(12 chòm sao) Our friendship
Hạnh phúc...đôi khi không nhất thiết phải là tình yêu, có khi là tình bạn, khi được ở bên cạnh 11 người bạn thân nhất. Cùng họ chia sẻ khó khăn ngọt bùi...…
Hạnh phúc...đôi khi không nhất thiết phải là tình yêu, có khi là tình bạn, khi được ở bên cạnh 11 người bạn thân nhất. Cùng họ chia sẻ khó khăn ngọt bùi...…
Akako Shimizu - một cô bé dễ thương, hồn nhiên, vui vẻ nhưng chỉ là ĐÃ TỪNG. Khi chỉ mới 11 tuổi, cô đã mất đi tất cả. Cô phải lớn lên trong quá khứ đầy máu, lửa, đau thương, mất mát, nhục nhã. Trải qua những đau thương ấy, cô đã vực dậy nhưng thay đổi trở thành một con người khác - lạnh lùng, vô cảm, tàn khốc với quyết tâm tìm lại kẻ đã làm cho cuộc sống của cô bị đảo lộn và bắt hắn phải trả giá.…
=)) cũng chả biết nói gì…
roses are red violets are bluei like u besthow about you?…
Anh trai Erina trở lại tootsuki sau khi tốt nghiệp ở Teiko. Anh không có khả nnawg nấu nướng như Erina hay sở hữu lưỡi thần.…
give me your brain! ah your blood and flesh too, or can I eat you?…
Chỉ là xả ảnh vocaloid thôi ! Mong mọi người xem vui vẻ…
chả có gì đặc biệt…
À Mire là tên ở nhà của Kodo đó ít người được gọi vậy lắm. Truyện này cho mn gọi hết luôn…
câu chuyện kể về 1 chàng hot boy lạnh lùng mà ấm áp,chưa yêu ai bao giờ bổng nhiên phải lòng 1 cô gái tên ran mori,cậu ta cực kì nổi tiếngbạn thân:kaito,hattori cậu ta còn là người kế thừa tập đoàn kuji,tập đoàn lớn nhất thế giới,đồng thời cũng là chủ bang hội hỏa diệm long, tập đoàn lớn nhất châu á…
Có những người rời khỏi thành phố vì họ thất bại.Nhưng cũng có những người rời đi chỉ vì trái tim họ chưa từng thuộc về nơi đó.Miyamoto Meikuko sống nhiều năm giữa Tokyo đông đúc - nơi những chuyến tàu không bao giờ ngừng chạy, những văn phòng sáng đèn đến tận khuya và con người luôn phải vội vã để không bị bỏ lại phía sau.Cô từng nghĩ chỉ cần cố thêm một chút nữa, mình rồi sẽ quen với cuộc sống ấy.Nhưng càng trưởng thành, Meikuko càng nhận ra bản thân không thật sự mong muốn một cuộc đời quá rực rỡ.Điều cô luôn tìm kiếm chỉ là một căn bếp nhỏ có ánh nắng buổi sáng, một khu vườn đủ để trồng vài luống hoa, những ngày yên tĩnh không cần phải sống quá nhanh và một nơi mà cô có thể thở mà không cảm thấy mệt mỏi.Rồi vào một ngày mưa đầu xuân, cô lặng lẽ rời khỏi Tokyo.Không nói với ai.Không để lại điều gì ngoài sự im lặng.Cô chuyển đến một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân đồi ở miền Bắc Nhật Bản, sống trong một căn nhà gỗ cũ kỹ cùng chú chó nhỏ tên Yuki.Từ đó, những ngày của cô chỉ còn mùi bánh mới nướng, tiếng gió ngoài hiên, những buổi chiều ngồi may vá bên cửa sổ và cảm giác bình yên mà cô đã tìm kiếm suốt nhiều năm."Dưới Chân Đồi, Có Một Mái Nhà Gỗ" là một câu chuyện chữa lành nhẹ nhàng, chậm rãi và đầy cảm xúc dành cho những người đã từng mệt mỏi với thế giới quá ồn ào ngoài kia.…
Gặp gỡ nhau trên đời là duyên phận ngàn năm. Đến với nhau là nợ người vạn kiếp. Vậy đã là của nhau, hà cớ chi lại vì người ngoài cuộc mà buông tay, để người ở lại với trái tim rách nát, người đi thì chẳng màng. Xa nhau đến muôn trùng đau lòng thay lại gần như trước mắt, thấy được nhưng chẳng thể chạm lấy, chẳng thể thấu hiểu. Người thứ ba lúc nào cũng hạnh phúc, người phụ bạc lại càng vô tình, kẻ ngu muội ôm mối sầu buồn mãi không quên. Nhưng rồi thương, cũng không dám làm gì, như nhành hoa hồng thơm trước mắt, kẻ hái lấy chưa chắc đã gài được lên mái tóc, kẻ đến sau rút được kinh nghiệm mà làm tốt hơn, rồi bông hoa nào đâu là của người hái được....…
@jeikei đã follow bạn@jimin1m80 đã follow lại.........…
Từ thuở xa xưa, trước cả khi thế giới có định hình. Một bộ phận nhỏ những người phục vụ cho thiên chúa đã lén tách mình ra khỏi địa đàng, bỏ dở công việc tái tạo thế giới mà họ vốn phải hoàn thành....... để tạo ra một, hay vài thế giới mà con người ngày nay dán cho nó cái mác gọi là 'Song song dị giới '. Ở nơi đó vạn vật vẫn diễn ra, dòng chảy của sinh mệnh và cuộc sống vẫn tiếp tục. Theo lý thuyết thì những ' dị giới song song' tồn tại mà không được phép can thiệp vào mọi sự của nhau. Nhưng... ...ở đâu đó sâu thẳm trong vô vàn ' dị giới', có một cõi, nơi mà mọi sự sống gần như biến mất, nơi mà khi chết đi, những sinh vật đã mất đi sự sống ấy được tái sinh, nhưng lại không mang trong mình phần lý trí vốn có, chỉ còn độc lại là ham muốn cắn giết, để thoả mãn cơn đói của chúng. Nơi ấy...được gọi là... 'THE HUNGER WORLD VÙNG TRỜI ĐÓI KHÁT'…