Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kitap yazmakta çok da iyi değilim ve başkalarının kitaplarını okuyarak oralardan kendimde yazmaya çalışıyorum. Bu programda da kitap yazma yeteneğimi geliştirmeye çalışıyorum. Umarım kitaplarımı beğenirsiniz. Yazmaya devam edicem lütfen beni takip edin☺.…
Mạt thế tiến đến thời điểm, nhân vật chính ở một con thuyền trên thuyền...Bởi vì đồng thoại, truyền thuyết lý mang đến tai ách cùng sợ hãi Tắc Nhâm [hải yêu] tựu thành mọi người ấn tượng lý tốt đẹp thiện lương nhân ngư,Kỳ thật chúng nó yêu phương thức, chỉ dùng để tẫn thủ đoạn đem nhân kéo vào vô tận ba đào dưới, cho dù là tử vong, cũng muốn được đến, cho dù ôm là thi thể, cũng tuyệt không buông tay, sẽ ở hít thở không thông tuyệt vọng nhân bên tai khinh nam, ngươi là của ta, chính là của ta...↑ dựa theo tác giả luôn luôn hố cha trình độ, sẽ có người nói cho ngươi, tin mặt trên trong lời nói, ngươi liền thua ╮[╯_╰]╭Đang ở mạt thế, ăn bữa hôm lo bữa mai, tuyệt cảnh trung lẳng lặng chờ đợi tử vong Hạ Ý nghĩ đến chính mình sẽ bị hải quái nuốt ăn khi, tao ngộ rồi một hồi không thể tưởng tượng ngoài ý muốn.ps:2012 không viết mạt thế văn rất đáng tiếc [nê đủ]Không có tang thi không có tùy thân không gian --Nhân vật chính nhất, Hạ Ý, một cái tính cách có chỗ thiếu hụt nhân Nhân vật chính nhị, Tắc Nhâm, chủng tộc nhân ngư, nên chủng tộc cho bài này trung không phải nhược chịu sẽ không sinh con cũng không sủng vật cũng sẽ không chạy lên bờ ← trên thực tế này hóa là hải quái liên minh tổng boss, thống ngự một đám thưởng thức kỳ quái diện mạo dữ tợn thể tích khổng lồ sinh vật.[hàn hải cự vưu: Biết chúng ta lão đại là như thế nào tuyển sao? Nói cho ngươi, ai ăn ít nhất, ai chính là]…
Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời... Người anh muốn nhìn thấy nhất chính là cậu. Dù anh biết mình chẳng còn lại bao nhiêu phút giây ngắn ngủi. Chỉ một phút thôi, cho anh được thấy nụ cười hồn nhiên của cậu, cho anh thấy đôi mắt trong veo ấy, cho anh ôm cậu vào lòng... Trái tim nhỏ bé với những vết sẹo chưa lành đang đập dữ dội trong lồng ngực... mọi vật trước mắt trở lên nhạt nhòa....Hạc giấy rơi,... nước mắt rơi.... rơi trên nỗi đau của anh... rơi trên hạnh phúc ngắn ngủi của anh và cậu...Mọi thứ đều mất dần đi,.. nhưng hình ảnh của cậu vẫn hiện lên trong tâm trí anh, tất cả mọi thứ về cậu đều hiện lên rất rõ ràng... Nụ cười của cậu làm dịu bớt đi cơn đau nơi ngực trái. làm dịu đi cơn choáng váng do phát bệnh.. anh cười buồn ... thế là hết rồi.. " Nguyên...anh xin lỗi"....…
Tác giả:Puii Pi DyNguồn:Sàn TruyệnTriền miên ái ânSay đắm mặn nồngKề bên bao nămXuân hạ thu đôngHoa chẳng đơm nổiQủa kết không raNgười cũng xa taTiếc thay lương duyênBất thành uyên ương...Bốn năm vì thích hắn mà nàng bỏ đi tiền đồ, hào quang của mình đang có để làm tình nhân bé nhỏ không danh phận ở bên hắn vậy mà đổi lại hắn cho nàng ba từ không xứng đáng.Hắn coi nàng là vật trưng bày cho đẹp, có cũng được, không có cũng không thiếu cái khác thế vào.Hắn vô tình vô nghĩa với nàng.Hắn ôn nhu với nữ nhân hắn yêu.Hắn có thể nhường nhịn nữ nhân ấy.Hắn có thể kiên trì với nữ nhân ấy.Hắn có thể yêu thương nữ nhân ấy.Dù cho nữ nhân ấy vô tâm, hờ hững với hắn như vậy.Nàng người bên gối, dưới thân hắn bao năm.Hắn lạnh nhạt phũ bỏ.Điều này làm nàng ghen tị, tủi hờn...Vì sao nàng không thể có được chút tình cảm từ hắn?Thôi... nàng không cần nữa! Hối hận trong nàng nhiều lắm... không cần hắn nữa... không bao giờ cần nữa!Thế nhưng hắn không buông nàng! Không tha cho nàng..._Một nữ nhân vốn nên trong sáng, đơn thuần nhưng vì con tim hướng về một nam nhân vô tâm với tất cả mà nữ nhân ấy bỏ đi tâm hồn thơ ngây, không đau không xót. Nam nhân cố ý tạo ra bao tổn thương cho nữ nhân ấy, khiến nữ nhân tủi hờn, đau thương, tâm trở nên độc ác...…