhà tôi cao, nhưng em ấy vẫn không bao giờ đè được ba chị công lưu manh cảmain actress: bae thỏ + chichu + bảy ế + sò cuksukdiễn viên phụ + quần chúng: a lotđóng thế: đéo cócuộc sống sa đọa của các nhân vật trong fic sẽ khiến bạn cạn quần để độiwarning: bad language, h & h & h, lowercase (ít)bookcover by: @hinabodes…
Nó tiến lại gần tôi , hương thảo mộc thoang thoảng làm tôi khá dễ chịu , ánh mắt nó nhìn tôi khẽ cười : - "Này ! Từ hôm nay tên phiền phức này sẽ theo đuổi cậu ." Tôi sững người , trò mới của nó sao , đùa kiểu gì vậy chứ ? Người mà tôi luôn trêu chọc việc nó thích bạn tôi , làm nó lúc nào cũng thấp thỏm không yên , giờ lại đi thích con nhỏ đáng ghét thích kiếm chuyện như tôi ?!! Tôi cau mày : - "Đùa kiểu quái gì thế ? Chả vui đâu ." Nó lấy tay chống cằm , nghiêng đầu nhìn tôi : - "Tớ không rảnh đùa mấy việc này đâu , Thy đừng cau mày nữa nhé ! Nhìn dễ thương lắm ! Tớ không chịu được sẽ hôn cậu đấy ! ""..."…
hai khứa này là hàng xóm của nhau, nói chung là huynh đệ đồ đó. Hai nhà chơi thân, hai khứa này gắn bó từ thời mỗi đứa cầm cái bình sữa. Thằng thì thẳng thằng thì thích thằng kia. cốt dữ chưa má=)))). Hai nhà xưa cũng hay trêu sau này làm thông gia của nhau, mà ai ngờ sau này hai thằng đực rựa yêu nhau thật=)))). Nó gọi là trêu lắm vận vào luôn. top vs bot thì để độc giả đoán cho thú vị=))))). Truyện đầu tay nên có gì sai sót mọi ngừi góp ý và hoan hỉ cho sốp nhe. yêu các con vợ…
Truyện Oan gia ! yêu tao đi, là một câu truyện học trò của một cô gái tên phương học cấp 2 yêu một anh học cùng. Nàng thấy việc học là việc lặp đi lặp lại thật chán và phiền phức. Từ bé nàng được học võ nên nàng rất mạnh mẽ và chưa bao giờ phải giận giữ cả . Nhưng khi anh chàng tên hưng kia chuyển đến Nàng và chàng như oan gia , gặp nhau là chửi nhau Nhưng thiếu nhau họ lại thấy nhớ nhung , mong chờ Qua mọi sóng gió , chàng và nàng có về bên nhau không ???Tác giả : hóng ghê , hóng ghê 😆Nàng : mày viết ra í hóng cái lozzz😆😆Chàng và nàng gặp nhau là ghét nhưng lại khi thấy ai ở bên một người khác là lại tìm cách phá của nhau tạo thành một tình tiết vô cùng hài hước Tuy nhiên họ cũng có những giây phút lãng mạn khi đi chơi , vô tình thấy nhau cườí.Họ cảm thấy không thể sống thiếu nhau nữa Qua bao sóng gió liệư họ có bên nhau trọn một đời thanh xuân không ?? Mong mọi người theo dõi và đọc nhé🙂🙂🙂🙂Mơn mọi người…
An Nhiên, một cô gái hiền lành, có phần chậm chạp trong chuyện tình cảm, cùng lớn lên với Dương Minh, một cậu bạn thân từ thuở nhỏ, sống gần nhà nhau và luôn xem cô là " báu vật ".Từ khi còn bé, Dương Minh đã biết rõ bản thân thích An Nhiên. Cậu luôn âm thầm bảo vệ cô, đôi khi hơi bá đạo và chiếm hữu, đến mức bạn bè trong khu đều trêu rằng cậu " chăm vợ từ bé ".Khi cả hai bước vào cấp 3 - cùng học lớp 10 tại một ngôi trường nổi tiếng - câu chuyện thanh xuân chính thức bắt đầu. Dương Minh là học bá nhưng lại cực kỳ ngỗ nghịch, vừa giỏi vừa quậy, luôn khiến giáo viên đau đầu nhưng không thể phạt nặng vì thành tích học tập quá xuất sắc.