Em là cô gái luôn bỏ rơi anh!
- Đừng chờ em, em lại phải đi rồi.....- Em lại rời xa anh sao? Lâm Thiên Tuệ, em rốt cuộc xem anh là gì?- Xin lỗi anh! Hãy quên em đi...…
RUM
Trong showbiz, đẹp trai là một tài năng...…
Bất Hạnh
khi thế giới tâm hồn bị nhuộm đen, con người có thể trở nên tàn bạo như thế nào?…
Hoa Tiền Nguyệt Hạ
Lục Bảo bị mẹ kế vứt bỏ khi còn nhỏ, lưu lạc vào chốn thanh lâu. Tại đây, nàng trở thành tuyệt đại mĩ nhân tinh thông cầm kì thi họa. Đến gần ngày phải bán thân, nàng cải nam trang liều mình bỏ trốn. Trên đường tìm lại cha, tình cờ nàng gặp Hàn Phong và được chàng giúp đỡ rất nhiều. Ngỡ mình thương thầm một nam nhân và có những uẩn khúc khó nói, Hàn Phong quyết rời xa nàng. Lục Bảo bị bắt lại thanh lâu, tưởng phải bán lần đầu cho một lão thương gia chuyên vùi hoa dập liệu. Nhưng số phận đã đưa đẩy nàng gặp Dương Khang, một tiểu vương gia thập toàn thập mĩ. Cuộc đời nàng sẽ rẽ về đâu? Hàn Phong và Dương Khang có vai trò gì trong cuộc đời nàng? Liệu một cô gái xuất thân thanh lâu có thể có được hạnh phúc? Các bạn hãy theo dõi truyện để biết cùng trải qua những cung bậc hỉ nộ ái ố cùng nàng nhé.…
Sinh Tồn Thời Gian.
Chúng ta không còn trẻ nữa, tất cả đều đã lớn và trưởng thành, không còn những suy nghĩ bồng bột, nông nỗi như trước nữa. Nhưng nếu một ngày nào đó, ta hồi tưởng lại những chuyện đã từng xảy ra dù chỉ là một chút ít thôi, ta bỗng nhận ra có quá nhiều điều đã bỏ dở, quá nhiều điều chưa hoàn thành. Rồi chợt nhớ đến đã từng có một con người nào đó làm ta rung động, nao lòng. Một bóng hình từng là mơ ước, khát vọng và giấc mơ của tuổi trẻ. Khi ấy, ta nhận định đó chính là hồi ức. Trong quá khứ Vương Triều Vân từng gặp một người như thế, anh làm cho cô lần đầu tiên trong đời biết đến yêu thương và khao khát, khiến cô yêu nhiều đến nỗi trở nên hèn mọn. Tình cảm với cái sự nhút nhát của bản thân quá lớn khiến cô không thể nào tiến lên mà cũng chẳng thể lùi, cứ như vậy, cô đã đơn phương anh. Rồi một ngày anh có người để anh yêu thương, quan tâm, chia sẻ. Cô biết nhưng cô vẫn im lặng ẩn nhẫn, im lặng không phải là từ bỏ mà là để được yêu nhiều hơn. Cô chỉ là Vương Triều Vân, một người bạn mờ mờ ảo ảo không rõ địa vị trong lòng anh. Con người ta vốn biết, trong tình yêu chỉ có hai lựa chọn, hoặc là yêu, hoặc là bạn, nếu ta chọn là bạn thì đồng nghĩa với việc cả đời này vĩnh viễn không thể yêu. Tuổi thiếu thời chóng vánh qua đi. Mỗi người một ngã, một phương hướng khác nhau. Cứ tưởng sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ gặp lại hoặc giả như có gặp cũng như người lạ qua đường vội vã bước đi, nhưng cô không thể ngờ nhất chính là lại gặp anh ngay lúc này, trong hoàn cảnh này và tạ…
Đọc vị tâm lý
Giải mã - phân tích những gì chôn giấu sau bên trong mỗi người , nhận biết tính cách qua chữ viết , hình thức .…
[Bách hợp] Nụ cười của Chân
"Tôi là Chân, chân thành, không phải chân cẳng, xin cảm ơn."Chân rời xa tinh cầu quê hương, đến một tinh cầu phồn hoa khác. Giờ phút tạm biệt quê nhà, tất cả cảm xúc và ánh sáng của cô đều bị bỏ lại sau lưng. Thậm chí cả cái tên của mình, cô dường như cũng định vứt bỏ. Thế giới này giả dối quá, Chân gục ngã.Ru xuất hiện, Chân gục ngã. Ở tinh cầu phồn hoa nơi con người làm giả từ bộ mặt tới tâm hồn này, lại có một cô gái đeo kính cận, sống trong núi, đơn thuần nhưng ngọt ngào như bánh mochi thỏ trắng, biến thế giới vô vị của Chân trở nên vừa ngọt vừa đắng, rối tinh rối mù.Đây là con ruột của mình.…












