trẻ mồ côi
cha mẹ mất sớm tuấn phải mội mình nuôi em gái là mai. Không ngại vất vả làm mọi công việc để kiếm sống đã rèn giũa tuấn thành một cậu bé lì đòn để rồi lớn lên là một đại ca khét tiếng trong giới giang hồ .…
cha mẹ mất sớm tuấn phải mội mình nuôi em gái là mai. Không ngại vất vả làm mọi công việc để kiếm sống đã rèn giũa tuấn thành một cậu bé lì đòn để rồi lớn lên là một đại ca khét tiếng trong giới giang hồ .…
- Này! - Hử? - Nếu sau này tôi đi đến một nơi xa thật xa, không còn ở bên cạnh cậu nữa, thì sao nhỉ? - Hôm nay mày chưa uống thuốc à? - Tao hỏi thật đấy. Trả lời đi! - Thì tao vẫn sẽ ở đây thôi- Thế mày không đi tìm tao à? - Sao phải tìm? - Ờ thì... - Tao không đi tìm mày, vì mày sẽ không bao giờ rời xa tao đâu, muốn cũng không được! Không ai được phép mang mày đi đâu hết!…
Rốt cuộc giữa ranh giới sự sống và cái chết, tình yêu không thể nối lại đau thương, nước mắt rơi vì sao? Ngoảnh mặt lại chỉ hoàn toàn là tiếc nuối ? Giá như? Câu hỏi ấy đã đặt ra hàng ngàn hàng vạn lần, nhưng tại sao vẫn không tìm được lối thoát ...Tg: Calanth…
Chúng ta đều là những con người bình thường như bao người khác.Cũng có những lựa chọn như bao người chỉ là khi chúng ta tìm được đúng người dù người đó có là sự lựa chọn sai đi chăng nữa chúng ta vẫn sẽ tin vào sự lựa chọn của mình và biến nó thành một sự lựa chọn đúng nhất của đời mình. Nếu họ có hỏi vì sao lại chọn tôi? Ta vẫn sẽ luôn trả lời rằng vì em xứng đáng có được nó hơn bất kỳ ai…
damdang , h+…
ủng hộ tui nha yêu mn ❤🇻🇳🤭…
Tác giả: Azura / Rii Thể loại: Ngược tâm Truyện có đề cập đến căn bệnh Hanahaki Chú thích: Y là chỉ Yêu Hồ, cậu là Yêu Cầm Sư (trong truyện sẽ gọi Yêu Cầm)Lưu ý: Truyện sẽ ngâm rất lâu, vì Azura nó lười chảy nước mắt :^" Trở về hình dạng ban đầu, thành một con hồ ly cũng chẳng hề gì, tu luyện nghìn năm liền có thể thành yêu. Huống chi người mà ta đánh đổi cả yêu lực có thể vạn kiếp không thể gặp lại. "…
Mình đã đọc và khóc gần 1 tiếng đồng hồ…
Ở một nơi chúng ta không nhìn thấy được, có một cánh cửa gọi là Quỷ môn; có một con đường gọi là Hoàng Tuyền hai bên đường nở rộ một loại hoa, chỉ thấy hoa đỏ không thấy lá xanh gọi là hoa Bỉ Ngạn, có một dòng sông gọi là Vong Xuyên; có một cây cầu gọi là Nại Hà; có một địa đài gọi là Vọng Hương; có một tảng đá gọi là Tam Sinh thạch... Ở nơi đó, có một người phụ nữ gọi là Mạnh Bà. Bà ta luôn mỉm cười, nâng lên một chén canh trao cho người đi qua. Mạnh Bà luôn thích hát một tiểu khúc bi thảm..."Loạn thế lí na bán sinh lưu li vị năng dữ nhĩ lão khứNhư kim nại hà kiều xướng nhất khúc ngã tại thử đẳng nhĩĐảo liễu mạnh bà thang bái bồ đề cố thủ tiền thế hồi ứcHoài bão trứ giá nhất phương thanh hư ngã dĩ vô bi vô hỉ" (1)-Tịch-Cấm REUP dưới mọi HÌNH THỨC.(1) tên bài hát Sa Bà.…
Đơn phương một người không hề tồn tại...…
tự sáng tác,. nếu hay thì nhớ bình chọn cho mk nhatác giả: Ám Dạ.…
vào đọc đi còn chần chờ gì nữa 🙆…
Thích anh là chuyện hoang đường nhất em từng làm. Giống như bầu trời thì đang đổ một cơn mưa, còn trong lòng em lại ấp ủ một tia nắng.…