Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Mây Sương [bút danh]Thể loại: Đam mỹ, kinh dị, huyền nghi, siêu nhiên, vô hạn lưu, bạo lực, tâm lý rối loạn, có H (về sau), HE.Đặc trưng: Tâm lý nặng, đậm chất điện ảnh u ám.Tóm tắt:Nhân vật tôi bất ngờ bị cuốn vào một thế giới đầy những hiện tượng ma quái, nơi mọi quy tắc bình thường đều không còn hiệu lực. Những bóng ma trong quá khứ, những tội lỗi bị che giấu, và những quy tắc chết người buộc cậu phải không ngừng tìm cách sống sót. Nhưng càng đi sâu, cậu lại càng phát hiện ra... sự tồn tại của một người - hoặc thứ gì đó - luôn dõi theo mình trong bóng tối.Đây không chỉ là một cuộc trốn chạy khỏi nỗi sợ, mà còn là hành trình bóc tách tâm lý và tình cảm- giữa con người và quỷ, giữa thù hận và khát vọng sống.…
Lấy cảm hứng từ series Trò chơi Vương Quyến và bộ tiểu thuyết A song of ice and fire với khát khao sáng tạo thế giới Fantasy huyền ảo, rộng lớn của riêng mình. Một thế giới với các nhân vật sống động trong đó, với đủ xuất thân, ngoại hình, tính cách, những hành động, suy nghĩ, cuộc sống riêng biệt dẫn tới những con đường, số phận khác nhau, cuộc chiến nơi thâm cung mưu mô toan tính, chiến tranh vương quốc tàn khốc đẫm máu, những cuộc tranh đấu giữa thiện và ác, Chúa Thần và Ma Quỷ, những tình cảm yêu thương, những khoảnh khắc hạnh phúc, bên cạnh đó là bi kịch, chia ly, đau thương mất mát. Một thế giới rộng lớn thỏa sức cho trí tưởng tượng vẫy vùng…
"Kẻ ở lại cùng nỗi sầu, người ra đi cùng gió."Tác giả: Lưu SangNgày sáng tác: 19/4/2026Bấy giờ Liora khẽ mở đôi mắt của anh, trước mắt anh là một khung cảnh đầy thơ mộng, một ngôi nhà mọc lên giữa thảo nguyên và gần đó là một dòng suối trong trẻo như tâm hồn Liora, các loài hoa đua nhau khoe sắc, hương hoa thoang thoảng như những nốt nhạc nhẹ nhàng đặt lên đôi tay một người trần tục. Đằng xa là một cây cổ thụ to lớn, đang kết trái ra một loại quả có hình thù kỳ lạ. Liora đã choáng ngợp với khung cảnh tuyệt diệu. Anh chạy theo một con đường mòn, với những loài hoa dại mọc ôm con đường mòn ấy. Cơn gió thổi làm tán cây rung khẽ, Liora đã đi đến một thị trấn, những người dân được hưởng một nhan sắc tuyệt mỹ. Mùi hương từ một quầy bánh đã thu hút Liora, những chiếc bánh được đặt trên khay gỗ, điểm trên đó là một chút mứt dâu. Trước vẻ mặt ngạc nhiên của anh, Liora được thợ làm bánh mời nếm thử. Khi chiếc bánh vừa chạm vào đầu lưỡi, Liora tan chảy bởi hương vị thiên đường này, chiếc bánh giòn và xốp, vị ngọt từ mứt dâu đã để lại dư vị ngọt ngào cho Liora.…
