đến giờ học toán rồi - pahnfond [textfic]
textfic xàmviết cho pahnfond vì quá vã wuasoocdon't reup without my permission in any shape or form cảm ơn mọi người đã ủng hộ…
textfic xàmviết cho pahnfond vì quá vã wuasoocdon't reup without my permission in any shape or form cảm ơn mọi người đã ủng hộ…
Ngao Bính công Na Tra thụup để đọc tạm chờ editCảnh báo : Nơi thỏa mãn thú tính nên nó cực mặn =..= ... các sự cố như tam quan vỡ hay mất tiết tháo đều không chịu trách nhiệm.…
Doujinshi tớ lấy từ Google và nhiều trang khác . Và nhớ vote :< LƯU Ý : Tớ không dịch bộ truyện này .Ngoài ra còn đăng những thứ nhảm xàm của Haikyuu mà tớ tìm đc trên Pinterest.Lúc đầu có thể hơn nhạt nhé ;((…
Từ 1 dân thường tôi ngày ngày tập luyện để cưới công chúa(truyện xàm cân nhắc trước khi đọc)…
Mọi thứ tồn tại trong vũ trụ đều là những ẩn số chưa có lời giải đáp. Nếu là bạn. Bạn sẽ làm gì để có thể tìm ra được những thứ ẩn giấu phía sau bóng tối sâu thẳm của thế giới? Phải tự mình tìm kiếm thôi. Ánh sáng sẽ luôn ở phía cuối con đường, dù cho nó có le lói đến thế nào. Chỉ cần tiếp tục tiến bước, bạn sẽ thấy nó."Cách duy nhất để chứng minh chúng ta tồn tại, chính là tiếp tục sống sót."…
Một câu chuyện được lấy cảm hứng từ trò chơi [Ma sói].Nhưng liệu đây có là một trò chơi? Không!! Đây là hiện thực!Đẫm máu và tàn bạo.Điên cuồng và xám xịt.Chúng khát máu, sở hữu thứ sức mạnh vượt trên mọi giới hạn mà con người có thể chạm tới, một sinh vật bí ẩn và cổ xưa. Ban ngày giả làm con người, đêm đến mất đi lý trí và trở thành những quái vật tàn bạo, đó chính là ma sói.Có thể giết ma sói, được trao cho sức mạnh đặc biệt, số mệnh đặc biệt, là những thợ săn."Ở đây, chúng ta vừa là kẻ đi săn vừa là kẻ bị săn."."Đó là số phận của những thợ săn ma sói. Hoặc chúng tôi mang đầu của lũ sói về, hoặc ngày mai đầu ai đó trong chúng tôi sẽ bị treo lủng lẳng ngoài kia để trấn áp chúng."." Hãy nhớ kĩ điều này, đừng ra khỏi nhà sau 12 giờ đêm!...Bởi lũ sói sẽ đánh hơi thấy cậu"Ma sói rốt cuộc là gì? Bí mật mà ngôi làng đang che giấu? Bi thương ẩn sau mỗi người? Bản chất của kẻ mà họ coi là thần linh?Thứ thật sự đáng sợ, liệu có phải là quái vật?________________________________________Truyện được đăng duy nhất trên watpad, tất cả những trang khác đều là re-up trái phép.Cre ảnh: @cotta- (Weibo)…
Đây là FIC, là FIC, là FICcái quan trọng nhắc lại ba lần :3Chỉ là cảm xúc đang tuôn trào nên muốn lưu giữ chút gì đó về các chàng trai FIC hoàn toàn do mình tự nghĩ ra, vui lòng không liên hệ đến nhân vật ở ngoài đờiAi ủng hộ thì mình rất trân trọng, nhưng nếu không thích cũng đừng nói lời cay đắng nhé…
Tên truyện: Không được đâu Đại Vương ơi!Tác giả: Nhĩ Đích Vinh QuangThể loại: Đam mỹ, cổ trang, cung đình hầu tước, xuyên không, chủ thụ, niên thượng, cường cường, hài, 1v1, HESố chương: 165 chương + 5 ngoại truyệnBiên tập bởi Yanxixi ⸜(。˃ ᵕ ˂ )⸝♡Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên Wattpad này và Wordpress xinyuandacheng.Link đọc tại Wordpress: https://xinyuandacheng.wordpress.com/dam-my-khong-duoc-dau-dai-vuong-oi…
"Trẻ con thì biết gì?"Fic kể chuyện xàm xàm của dợ chồnk dà qua đôi mắt bi quan của con nít quỷ.#ari-pis#achild'sdiary#kusdecus…
