seankeon | trồng.
em ahn trồng rau,anh eom trồng hoa.…
em ahn trồng rau,anh eom trồng hoa.…
Dù đã chia xa, nhưng chúng ta còn có thể hàn gắn lại tình cảm sau từng đấy năm hay không?…
Tác giả: HàGiữa Nam Bộ xưa, nơi giai cấp phân định rõ ràng như ranh giới không thể vượt, cậu An Kiến Hạo, con quan Đô đốc phủ sứ, sinh ra đã ở trên cao, quen được phục tùng và kính nể. Còn nó Nghiêm Thành Huyền, chỉ là kẻ hầu bị mua về, thân phận thấp kém, sống nhờ lệnh người khác, không có quyền lựa chọn.Trong phủ, nó luôn phải cúi đầu, không được gọi tên cậu, không được nhìn thẳng quá lâu. Một bên là người ra lệnh, một bên là kẻ phải nghe theo. Khoảng cách ấy không chỉ là địa vị mà còn là lễ giáo khắt khe, như bức tường vô hình ngăn cách mọi cảm xúc.Vậy mà giữa những khuôn phép lạnh lẽo ấy, cậu lại chú ý đến nó một sự để tâm vốn dĩ không nên tồn tại trong một mối quan hệ vốn chỉ có chủ và tớ.…
oneshot về một tháng tư đầy cá𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟tình yêu kẹo dừa (dính răng)…
Lỡ dại dột thốt ra lời chia tay, Beomgyu phải chịu một tuần thiếu hơi em người yêu…
Ngày ấy, ánh sáng sẽ có một cái tên mới.oneshort.…
anh thơm lên má em, thơm mùi dâu ngào ngạt.…
Ngày hè cứ trôi tuột đi chẳng biết chờ đợi ai cả, chỉ mong người trước lúc rời xa có thể đem chút lòng thành của tôi gói ghém làm hành trang.…
cún rất thích anh miu của nó.…
i miss you._Viết để cạnh tranh cổ phiếu với fic kia…
Lưu ý:- Câu chuyện là sự giả tưởng của tác giả- Thật ra đang không biết để cp nào, do tui cưng bé Minseok quá mà cũng thích tà đạo với anh đường giữa nhà GenG nên để tạm, bọn họ cũng hợp với cốt truyện của fic này nữa (chỉnh sửa: hết để tạm rùi, fic này tui quyết định viết all :v )- Fic này sẽ kéo hết thảy tuyển thủ, không chỉ LCK, nên có thể có những tuyển thủ chỉ để tên thi đấu của họ chứ không phải tên thật, có thể viết sai tên tuyển thủ do tui não cá vàng không nhớ hết được, có gì xin hãy nhắc tui 🥹🥹🥹- Văn phong còn yếu kém viết vì đam mê thoả mãn trí tưởng tượng.Văn án:Cái chết là điều không thể tránh khỏi.Nhất là khi nó đang ngày một đến gần với bọn họ hơn.…
bông bảo là chưa thích lắm…
Summary: /Trong túi áo bên trái của Yuta là chiếc nhẫn, trong túi áo bên phải chứa đầy những viên kẹo./Tay trái của cậu là quá khứ, tay phải của cậu là tương lai.Tựa: Viên kẹo trong túi áoTên gốc: 【五乙】口袋里的糖果。Tác giả: Menelau_BlumeiLink: https://archiveofourown(.)org/works/56352070Bỏ ngoặc ở chỗ dấu chấm.Bản dịch không đảm bảo chính xác 100%…
Sơn Hoàng không nghĩ mọi chuyện sẽ đi đến nước này…
keonhyeon…
những bức thư đều là nỗi nhớ của một hậu phương gửi gắm cho chồng của họ và những người chiến sĩ đang âm thầm đấu tranh giành lấy hoà bình cho đất nước ngoài kia.…
Pov ngắnKeonhyeon…
" Park Jimin anh có thích ăn keọ không " " Park Jimin anh có thích em cho kẹo không " " Park Jimin anh thích ăn keọ ngọt hay đắng " " Park Jimin anh có thích em không "…
"Nếu có thể quay lại ngày đầu tiên gặp cậu...liệu mọi chuyện có thể khác đi không?"Keonho trở về ngôi làng chài cũ sau nhiều năm.Ở nơi ấy, cậu gặp Seonghyeon - người đã khiến mùa hè năm ấy trở thành ký ức đẹp nhất trong cuộc đời mình.Và cũng là người, dù năm tháng có trôi qua, cậu vẫn chẳng thể nào quên.…
Warring: OOC, TakeoShin và có chút hint của SanMi, DraEma, KakuIza,...Đọc cho vui thôi mọi người vì nó ngắn ngủn à ọwo)…