Trong cuộc đời, có những mối tình giống như ngọn nến cháy sáng rực rỡ, nhưng càng rực rỡ bao nhiêu thì càng dễ vụt tắt bấy nhiêu.Cô gái ấy - dịu dàng, ấm áp, là nơi để anh gửi gắm những ngày mệt mỏi.Anh - tài hoa, mạnh mẽ, nhưng lại mang trong mình bí mật không thể nói ra.Họ gặp nhau giữa những ngày bình thường nhất, để rồi định mệnh buộc họ phải yêu... nhưng cũng chính số phận nhẫn tâm khiến họ chia ly.Khi tất cả những tưởng đã hạnh phúc, sự thật trần trụi dần hé lộ - tình yêu của họ hóa ra chỉ là cuộc chạy đua với thời gian, với lằn ranh sinh tử mong manh.Đêm lạnh rồi cũng sẽ qua, nhưng bóng hình người ở lại trong tim, vĩnh viễn chẳng thể phai.Liệu tình yêu ấy có đủ sức để níu kéo, hay cuối cùng chỉ còn lại một trái tim đơn độc giữa đêm dài?…
nv chính nữ : Tần Nữ ngọcnv chính nam : Vu Tư Kìnv nữ phụ : Nhã Hải Tưnv nam phụ : Nhã Tinh Hànhnv nữ phụ : Vương Bành Thảo nv nam phụ : Nam diễn đườngCốt truyện : Truyện kể về nhân vật nữ Vu Tử Kì một ma tu đã bị phong ấn hơn 500 năm do từ khi 2 tuổi đến 142 tuổi một mình hắn đã tính kế cả thiên hạ do những tính kế đó đã bởi một vị đại năng hoàng thất tính ra Vu Tư Kỉ đã bị chuy sát và cuối cùng bị phong ấn do họ ko thể giết đc Vu Tư Kỉ . Sau 500 năm tỉnh dậy Vu Tư Kỉ đã bị hoá thành hồ ly người đầu tiên Vu Tử Kì thấy là Tần Nữ Ngọc anh liền phải hoá trang thành hồ ly anh đc Tần Nữ Ngọc bế về nhà nhưng dựa vào sự dễ thương ở hình dạng hồ ly anh đc Tần Nữ Ngọc chăm sóc rất tốt nhưng một ma tu lấy thiên hạ làm cờ để khiến mình mạnh thêm Vu Tử Kì đã dùng Tần Nữ Ngọc và gia đình Tần Nữ Ngọc làm mồi đánh lạc hướng cả hoàng thất để bản thân giết chết cường giả hoàng tộc . Sau khi giết chết cường giả hoàng tộc Vu Tử Kì bị truy sát khắp nơi trên đường chốn chạy Vu Tử Kì lần lượt gặp Nhã Hải Tư , Nhã Tinh Hành , Vương Bành Thảo , Nam Diễn Đường anh đã tính toán toàn bộ họ sau khi đó những tính toán vào thời gian trước khi bị phong ấn đã giúp Vu Từ Kì ngày càng trở nên mạnh hơn máu của cả thiên hạ bắt đầu chảy sau khi dùng cả thiên hạ làm chất dẫn để Vu Tử Kì mạnh lên sự tàn sát của Vu Tử Kì đã thành thói quen . Vu Tử Kì giết đến kinh thành thì bị chặn bởi Tần Nữ Ngọc , Nhã Hải Tư , Nhã Tinh Hành , Vương Bành Thảo , Nam Diễn Đường sự bao vây và lòng căm hận của toàn bộ nv đã…
Có những ngày, cô sống như một chiếc bóng của chính mình.Buổi sáng thức dậy, mở cửa sổ, ánh nắng vẫn rơi xuống bậu thềm dịu dàng như mọi khi. Thành phố vẫn ồn ào, người ta vẫn nói cười, thời gian vẫn trôi theo cách của nó. Chỉ có cô là không còn biết mình đang trôi về đâu.Có những điều không thể thỏa hiệp.Không phải với thế giới - mà với chính trái tim mình.Cô học cách im lặng trước những câu hỏi, học cách mỉm cười trước những lựa chọn đã được sắp sẵn. Nhưng đêm xuống, khi căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ khẽ chạm vào từng giây mỏng manh, cô nghe rõ tiếng lòng mình rạn vỡ.Và rồi giấc mơ đến.Không ồn ào.Không báo trước.Chỉ là một khoảng không mờ sương, nơi ánh sáng nhạt như ký ức cũ. Ở đó, anh đứng chờ - như thể chưa từng rời đi, như thể đã quen thuộc với mọi nỗi buồn của cô từ rất lâu rồi.Cô chưa từng hỏi anh là ai.Bởi trong giấc mơ, những câu hỏi về thực tại dường như không còn cần thiết.Anh không đưa ra lời khuyên. Không chỉ đường. Chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cô được nói những điều mà ban ngày cô không đủ can đảm thừa nhận.Có lẽ anh là một ảo ảnh.Hoặc cũng có lẽ... anh là phần dịu dàng nhất còn sót lại trong cô.Và thế là, giữa những đêm dài, cô bắt đầu học cách trò chuyện với giấc mơ - như một cách trò chuyện với chính mình.…