Ở trường, Dương Minh tỏ ra lạnh lùng, chẳng để tâm đến ai ngoài An Nhiên. Trong mắt mọi người, An Nhiên là cô bạn bình thường, chỉ có mỗi " vinh dự " là ngồi cùng bàn với hotboy siêu cá biệt. Nhưng không ai biết, cậu ấy mỗi ngày đều cẩn thận chuẩn bị đồ ăn sáng cho cô, kèm theo lời nhắc: " Ăn nhanh rồi học bài, đừng để tao phải nhắc nữa ".Tình cảm Dương Minh dành cho An Nhiên ngày càng lộ rõ, nhưng cô thì vẫn ngây thơ không nhận ra, cho đến khi một nam sinh khác bắt đầu có ý định tiếp cận cô...…
"Có chuyện cần mọi người giúp đây, tớ đang thích một bạn nữ trong lớp mình. Bạn ấy cũng xinh với hiền, tớ có nên mượn ngày Cá tỏ tình không? Nghiêm túc nhé xD"- Là "cô ấy" à , đẹp đôi đấy. tỏ tình đi Bí- Cặp đôi này được đấy, anh em ủng hộ couple này đi- Chúng mày không ai được động đến Phương của tao, chỉ QA được động thôi- ... ***"Đã hơn một lần...anh đã yêu em, đi tới đi lui, người đầu tiên nhớ, vẫn là em. Thật sự.....em không biết anh là ai?""Tao cũng hơn tuổi mày, ra trường rồi, mày nên bắt đầu gọi tao là anh đi thôi!" ***Anh vẫn ở đây chờ, vì anh biết có ngày em sẽ ngoảnh đầu lại. Anh vẫn đưa bàn tay về phía em, vì anh tin có ngày em sẽ đưa bàn tay của mình ra để anh nắm lấy. Cuộc đời này sinh ra anh, để dành cho emVì vậy, em đi đừng đâu nữa, em đã đi nhiều rồi. Nếu muốn đi, để anh đưa em đi, để khi em mỏi anh sẽ cõng, em mệt anh sẽ chăm, khi trời mưa anh sẽ che ô cho em đến hết cuộc đời...…
#ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CỦA CHÍNH BẢN THÂN TÔI TRONG NHỮNG NĂM CẤP 3 #TOMTATChúng tôi gặp nhau năm 2018, khi mới mười lăm tuổi.Cậu - một người lập dị, ít nói, mang theo những vết thương từ gia đình.Tôi - một đứa vô tư, nghĩ rằng tình yêu tuổi học trò chỉ đơn giản là vài tin nhắn chúc ngủ ngon.Thế nhưng, giữa chuyến ngoại khóa ở Phan Thiết, cậu bất ngờ hỏi tôi một câu khiến trái tim vụng dại chấn động:"Nếu 26 tuổi t chưa lấy ai, cậu đồng ý lấy t không?"Tình yêu tuổi mười bảy, ngọt ngào nhưng cũng đầy sóng gió. Sự ngăn cấm, khoảng cách, dịch bệnh, rồi những vết nứt chẳng thể hàn gắn đã đẩy chúng tôi ra xa.Tháng 11/2021, mọi thứ kết thúc.4 năm sau, khi tưởng chừng đã quên, chúng tôi gặp lại nhau ở giảng đường đại học.Cậu đi ngang qua tôi, ánh mắt dửng dưng... như thể chưa từng tồn tại.Thanh xuân đẹp thật đấy. Nhưng đôi khi, nó chỉ đủ để ta gặp nhau, yêu nhau, rồi đi qua nhau như hai kẻ xa lạ.…
"Thanh xuân chính là nơi để mình vấn vương và hoài niệm về những gì đã qua, về những năm tháng tuổi trẻ ta đã hết mình vì nó. Và thanh xuân cũng là nơi để mỗi lần ngoảnh lại, ta sẽ mỉm cười vì mình đã từng có một thời như thế, để tiếp tục tiến lên phía trước, với hy vọng tạo ra thêm nhiều kỷ niệm nữa, cũng tươi đẹp như ta từng có. Phải chăng vì thế, mà mình yêu thiết tha cái tên của mình: Thanh Xuân." (Vũ Thanh Xuân)Thanh Xuân là học sinh chuyên Văn K53 của trường THPT Chuyên Thanh Bắc. Trong một hoạt