Hẹn Hò Mùa Thu - FuYu
...…
Tác giả: Hồ Lô Ngào ĐườngThể loại: trùng sinh, cổ đại, sủng, gương vỡ không lành, vả mặt ngược tra, nam phụ thượng vị…
Đọc thì biết! :))…
Sáng nay, cô chạy vội đến trường, vấp phải chậu hoa trước cổng ký túc xá.Cánh mẫu đơn rơi lên tóc, thơm nhẹ như kẹo bông.Cô ngẩng lên, thấy tấm bảng nhỏ treo cạnh chậu hoa ghi dòng chữ nguệch ngoạc:"Tặng ai đang có một ngày không vui."Cô bật cười, tim nhẹ như gió.Ừ thì... hôm nay, hoa nở, mình cũng nở.…
Văn án:Những hạt mưa rơiNhững giọt nước mắt Trôi theo thời gian Người em cần đã không còn nữa.--------Tác giả:1.OpheliaT/Phạm Minh Thư 2.Samu Y/Lưu Phục Sinh…
Năm tháng ấy, chúng ta đều là những đứa trẻ chưa trưởng thành nhưng lại khao khát một tình yêu viên mãn, hy vọng được cùng nhau nắm tay đi hết quãng đường còn lại. Tuổi trẻ là quá xa khi nhắc đến 2 từ duyên phận. Nhưng duyên phận cũng chỉ là đôi ba lần gặp gỡ, còn quyết định đi hay ở lại, vẫn là do con người. Năm tháng sau này, chúng ta đã trưởng thành nhưng tình yêu năm nào đã tan vào trong dĩ vãng, có tất cả trong tay nhưng trong lòng lại trống rỗng. Đợi đến lúc trưởng thành...Nếu có thể, mình yêu lại từ đầu được không? Nếu có thể, xin cho thời gian trở lại để nói tiếng yêu em..Người em thích của tháng năm ấy, chính là anh.Người anh thích của sau này, vẫn là em.• Chúng mình, yêu lại từ đầu nhé •…
Đây chỉ là một câu chuyện thuật lại những tháng ngày còn học cấp 2 của chúng tôi... Để lưu giữ lại những khoảnh khắc ý nghĩa nhất trong đời mình, chúng tôi đã quyết định viết ra bộ này.Có thể nói chúng tôi lo xa nhưng thời gian trôi cũng rất nhanh mà... phải không?"Ngày ấy..." có thể giúp chúng tôi nhớ lại những ngày tháng này... Những ngày tháng tuổi mới lớn của mình. Về sau, khi đọc lại nó, chúng tôi có thể sẽ khóc, sẽ cười vì những tháng ngày đẹp đẽ này khi nhớ lại...Chúng tôi trong tương lai có thể sẽ phải cảm ơn chính mình của hiện tại vì đã viết ra bộ này. Viết lại kỉ niệm đẹp này...…
"Chúng mình gặp nhau vào mùa hạ rực rỡ ấy - mùa của những kỉ niệm cuối cấp, của tiếng ve và hoa phượng đỏ, và cũng là mùa cất giữ một tình cảm chẳng thể gọi tên."…
Những năm tháng ấy chỉ biết vùi đầu vào sách vở, máy tính, con số, thi cử. Có lẽ tôi đã quá bận bịu để bỏ qua những cảm xúc ngây ngô của tuổi học trò. Có lẽ, tôi đã vô tình không để ý để những cảm xúc ấy đã nảy mầm và cắm rễ trong tim từ bao giờ. Để rồi, thời gian trôi qua, những tưởng đã quên mất từ lâu, nhưng sự thật lại chẳng hề như vậy. Dù tôi có quên đi khuôn mặt người, hình bóng người, nhưng có lẽ tôi chẳng thể nào quên được tình cảm năm ấy tôi dành cho người, năm tôi 17 tuổi.…
Tác giả: SanaThể loại: Trọng sinh, thế thân, sinh tử văn, niên hạ công, ngược, OE. (Theo tui thì gần như là HE luôn)Nhân vật: Phác Xán Liệt x Biện Bạch Hiền (trước khi trọng sinh là Byun Baekhyun).*Trọng sinh là thể loại mà nhân vật chính vì một lý do nào đó chết đi rồi đầu thai vào kiếp khác nhưng vẫn giữ lại được kí ức của mình ở kiếp trước. Nhân vật sau khi trọng sinh có thể là: Trọng sinh thành một em bé mới ra đời hoặc vào thân xác của một người vừa mới chết. Trong Fic này mình chọn cái thứ 2.*Niên hạ công nghĩa là bạn công nhỏ tuổi hơn bạn thụ. Ban đầu định viết "đại thúc thụ" nhưng số tuổi giữa hai bạn không chênh nhau quá lớn nên sửa lại thành niên hạ công. ................ Lưu ý: Truyện này tôi repost và đã được sự đồng ý của tác giả. Tôi không phải Author nên đừng hỏi những vấn đề liên quan đến truyện. Cảm ơn đã đọc.Link gốc:https://jiffyyeuchanbaek.wordpress.com/list-fic-da-hoan/muc-luc-longfictrong-sinh-the-thanchanbaek-mo-ra-ket-thuc/…
Có thể coá H nho…