Giấc Mơ không phải là một giấc mơ bình thường, mà là một thế giới đã tồn tại hàng trăm năm, âm thầm len lỏi trong ý thức con người mà không ai hay biết. Nó không xuất hiện cùng lúc với tất cả mọi người, mà chỉ "chọn" từng kẻ một... có thể là bạn, nhưng chưa phải lúc này. Khi bị chọn, bạn sẽ không có quyền từ chối. Chỉ cần một lần nhắm mắt, khi mở ra, bạn đã bị kéo vào một phó bản quỷ dị: có thể là ngôi trường cũ kỹ đầy tiếng thì thầm, một bệnh viện bỏ hoang không có lối thoát, hay một ngôi làng nơi tất cả cư dân đều hành xử như thể họ không còn sống. Mỗi phó bản đều có bối cảnh riêng, câu chuyện riêng, nhưng điểm chung duy nhất là bạn phải sống sót bằng cách tìm manh mối, giải mã bí ẩn, và tuyệt đối tuân thủ những quy tắc kỳ quái được đặt ra. Đừng hỏi vì sao có quy tắc, cũng đừng thử phá vỡ nó, bởi vì trong Giấc Mơ, quy tắc chính là ranh giới giữa sống và biến mất.Những thứ tồn tại trong đó không đơn thuần là quỷ, mà là những thứ méo mó từ nỗi sợ, ký ức và thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả cái chết. Chúng không phải lúc nào cũng xuất hiện, nhưng chúng luôn biết bạn đang ở đâu. Một sai lầm nhỏ, một lần lơ là, một lần không nghe theo quy tắc... và bạn sẽ không còn cơ hội sửa chữa. Giấc Mơ rất "công bằng" nó cho bạn đúng 50% cơ hội sống sót. Nếu vượt qua, bạn sẽ tỉnh lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ mang theo ký ức kinh hoàng không thể chia sẻ với bất kỳ ai. Nhưng nếu thất bại... thì bạn sẽ biến mất khỏi thế giới này, như thể chưa từng tồn tại. Không ai nhớ bạn, kh…
Bách x CôngỞ đây, hai bạn không mang thân phận là ai cả. Hai bạn là đại diện cho tiếng của cảm xúc, cho khúc nhạc của tình yêu trong chính tâm hồn tác giả. Cảm ơn độc giả đã đến đây, và mong những cảm xúc này đọng lại cùng dòng chảy tâm hồn của bạn. Một chiếc fic ngẫu hứng, viết theo cảm xúc và hoàn toàn được bồi đắp trên giọt của những nỗi buồn và nên thành luỹ từ sự êm ả của những ngày vui. Kết: Sad EndingPlot truyện được phát triển từ nhạc phẩm ''Chết Trong Em'' của Thịnh Suy. Cảm ơn tiếng guitar cùng nốt nhạc, cảm ơn những ca từ nhẹ nhàng mà bâng quơ đôi phần sự ráo hoảnh của đôi giọt sầu vừa hong khô. Cảm ơn và trân trọng những cảm xúc nhẹ nhàng 2 bạn mang đến cho mình để phát triển fic này. Nhân vật trong truyện chỉ có hai bạn, cùng những mớ suy tư và nỗi buồn hỗn tạp. Mong độc giả cân nhắc để chọn nhạc và bài hát phù hợp mood truyện.