Tôi Làm Bạn Với Một Người Sắp Chết
Cậu nghĩ sao về việc nhìn thế giới qua góc nhìn của một kẻ trầm cảm, hoặc đơn giản là qua góc nhìn chủ quan của bọt biển tôi khi nói chuyện về chủ đề này.…
Cậu nghĩ sao về việc nhìn thế giới qua góc nhìn của một kẻ trầm cảm, hoặc đơn giản là qua góc nhìn chủ quan của bọt biển tôi khi nói chuyện về chủ đề này.…
truyện ngắn về Allharuka nghe được tiếng lòng của người khác muốn chiếm hữu cậu…
Ừm truyện theo kiểu giam cầm mà đây là lần đầu tui viết truyện này mong các bn ung hộ nếu sai hay ko đúng thì mong các bn cho ý kiến, mik sẽ khắc phục ạ,mik cảm ơn ạ…
Author: DGeng1Beta-er: Nuth5mDesigner:DawnThe fiction belongs to a project fanfiction for Chonut - "𝖑𝖆 𝖕𝖊𝖙𝖎𝖙𝖊 𝖒𝖔𝖗𝖙"…
Bộ truyện này là những đoản nhỏ về chuyện tình của một ông thầy dạy nhạc aka chủ khu tự trị "phờ ri luôn" và bé mèo kiêu kì của ổng.…
Nghe tin bà nội lâm bệnh nặng, tôi từ Busan lên Seoul thăm bà. Tình trạng sức khỏe của bà khá yếu, tôi lo lắm, chả biết làm gì để bà khá khẩm hơn. Một hôm, đang chăm sóc bà, tôi nghe nói cái quán cafe bà đã lập được 25 năm nay có nguy cơ bị sập tiệm. Thảo nào bà lại bệnh nặng như vậy! Chắc bà buồn lắm.Muốn bà vui, tôi xin ba mẹ lên Seoul sống cùng bà. Chuẩn bị quần áo, tôi dọn về nhà bà ở.Quyết tâm giúp bà, tôi lấy số tiền tiết kiệm từ nhỏ để trả nợ dùm bà. Tuy không nhiều nhưng cũng được một ít, số còn lại tôi chi ra để sửa sang lại quán của bà. Không muốn tôi bỏ học, ba mẹ liền đăng ký cho tôi vào trường BigHit. Trường này tôi cũng nghe qua, ở đây toàn con cái của các tập đoàn lớn nhỏ của thế giới. Tôi vào đây vì học lực của tôi rất tốt, trường cũng chấp nhận.Mới vào trường, tôi cũng chả ngạc nhiên là bao, vì ở đây cũng có người giống tôi, học lực tốt bên được vào. May mắn lại còn kết bạn được với 2 cô bạn của tập đoàn Kim và Min gia.Các cô ấy cũng rất tốt với giúp tôi một khoản tiền, lại còn cùng tôi làm ở quán cafe.Tôi cũng lỡ đắc tội với con gái Lee gia, cô ta ghét tôi tới lỗi hãm hại tôi, tìm cách tống cổ ra khỏi Seoul này. Nhưng tôi chống mắt lên xem cô ta có thể làm thế được bao lâu ?…
Truyện do tác giả tưởng tượng nên sẽ không có cụ thể cốt truyện. Nó sẽ diễn biến theo tâm trạng tác giả. Truyện nói chung sẽ xoay quanh cuộc sống của một cô gái - tác giả.…
không có chỗ lưu nên vứt tạm vô đây vậy…
Tác giả còn rất non tay.Có sai sót gì thì mong mọi người góp ý.Lưu ý truyện SỦNG CÔNGBạch Dương X Hà An…
Rót lệ vào tim…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Không có gì đặc biệt, chỉ là câu chuyện về hành trình tìm lại chính mình và giải thoát bản thân khỏi cô độc trầm uất của một cô gái mà thôi. Không nặng nề văn phong hay đạo lý, câu từ cũng không quá trau chuốt tỉ mỉ, đây chỉ đơn thuần là những dòng hồi ký, những cảm nhận về thế giới, con người xung quanh cùng lời tâm sự của một cô gái tuổi đôi mươi.Viết ra để nhớ, để ngẫm, để nhìn nhận lại, cũng là để thay lời cảm ơn.…
Tấn Giang 2013-12-04 kết thúcTrước mắt bị thu tàng sổ:469 Văn chương tích phân:9,207,204Thể loại: Chủ công, trọng sinh, thụ truy công, thụ sủng công, lãnh đạm công x chí kiên nhân thê thụ, ấm áp, chủng điền văn, 1×1, niên hạ.Văn ánLàm có tài có mạo xe phòng ở tiền giấy tề sống nhân, cho dù bị lão thiên ghen tị, đánh hồi từ trong bụng mẹ, An Nhiên như trước An Nhiên.Nghĩ tương lai lão bà hài tử nhiệt đầu giường ngày, liền một trận kích động. Ai ngờ nhân tính không bằng thiên, lão bà là có , nhưng vì cái gì là nam nhân, vẫn là nương pháo........Lãnh đạm công vs chí kiên thụ [ thụ sủng công ]Nội dung nhãn: Trùng sinh chủng điền vănTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: An Nhiên, Quý Mộc ┃ phối hợp diễn: An Du, Hoàng Mao, Cẩu Đản, Thiết Ngưu ┃ cái khác: Ấm áp, làm ruộng…
Có lẽ trong mỗi chúng ta đều đến lúc trưởng thành và có những cảm xúc về tình yêu nhất định. Nhưng lại chính bản thân mình lại không thể nhận ra là cái tình yêu đấy nó sinh ra từ bao giờ. Có khi nào chỉ là xúc động nhất thời. Hay có khi nào lại là cảm xúc mang đi dấu ấn của cả 1 đời người. Để rồi một ngày nào đó bản thân sẽ trân trọng cảm xúc nhất thời đó. Nhất là thời thanh xuân của mối người. Đó là thời điểm đem lại nhiều cảm xúc và ấn tượng nhất trong mỗi con người chúng ta. Liệu có 1 thành xuân hoàn hảo ?? Anh biết cô ấy đã rất lâu rồi nhưng có dám nói!! Anh thích cô ấy lâu rồi nhưng có dám đến gần!! Anh chỉ lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của cô, nụ cười của cô để rồi khi có cơ hội để đến gần lại quá ngông cuồng và rồi cảm xúc chi phối. Có lẽ ai cũng vậy thôi !! Đến thời mà. Để xem liệu anh có thể yêu cô ấy đến nhường nào. Và tình yêu thanh xuân của 2 người sẽ ra sao???Truyenchidanhchonhungnguoidatraiquathangtramcuathanhxuan,…
Chúc thư có khi lạ với một số người , nhưng chúc thư có thể gọi nôm na là di chúc , là những điều mình muốn nói nhất sau khi đã không còn trên đời nữa...…
"Tôi biết một nơi...nơi ấy không có cửa sổ hay con người nhưng có đồ ăn và chiếc giường ấm áp."…
TUYỂN TẬP NHỮNG ĐOẢN NHỎ XINH GIỮA GIA ĐÌNH YUANMAN…
Pairing: Leona x MCTruyện được viết dưới góc nhìn của MC…