động chào đón năm học sinh lớp 10, Thanh Xuân đã gặp Đức Thủy, một người bạn cùng khóa học chuyên Toán. Từ đây hai người gặp nhau, quen nhau và kết bạn, lâu dần kết thành một hội bạn thân thiết với Trung Kiên và Hạ. Kể từ đó, trong suốt ba năm cấp Ba, bốn người bạn cùng nhau trải qua vô vàn kỷ niệm đáng nhớ cũng như cùng nhau giải quyết các vấn đề nan giải của tuổi học trò. Để rồi sau này nhận ra, ba năm Trung học mà họ chỉ vừa mới đi qua đấy thôi, chính là những năm tháng rực rỡ nhất của cuộc đời.…
「日下の花」- Nhật Hạ Chi Hoa Tác giả: Thanh Dao __________ ✿ Giới thiệu tác phẩm "Họ từng học cùng nhau rất lâu. Ngồi gần nhau, đi qua biết bao mùa thi, cùng lớn lên trong những dãy hành lang cũ. Nhưng thật ra... chẳng bao giờ thật sự gần nhau." Cô gái ấy đã thích cậu ấy - từ cấp hai. Và đến tận cuối cấp ba, vẫn chưa một lần nói ra. Không một lời, không một dấu hiệu rõ ràng, không một lý do để níu lại. Chỉ có trái tim cô - biết rất rõ mình đã thương một người suốt bao nhiêu năm. Rồi họ không còn học cùng lớp. Không còn gặp nhau mỗi ngày. Không ai rời đi, nhưng cũng chẳng ai ở lại. "Có những tình cảm đẹp đến mức không dám chạm vào. Trong veo - dịu dàng, nhưng lại lặng lẽ tàn đi như một đoá hoa nở dưới nắng." Và sau tất cả, thứ còn lại chỉ là khoảng trống chưa từng được lấp đầy. ⸻ 🫧"Nhật Hạ Chi Hoa" là câu chuyện của một mối tình không lời, nơi tình yêu dịu dàng nhất - cũng là thứ đau nhất.…
_Tên Hán Việt: Thùy gia đích yêu nghiệt khoái đái tẩu_Tác giả: Khuẩn Vĩ_Tình trạng sáng tác: Hoàn thành_Nguồn convert: _Số chương: 38_Tình trạng edit: đang lăn :<_Editor: Hinn a.k.a Tuộc_Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Báo thù , Mạt thế , Dị năng , Ngọt sủng , Trọng sinh , Tùy thân không gian , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Ngược tra===============================_Văn án:Thư Sam vốn tưởng nếu rằng mạt thế đến, dựa vào thân phận bác sĩ của mình cũng có thể sống tốt, nhưng trăm triệu không ngờ rằng tới thời khắc nguy nan lại bị chị và người yêu dùng mình để uy tang thi. Có lẽ là ông trời nhìn thấy Thư Sam thật đáng thương nên đã cho cậu cơ hội sống lại báo thù, ngược những kẻ đã hãm hại cậu trước kia đến mức hận không thể tự sát, không chỉ vậy cậu còn được tặng cho một cái không gian tuỳ thân, những tưởng kiếp này vậy là có thể an an ổn ổn như thế mà sinh hoạt, nhưng ai có thể nói cho cậu biết rốt cuộc yêu nghiệt này là từ chỗ nào tới, nhà ai mau quản tốt đi a!Kỳ thật chính là bé tiểu thụ trọng sinh, vốn tưởng rằng bản thân hy vọng xa vời, không nghĩ tới còn phải rước về nhà một lão công có quá khứ bi thảm a~ Tiểu thụ: Yêu nghiệt nhà ai a! Mau quản tốt!Tiểu công: Nhà em.Tiểu thụ:......===============================*LƯU Ý 1: Bản dịch phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả, không mang truyện ra khỏi địa chỉ này, cảm ơn. **LƯU Ý 2: Bản dịch chỉ đảm bảo độ chính xác từ 60-70% so với bản gốc, tình yêu nào thấy chỗ sai thì cmt để ta sửa…