Đề xuất nhạc: "Chết trong em" - Thịnh Suy"Anh sẽ gọi tên em là nốt chu sa" - FiGDee"Vũ trụ song song" - LYHAN"Là mơ" - Gia"Ôm em thật lâu" - MONO"too bad for us" - ROSÉ "Lỡ một mai tôi quên tên người" - Khiem''Sau này, hãy gặp lại nhau khi hoa nở'' - Nguyên Hà''Ở một cuộc đời khác, ta sẽ gặp lại nhau'' - FiGDee…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Tác giả: Trường Nhạc Tư ƯơngEdit: LynVo9Thể loại : Trọng sinh - Chủ công - Niên hạ - Cung đình - 1×1 - HENhân vật chính: Yến Tần ┃ phối hợp diễn: Yến Vu Ca ┃Văn ánTrẫm sống tam thếĐệ nhất thế Nhiếp Chính vương cầm quyềnĐem trẫm cấp khiếp nhược chếtSau đó trẫm trở lạiCuối cùng đem Nhiếp Chính vương làm chếtKết quả trẫm mất nướcTrẫm lại đã về rồiLần này trẫm đem hắn biến thành hoàng hậuĐều đại vui mừng!Ăn đáng yêu dài hơn đại hoàng đế công X tâm ngoan thủ lạt Nhiếp Chính vương thụNhiếp Chính vương có x công năng chướng ngại hì hì hiCòn có tuy rằng đều họ Yến, nhưng Nhiếp Chính vương họ là bởi vì tổ tiên bị hoàng đế ban thưởng họ, cùng hoàng thất vô huyết thống quan hệTác phẩm giản bình:Làm hai bối tử con rối hoàng đế còn thực thảm làm như thế nào? Kia liền làm lần thứ ba! Con rối tiểu hoàng đế Yến Tần làm hai thế hoàn toàn tương phản lựa chọn, kết quả đều không đến chết già, đệ tam thế không ngừng cố gắng, vươn lên hùng mạnh, chung đem tâm ngoan thủ lạt tuổi trẻ tuấn mỹ Nhiếp Chính vương thu vào trong túi, làm được vạn người phía trên cùng với một người phía trên, đã từng tiểu túng bao cũng ma luyện thành nhất đại đế vương, thành công đem nhân gian thảm kịch xoay chuyển thành đều đại vui mừng! Đây là bộ túng bao hoàng đế trưởng thành sử, sống tam thế tiểu hoàng đế cùng tâm ngoan thủ lạt Nhiếp Chính vương tại lẫn nhau thăm dò trung từ cho nhau ghét bỏ đến dần dần sinh ra hảo cảm, công thụ chi gian ngọt đến rụng nha hỗ động cùng trước sau thái độ tương…
Truyện viết theo lối phân tích tâm lý nhân vật dựa các lý thuyết của tâm lý học.Truyện kể về Tiểu Khuê một cô gái nhỏ mắc bệnh trầm cảm.Tiểu Khuê, cô gái mang trong mình nỗi cô đơn tăm tối, lạc lõng giữa dòng đời như chiếc lá khô bay lênh đênh giữa bầu trên đen thẳm hiu hiu gió. Đêm xuống, khi ánh trăng xuyên qua khe cửa hẹp như những vệt sáng mờ ảo, cô thường chìm vào những giấc mơ đầy bí ẩn. Trong thế giới ấy, cô gặp một chàng trai với hình xăm trên cánh tay, người đã thắp sáng những cảm xúc mãnh liệt trong trái tim cô. Tình yêu trong mơ như một ly rượu nồng, say đắm nhưng cũng chớp nhoáng; rồi bỗng chốc, anh biến mất, biến mất như chưa từng tồn tại trên đời, để lại cô trong dòng chảy của nỗi hụt hẫng, hoài niệm, nhói đau.Cảm giác bị bỏ rơi và đau khổ ấy, giống như một chiếc bóng đen, bám riết lấy tâm hồn cô ngay cả khi cô tỉnh dậy, làm vẩn đục từng giọt khoảnh khắc trong thế giới thực tại của cô, khiến cô càng thêm u ám trong hồn vốn đã chẳng mấy tốt đẹp của mình. Những hình bóng nhòa nhoạ và tiếng thì thầm xa xăm dội lại trong không gian tĩnh lặng, như những bí mật chưa được kể, càng làm cho lòng cô thêm gánh nặng. Khi bác sĩ khuyên cô nhập viện để tìm kiếm sự giúp đỡ, Tiểu Khuê, với sự kiên quyết mỏng manh, chối từ tất cả, quyết định rời khỏi cuộc sống quen thuộc để làm lại con người mới nơi đất nước xa lạ.Tại nơi đây, số phận đưa đẩy cô gặp một chàng trai, cũng mang hình xăm rên cánh tay, gợi nhớ về mối tình trong cơn mộng mị đã mất. Liệu giữa thế giới thực ảo này, có ph…