" Tích ơi, cậu hai thương mày mà mày thương ai á "" Cậu Tích, cậu có từng thương cậu hai của con không hả cậu? Cậu hai thương cậu lắm "Thể loại : boy×boy, sinh tử vănBối cảnh : Hiện đại (Cận đại) Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tác giảYêu cậu không mang truyện đi bất kỳ đâu bằng bất kỳ hình thức nào. Truyện được đăng độc quyền tại W.A.T.T.P.A.D.…
Mình đang trong quá trình học tiếng Trung, tiếng Anh nên thấy có một số câu trích dẫn hay, bài hát hay thì có lưu lại và chỉnh sửa theo ý dịch của mình…
Trương Hân và Hứa Dương Ngọc Trác là thanh mai trúc mã, từng hứa sẽ cưới nhau khi mới 10 tuổi. Tình cảm lớn dần theo năm tháng, họ yêu nhau, kết hôn và tưởng chừng sẽ hạnh phúc mãi mãi. Thế nhưng... có thật sự là như vậy không?…
Tác giả: Mười Bốn Quân CờThể loại: Hiện đại, ngôn tình, SE....Dịch bởi: Mây________Văn án: •Lúc còn nhỏ, ba tôi yêu chị ấy, lớn lên chồng tôi yêu chị ấy, ly hôn rồi chồng tôi cũng thích chị ấy ... • Nhưng Niên Niên thì khác, nó sẽ luôn yêu người đã đưa nó về nhà, Niên Niên luôn yêu thương Niệm Niệm…
nv bị ooc nặng 🤡thể loại : bl allisagi, xuyên không ,notp thì lượn giúp ạ…
Tất cả những địa danh, tên, con người,.. đều là giảTác phẩm đầu tay của tui nên mọi người có thể góp ý nhẹ nhàng ạ.Họ gặp nhau vào một ngày nắng đẹp, chia tay vào một ngày mưa, để rồi lại trùng phùng trong những giấc mộngCậu từng là người sát cánh bên cô vượt qua những tháng ngày chông chênh nhất. Cô lại là ánh đèn nhỏ thắp sáng cuộc đời tưởng chừng đã chìm vào bóng tối của cậu.Cậu đã chứng kiến cô rực rỡ thế nào, cũng từng thấy cô ngồi khóc hàng giờ liền vì một người không xứng đáng.Cô là người kéo cậu ra khỏi đêm dài vô tận, để cậu hiểu rằng trên thế giới này vẫn còn người cần đến mình.Gặp nhau là duyên, chia xa là lúc duyên cạn. Khoảnh khắc chiếc máy bay cất cánh, cũng là lúc cả hai buộc phải từ bỏ sự hồn nhiên của tuổi trẻ, khoác lên mình bộ dáng của trưởng thành.Để rồi nhiều năm sau, khi gặp lại, tất cả đã bước sang một chương mới - nơi tình yêu không còn là rung động đầu đời, mà là lựa chọn của những con người đã đi qua giông bão.…
Mỗi ngày câu chuyện tào lao với các idol kpop ✨*EXO**NCT127**NCTDREAM**REDVELVET**TWICE**AESPA*…
tôi là một vật thí nghiệm, nhưng đã trốn thoát thành công. Tôi chạy trốn và lang thang những vùng đất xa vời cùng với tâm trạng và những cảm xúc rồi bời, tôi cố gắng đi, đi trên những nền đất lạnh lẽo và chịu những cái đói qua ngày dài.sau đó một cô gái đã cứu tôi, cô ấy tự nhận mình là Sơ của một tu viện gần đó, gương mặt hiền dịu và trong sáng của cô ấy đã làm một cho một cô bé như tôi phải ấn tượng, nét đẹp tựa như dịu hiền đó khiến tôi muốn chiếm cô ấy là của riêng, một người mẹ của riêng mình. Sơ Marie đã đưa tôi vào tu viện, cô ấy đã chăm sóc tôi qua từng tháng năm, tôi yêu cô ấy lắm, nhưng...sự cố đó đã ập đến, khi tu viện trưởng đã ra tay bóp nát cổ Sơ Marie, khiến cô ấy không còn thở nữa, và sau đó vứt cô ấy xuống trên nền đất lạnh đó, không thương tiếc. Tôi đã thấy tất cả, và tôi đã chứng kiến ánh mặt trời soi sáng cuộc đời tôi đã dập tắt. Con quái vật điên khùng đó đã khiến ánh dương của tôi không còn chiếu sáng được nữa.ôi trời, cảm xúc gì đây? Cảm xúc giận dữ không kiểm soát này là gì đây? Tôi đã lao lên như một kẻ điên và nắm lấy cổ của tu viện trưởng, và sau đó...bà ta không còn thở nữa. Tôi đã tàn sát hết những lũ trẻ và các Sơ trong tu viện, con dao bếp đã ướt những giọt máu đỏ tươi, chiếc áo đầm trắng nhuộm một màu đỏ hôi hám, những vũng nước nặng giọt màu đỏ lan trên chiếc sàn trắng đen. Khi đến với đứa trẻ cuối cùng, giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống trên làn má dính máu, đứa trẻ đó run bần bật và hét lên vào mặt tôi rằng:"Đồ…