Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Điều hắn quan tâm nhất, chính là làm sao để sống sót.Khi đã sống sót, điều hắn quan tâm nhất là làm sao sống tốt. Khi đã có cuộc sống tốt, điều hắn quan tâm nhất chính là làm sao giữ được nó. Nhưng bởi vì thân thế của mình mà hắn bị rơi vào vòng tranh đấu, và hắn quyết định đối mặt với nó, đi tìm lời giải cho toàn bộ cuộc đời mình.…
Thể loại: Tương lai, viễn tưởng, tận thế, bệnh dịch zombie, HE Editor, bìa: mèomỡ Số chương: 97 chương Tận thế, kẻ làm mưa làm gió khắp thành phố E - Đường tam công tử tổng giám đốc ASA bị cấp dưới phản bội, bị bạn bè bán đứng, bản thân bị trọng thương, lưu lạc nơi đầu đường. Bên cạnh chỉ có một con nhóc lai lịch bất minh lại luôn miệng gọi anh là ba. Đường tam công tử không so đo nhiều như vậy, bởi anh mắc tiểu sắp chết rồi. Dù là đàn ông giội đồng đúc sắt cũng không nín được! Anh đến cả ngón tay cũng không động đậy được, chỉ đành hạ giọng xin giúp đỡ từ con nhóc bên cạnh. Ngoài xe đám zombie còn đang chờ ăn cơm, "con gái" anh đổ hết một chai coca lớn, cầm chai không đưa cho anh. Con bé cởi quần anh, đưa "Vòi nước" của ba vào trong chai. Đôi tay cầm "Vòi nước" vừa non mềm vừa mượt mà, hơi thở gần trong gang tấc lành lạnh sạch sẽ. Tổng giám đốc Đường mấy ngày bôn ba không biết mùi thịt, thậm chí đã có phản ứng. Đường tam công tử dù nghèo túng nhưng vẫn có chí khí, sao có thể ra tay với mầm non của tổ quốc? Anh bắt đầu nhớ lại mùi vị của đám người đẹp trước kia. Anh nghĩ như vậy, quả nhiên có thể dời tà niệm khỏi bé Hải Mạt Mạt. Vừa dời xong, tổng giám đốc Đường phát hiện một việc rất không ổn... bảo kiếm của anh ở trong bình phình to. . . . . . Rút, rút, rút. . . . . . Rút không ra. . . . . . Fuck!! Tổng giám đốc Đường vừa sợ vừa giận! Đệt a a a a a a a! !…
Chỉ vì một lần đi nhầm vào phòng tổng thống, cầm nhầm một tờ giấy, rồi lại.. vứt nhầm nó đi, thế là cô bị tên tổng thống ấy truy nã toàn quốc!Cận Tư Hàn có ba luật lệ: "Lúc thân mật, muốn chủ động. Cưng chiều em, không được trốn. Lúc tôi yêu, không được...... Ngừng."An Chỉ Manh muốn khóc, còn dâu con người lạnh lùng kiêu ngạo! Quyết tâm không hạ mình trước uy quyền, nhất định phải ' chạy... '.(Em trốn, tôi sủng, sủng đến mọi người hạnh phúc choáng váng, ngọt tới sâu răng, nảy sinh tính đồng lòng của mọi người)MÌNH CHỈ COVER LẠI THÔI !…
Ở thế giới hiện đại, nàng chính là môn chủ của Ẩn Môn, là người tinh thông y độc, thiện nghệ ám sát. Nàng là yêu vật biến thái trong mắt người đời. Một lần ngoài ý muốn nàng đã trọng sinh ở trên người một thiếu nữ bị hủy dung.Sao? bị hủy dung, thân phận lại bị thay thế? Không thể trở về gia tộc?Thân phận có thể thôi, quay về gia tộc cũng không cần. Nhưng người đã hại chủ cũ của thân thể này thì không thể tha thứ. Nếu không cho bọn họ "chó kêu gà nhảy" thì chẳng phải phí hoài cái danh "yêu vật" của hàng hay sao?…
Ý thức của kim seokjin rơi vào một vùng tối tăm, mọi thứ xung quanh giống như đang đè nén lại, cậu không thể cảm nhận được hơi thở của mình, cũng không cảm nhận được cơ thể của bản thân, mọi thứ ở bên ngoài đã hoàn toàn bị bóng tối thôn tính. Trong đầu cậu đứt quãng hiện lên từng đợt từng đợt ký ức, những chuyện đã xảy ra trước kia đua nhau hiện ra trước mắt cậu."seokjin , sau này lớn lên anh sẽ lấy em , sẽ đối xử với em thật tốt, sẽ yêu thương em đến suốt đời...""seokjin , em thật xinh đẹp, sau chuyến đi này trở về, anh sẽ thưa với cha mẹ cưới em vào nhà, được không?"Tiếc thay !___ lời hứa của anh năm ấy , đã hóa thành hư vô Nhìn ánh lửa cháy phừng phừng chôn vùi mọi thứ ở trước mặt, trong lòng kim seokjin như tro tàn.Hóa ra là vậy... Đây là nợ kiếp trước của mình, kiếp này phải trả...Cái giá là mạng sống của mình và đứa con chưa chào đời...Nhân quả báo ứng tuần hoàn, ai cũng không thoát được...Đã vậy, coi như chúng ta đã không còn nợ nần gì nhau nữa, nếu có kiếp sau, cũng đừng nên gặp lại nhau...Nếu có kiếp sau... cậu chỉ muốn có một cuộc sống yên bình .…
Jeon Jungkook,em là người duy nhất cho rằng điệu nhảy mà dòng tộc luôn sợ hãi và khuyên ngăn chỉ là một điệu nhảy bình thường,cho đến khi..em bắt đầu nhảy..."ta chờ em lâu lắm rồi,thỏ yêu của ta..."gian tình phù phiếm trong người gã trỗi dậy,quấn lấy em ôm trọn con tim.Nhảy hết điệu ca,gã tựa con đại bàng đã thoát khỏi chiếc lồng son nứt gãy làn sương mờ ảo bao quanh lấy em,tiềm thức em rơi vào ảo mộng ơ kìa hình ảnh em và một chàng trai tự xưng là mối lương duyên kiếp trước,ơ kìa Kim Taehyung cơ sao gã lại sống bị đầy đoạ giam cầm trong một điệu nhảy thế này? "1000 năm trôi qua tôi vẫn ở đây chờ em,chờ âm hưởng vang lên để giải thoát tôi,để tôi có thể gặp người tôi thương hơn cả chính sinh mạng..."cớ sao dòng tộc Jeon lại ngăn cấm em nhảy điệu nhảy này? cớ sao sợi chỉ đỏ này không những không đứt mà còn được siết chặt,bao chùm lấy em một thứ tình ái không thể nào sâu đặm hơn? cớ sao sợi tơ hồng vẫn ở đó trói chặt lấy em nhưng gã không thể ở bên em? "hãy đi cùng tôi,Jeon Jungkook" "tôi..tôi không thể" "Jungkook..tôi đã đợi em vạn kiếp,vạn năm rồi" "tôi...tôi"......…