Mà nói vậy: "Trái tim anh đóRất chân thực chia ba phần tươi đỏAnh dành riêng cho Đảng phần nhiềuPhần cho thơ, và phần để em yêu..." -Tố Hữu-"Nếu không lấy được nhau mùa hạTa sẽ lấy nhau mùa đôngNếu không lấy được nhau thời trẻTa sẽ lấy nhau lúc quá muộn về giàNếu ta không có được nhau ở kiếp nàyEm sẽ lấy anh ở kiếp sau" - HÃY ĐỢI EM ANH NHÉ...---------Văn án Trong thời kì kháng chiến chống Mỹ oanh liệt của dân tộc, có hơn hàng ngàn chiến sĩ là sinh viên của các trường đại học tham gia trận chiến khốc liệt nơi thành cổ Quảng Trị, nơi được mệnh danh là cối xay thịt người. Và trong đó không ngoại trừ cậu và anh, hai con người trong hàng triệu chiến sĩ ngày đêm chiến đấu vì Tổ quốc thân thương đang bị giày xéo bởi bọn giặc ngoại xâm, vì gia đình đang mong mỏi chờ ngày họ trở về, vì những đam mê và hoài bão của tuổi đôi mươi nhưng đã bị chiến tranh tàn nhẫn cướp đi, và đặc biệt họ chiến đấu vì những người họ yêu. Dù họ có mất đi nhưng công lao to lớn ấy không thể bị thời gian xóa nhòa mà đang hiện hữu dưới hòa bình hôm nay, tên tuổi họ hòa vào đất mẹ, vào thềm hoa cỏ dại nơi thành cổ, vào lòng sông Thạch Hãn sâu thẳm, nhưng giờ đây chẳng còn màu loang quằn quại của máu...------ Đây là lần đầu tiên mình viết truyện vì quá u mê cặp Đình Bắc x Văn Khang và lụy Mưa Đỏ với Mùi cỏ cháy nên có gì sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạYÊU CẢ NHÀ NHIỀU.❤…
Tên truyện: Cuộc Sống Hồi Quy Đầy Tính KịchTác giả: Ghi Chú Của Người Thích ViếtEdit: Cá Dưới LavaGiới thiệu:Thỉnh thoảng, có những loại nhân vật phản diện như vậy.Những kẻ ngứa mắt với thế hệ nhân vật chính tiền đồ xán lạn nên hay lườm nguýt, gây khó dễ; năng lực thì chẳng có gì sất mà cứ thích lên mặt dạy đời; và dù thứ duy nhất có trong tay là quyền lực, nhưng chỉ vì cái mác là 'bề trên' trong tổ chức mà chuyện gì cũng ngáng đường nhóm nhân vật chính.Loại phản diện này, thật khó để gọi thẳng là ác nhân. Hay phải nói là, gọi như vậy thì thật phí lời nhỉ.So với những ác nhân thực thụ chiến đấu ở phe đối địch của nhân vật chính, thì loại người này còn đáng khinh và khó chịu hơn nhiều.