các chap truyện sẽ k liên quan đến nhau và văn siêu xàm . Ngoài ra có lấy ý tưởng từ mấy câu truyện cổ tích và 1 số nơi khác nữa…
ooc | lowercase | xàm l chữa lànhtiểu đội 1 và chú huy là mèo. và họ yêu thương nhau dưới một mái nhà, vậy thôi.…
ĐOÀN TÀU ĐI ĐẾN VÔ CÙNG là một tác phẩm được viết ra với mong muốn chạm tới, nắm bắt những chuyển dịch vi tế nhất của tâm lý con người, những ẩn ức được chôn sâu bên dưới các suy nghĩ vu vơ, những quan sát vụn vặt và các hồi tưởng nhỏ nhặt tưởng chừng như vô nghĩa. Tác phẩm cũng là một ẩn dụ cho hành trình đi đến cái kết của ý thức, khi con người đối diện với cái chết tối hậu, những khoảnh khắc cuối cùng khi trí não tự động gợi lại vô số mảnh vụn mơ hồ trong tâm trí, để rồi từ những mảnh vụn ấy kết thành một chuỗi suy tưởng, tư duy, những cuộc hội thoại miên man không dứt vừa hết sức sâu xa nhưng đồng thời cũng nhẹ nhàng đến mức dễ dàng bị quên lãng.Vì ý đồ ấy nên toàn bộ nhân vật trong tiểu thuyết đều không có tên, gương mặt, số phận, câu chuyện của họ chỉ là những mảnh vỡ không toàn vẹn và chẳng bao giờ được lý giải cặn kẽ. Họ xuất hiện và biến mất như nhưng cái bóng thoảng chỉ để lại những dư âm thấm sâu vào tâm trí nhân vật chính, người kể chuyện. Cũng vì ý đồ ấy mà người viết đã chọn thứ văn phong nhẹ nhàng, những câu chữ miên man để kiến tạo nên không khí lãng đãng của hồi tưởng và nuối tiếc.…
"em yêu anh đến vậy, chỉ dám mong đôi ta mãi mãi không rời xa...".Category: Sweet, Youth, OOC, HENote: Đây là món quà mình dành riêng cho bản thân cũng như những bạn jaeyongist, các nhân vật, bối cảnh, sự kiện không có thật, hoàn toàn thuộc về trí tưởng tượng của tác giả. Mong các bạn tôn trọng chất xám của mình, nếu muốn xin hay chuyển ver hãy nhắn với mình. Mình sẽ xem xét và trả lời lại một cách nhanh nhất nhé~~Author: Alice…
•VUI LÒNG KHÔNG REUP, COPY Ý TƯỞNG, CHUYỂN VER. CẢM ƠN!!!•-mợ hai ơi, sao cậu Quốc hỏng khác gì mấy cây xương rồng hết dạ?........-sao nhỏ này dễ thương ghê ta?…
omi-omi thế là không thương anh rồi.-----------------------------------------A/N: Ý tưởng mình lấy trên Prompt Tiếng Việt, link nè: https://prompt-tieng-viet.neocities.org/index.htmlMình bị writer's block nhưng mà viết ba cái xàm cu là giỏi :')…
"Viễn tưởng là thứ xa xỉ, nhưng sẽ tốt biết mấy, nếu thực tại tàn nhẫn có thể trao cho con người ta cơ hội."…
tào lao multifandom thuii, cre bìa:CaptainHowdie(Howdie mah dad)…
Tựa: Một ngày mưaTác giả: Bao Lão NhịCP: Thẩm Nguy x Triệu Vân LanNguyên tác: Trấn HồnGhi chú: Đồng nhân được viết dựa trên bối cảnh bản truyền hình, tất cả những chi tiết ở trong này đều do mình tự tưởng tượng ra cho nên không ảnh hưởng đến cốt truyện chính. =========================================="Mưa rồi kìa" Triệu Vân Lan chỉ tay ra ngoài cửa sổ, Thẩm Nguy thuận theo ngước mắt lên nhìn.Triệu Vân Lan kéo rèm cửa ra, hơi mở cửa sổ một chút, gió thổi cuộn theo mùi đất hanh hao trượt vào căn phòng nhỏ khiến cho người ta không khỏi hoài niệm về một khoảng thời gian xa xăm triền miên trong ký ức. Thẩm Nguy gập sách trong tay lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi bầu trời đang chuyển dần sang một màu buồn thương ảm đạm.…