Tình Yêu Ác Quỷ
Tình yêu của ác quỷ…
Tình yêu của ác quỷ…
hồ đông quan ngọt ngào lắm,chắc chỉ ngọt ngào với người ấy thôi…
Lí do con au đóng băng ko ngừng nghỉ, đi học áp lực vl…
Câu chuyện xoay quay Jeong Eun Ji, một cô hoạ sĩ vẽ truyện tranh tài năng từ thị trấn Damyang. Do áp lực về công việc và quá khứ không mấy tốt đẹp ở nơi đây, cô quyết định đến Seoul để chữa lành và thực hiện mơ ước làm đạo diễn của mình. Cô nung nấu được truyền tải những câu chuyện của mình qua màn ảnh.Do một lần gặp nạn, Eun Ji vô tình được gặp chàng ca sĩ nổi tiếng trong nhóm nhạc đình đám - Park Hyun Soo - và được anh giúp đỡ. Tuy nhiên, hai người lại hiểu lầm lẫn nhau nên đã không có ấn tượng tốt về đôi bên. Lần gặp nạn đó là kiến tạo khiến những quãng ngày còn lại Eun Ji dường như sống trong tăm tối. Vì kẻ sát nhân Lee Jin Woo đã để mắt đến cô và muốn cô sẽ trở thành là sản phẩm kế tiếp của hắn ta. Liệu cuộc sống của Jeong Eun Ji sẽ như thế nào? Liệu cô có vượt qua khỏi bóng ma tâm lý của mình hay không? Câu chuyện giữa cô và Park Hyun Soo sẽ như thế nào? Hãy đón xem diễn biến câu chuyện nhaaaa ~…
Tịch nguyệt vô âm, là lòng người đã lạnh hay vận mệnh chưa từng có tiếng nói?…
"Anh hậu đậu quá đấy!!!"…
👉: các chap đều là oneshort, chap nào cũng buồn, có yếu tố nhân vật trong truyện c.h.ế.t👉: có thể đưa yêu cầu, mình sẽ viết chap(buồn) về otp của cậu❤(ngoại trừ notp của mình)…
thank you for being here at my worst.…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
em sẽ cất tên của anh vào một góc nhỏ.…
Sau sự việc Quan Âm miếu ấy người chịu tổn thươg nhất lại tự khép mình lại…
sao không ai nói với em chuyện tình mình đau nhiều thếlowercase, ooc, ngã ba tam giác vàng…