Điều này lại càng đúng hơn nữa nếu đó là một kẻ có chức có quyền mà nhân vật chính không thể tùy tiện đối đầu vì tuổi đời còn trẻ.Tuy cùng một phe, nhưng lại là những kẻ đã mục ruỗng đến tận xương tủy, khiến người ta chỉ muốn chém phăng đi ngay lập tức.Cái loại phản diện mà khi bị nhóm nhân vật chính trừ khử, hoặc chết vì một lý do bất khả kháng nào đó như tai ương hay tai nạn, thì người ta sẽ cảm thấy thỏa mãn sảng khoái như vừa tu một hơi soda mát lạnh.Và kẻ đó, chính là tôi đây."Hà..."Rốt cuộc thì đời mình đã xảy ra chuyện quái gì thế này.Lời của editor: Truyện kinh dị, bạo lực, nhưng cảm giác khi main hơn 40 dẫn theo dàn nhân vật chính gốc trong tiểu thuyết (trong đó người lớn tuổi nhất mới hơn 30) đi khám phá thế giới bí ẩn nó cũng khá là chữa lành theo hướng nào đó.…
Vào mùa hè năm ấy, tôi gặp cậu trong một khoảnh khắc nhất thời. Nhưng, tôi đã lỡ thích cậu ngay từ lúc chúng ta chạm mắt nhau rồi. Thích thầm cậu hai năm trời, chẳng biết tên của cậu là gì cả, chỉ thầm thương ở trong lòng. ________Đầu năm học, thầy chủ nhiệm thông báo có học sinh mới chuyển đến. Cậu ấy là Lê Minh Đức, học sinh cá biệt nhưng nhà rất giàu và cũng rất đẹp trai. Tôi chợt liếc mắt lên, thân hình ấy, giọng nói ấy thật quen thuộc đến mức tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi, dáng vẻ lưu manh này khiến lũ con gái trong lớp chẳng rời khỏi mắt. "Tại sao cậu lại chọn ngồi cùng bàn với tôi?" Tôi khẽ hỏi cậu bạn một hồi lâu. "Chọn ngồi cùng cậu thì còn có lí do? Không phải là chúng ta đã quen biết từ trước sao?"Tôi ngạc nhiên, trợn tròn mắt. Bốn chữ "quen biết từ trước" này khiến tôi suy nghĩ cả buổi học, ngẩn ngơ chẳng có chữ nào vào đầu cả. Có lẽ nào, cậu bạn tôi thầm thương hai năm trước bây giờ lại xuất hiện? Không thể nào, tôi phải tìm hiểu. Thật khó để xác định, vì khi ấy tôi còn chả biết tên của cậu là gì thì lấy đâu ra bằng chứng để xác minh là đúng hay không đây? ________"Vì sao lúc đó anh vẫn nhớ mặt em?""Không biết, chắc do trí nhớ thông minh?""Vậy tại sao anh lại chọn ngồi cùng bàn với em?""Hửm, thích thôi. Lúc đó anh không quen ai cả, em là lựa chọn tốt nhất rồi đó vợ à."…
Bốn năm trước, tôi gặp anh vào một buổi chiều mưa rất bình thường.Khi đó tôi vẫn chỉ là một sinh viên năm cuối sống qua ngày bằng những nhịp sinh hoạt lặng lẽ và tẻ nhạt. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một người bước vào cuộc đời mình theo cách bất ngờ như vậy... rồi lại rời đi đột ngột như thế.Chúng tôi từng rất gần nhau.Gần đến mức tôi tưởng rằng chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm được cả tương lai.Nhưng một hiểu lầm đã khiến tôi lựa chọn rời đi trước.Bốn năm sau, giữa dòng người xa lạ, tôi lại gặp anh lần nữa.Chỉ là lần này anh không còn cho tôi cơ hội trốn tránh nữa."Tôi tìm em rất lâu rồi."-Trong thế giới nơi con người được phân hoá thành Alpha, Beta và Omega ngay từ khi sinh ra, khoảng cách giữa chúng tôi vốn dĩ đã không dễ vượt qua.Nhưng dù là bản năng hay định mệnh...lần này, anh nói sẽ không để tôi rời đi nữa.…