Ngày khai giảng đầu năm học, Ái Linh vô tình trễ giờ và chạm mặt một cậu con trai xa lạ có đôi mắt lạnh lùng đến mức như nhìn thấu cả tâm can người đối diện - Trịnh Hoàng Long.Tưởng chỉ là một cuộc gặp thoáng qua, nhưng ngay từ khoảnh khắc ấy, trái tim của cô đã rung động theo cách chính bản thân còn không hiểu nổi.Rồi những hiểu lầm bắt đầu dồn dập kéo đến:Cô nhìn thấy một cô gái hôn lên má Hoàng Long.Cậu lại bắt gặp cô đưa nước cho một đàn anh khác.Cả hai đều vụng về trốn tránh - nhưng lại không che được ánh mắt lén nhìn nhau mỗi ngày.Những tin nhắn giữa Ái Linh và "Tiểu Hồ Ly" - người bạn online thân thiết - lại càng khiến mọi thứ rối thêm.Bởi cô đâu biết...Tiểu Hồ Ly chính là Hoàng Long, và cậu cũng đang đau đầu vì một "cô gái" làm trái tim mình loạn nhịp.Từ bạn online → bạn học → bạn cùng bàn, khoảng cách giữa hai người dần bị kéo lại bằng những lần hiểu lầm, ghen tuông trẻ con, những câu nói vô tình chạm vào tim nhau...Cho đến một buổi sáng, sau chuỗi ngày xa lạ bất thường, Hoàng Long đã nói thật:"Tôi sợ em thích người khác."Và Ái Linh nhận ra... mình cũng vậy.Từ đó, giữa họ hình thành một mối quan hệ không tên -không công khai, không ràng buộc, nhưng đầy những ánh nhìn vụng trộm, những tin nhắn nửa đêm, những lần ghen ngầm đến đỏ cả tai...Hai đứa - vốn là thanh mai trúc mã mất liên lạc nhiều năm - lại một lần nữa bước vào đời nhau mà không hề hay biết quá khứ đang từ từ quay về.Trong suốt những tháng ngày thanh xuân rực rỡ ấy, họ lén lút trao nhau tình cảm mà chưa đủ dũng kh…
Truyện nói về một cô gái cấp hai tên Lâm Tiểu Kim (Chú ý : Truyện được viết dựa trên chuyện đời thực của một người bạn của tôi và thêm chút yếu tố kỳ ảo và mượn tên khác không sử dụng tên thật) Bước vào năm lớp sáu , cấp hai cô rất nhút nhát và cô vốn tự ti với thân hình cũng như không được xinh đẹp như những cô bạn mới cùng lớp nên không có nhiều bạn . Cô có hai người bạn khá thân là Nguyễn Thị Ánh và Trương Kim Ngân , họ khá xinh . Cuộc sống cô trở nên đơn độc hơn khi bị nhắm làm trò tiêu khiển cho lớp trước bao nhiêu bạn học mà cô không thể làm gì được đành phải khép mình mà vui vẻ cho hết năm học . Sau bao lần muốn nghỉ học vì hết sức chịu đựng cậu đã không may gặp tai nạn trong lần tập thể dục buổi chiều tại trường , nửa tháng sau cậu hoàn toàn hồi phục và quay lại trường trong bao nhiêu sự ngỡ ngàng của trường...Gửi : Trường Trung Học TTHA…
"Nhiên Nhiên rất thích cười,cậu ấy có thể cười kể cả khi đó là một mẩu truyện nhạt nhất thế gian này.Thế rồi,nụ cười ấy cứ dần phai đi,và rồi biến mất...."________Truyện do chính bản thân Dao sáng tác,thiết kế và biên soạn Không sử dụng cho mục đích thương mại,không reup ,không làm audio,v.v.:>>Nếu trong quá trình mấy cậu đọc mà có lỗi chính tả thì thông cảm nhé,chắc tớ sẽ sửa <33 Truyện chỉ có trên wattpad của Dao Trinh thôi nhé,tớ không up lên các nền tảng khác đâu nho ________"Giá như tớ có thể ở bên cậu lâu hơn.""Hãy để tớ cười thay cậu."…