Đầu năm học mới. Evan Miles - cậu học sinh nghịch ngợm, quậy phá và nổi tiếng với hàng loạt trò chọc phá ở ngôi trường cũ - bị bố mẹ đưa vào Học viện Kỷ luật Hollowgate, một ngôi trường chuyên "cải tạo" những học sinh hư bậc nhất. Nhưng Hollowgate không chỉ là nơi tập hợp những kẻ cá biệt... nó còn là một thế giới học đường đầy áp lực, bí ẩn và những luật lệ ngầm mà người ngoài không thể nhìn thấy.Tại đây, Evan buộc phải đối mặt với hàng loạt thử thách:- Những trò nghịch ngầm đầy tinh quái.- Những cuộc đối đầu căng thẳng bằng chiến lược.- Các nhóm học sinh quyền lực ẩn mình trong bóng tối.- Và những ác mộng kỳ lạ bám riết cậu... như thể có điều gì đó trong ngôi trường này đang quan sát.Dù đã kết giao được vài đồng minh, Evan nhanh chóng nhận ra rằng Hollowgate không hề "bình thường". Bên trong lớp học và hành lang bình thường ấy là sự tồn tại của những học sinh còn quậy phá hơn cả cậu, những kẻ thao túng bằng danh tiếng, tiền bạc và cả địa vị xã hội. Một số tổ chức ngầm thậm chí đã len lỏi vào trường, chi phối mọi thứ từ hậu trường, biến học viện thành bàn cờ mà tất cả học sinh chỉ là những quân tốt.Giữa ranh giới mong manh của quyền lực - nỗi sợ - tình bạn, nhóm của Evan phải học cách thấu hiểu nhau, vượt qua thử thách và khám phá sự thật về con người và thế giới xung quanh - một thế giới mà không phải ai cũng nhìn thấy bộ mặt thật của kẻ bên cạnh.Liệu Evan Miles, với bản tính nghịch ngợm nhưng đầy bản lĩnh, có thể xoay sở giữa mê cung của Hollowgate?…
Mọi sự vật của tự nhiên, xã hội cùng với con người luôn luôn vận động, biến đổi. Đời sống tâm lý một con người, một nhóm hay một cộng đồng người cũng luôn luôn vận động, biến đổi, nghĩa là luôn luôn phát triển. Tâm lý học không thể không nghiên cứu quá trình đó của tâm lý con người trên cả bình diện cá thể cũng như các nhóm lứa tuổi từ lúc nảy sinh, hình thành, phát triển và tàn lụi. Do những đòi hỏi của thực tiễn giáo dục trẻ em, việc nghiên cứu sự phát triển tâm lý của con người ra đời khá sớm và cho đến nay nó đã tích lũy được những thành tựu về lý luận và thực tiễn khá phong phú. Nhờ đó tâm lý học phát triển (TLHPT) có ý nghĩa rất lớn trong quá trình dạy học, giáo dục thế hệ trẻ nói riêng cũng như đối với con người nói chung. Dựa trên những thành tựu cơ bản của TLHPT mà thế giới đã thu được. Giáo trình ''Tâm lý học phát triển'' này tổng hợp, hệ thống, khái quát những vấn đề về sự vận động, biến đổi, phát triển tâm lý của con người theo các giai đoạn lứa tuổi khác nhau. Trên cơ sở đó tìm ra những đặc điểm, những động lực, quy luật, những con đường hình thành và phát triển đặc thù của sự phát triển tâm lý con người. Từ đó cung cấp cho người học những tri thức khoa học cơ bản về TLHPT, nhằm hiểu biết tâm lý con người và vận dụng sự hiểu biết đó vào mọi hoạt động của cuộc sống cá nhân cũng như cộng đồng theo phương châm ''hiểu mình, biết người''. Nhờ đó con người biết sống có tình, có lý, có văn hóa và hạnh phúc. Giáo trình này được xây dựng nhằm đáp ứng yêu cầu c…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…