xin em đừng đi
Mình mới tập viết. Ko hay xin đừng ném đá…
Mình mới tập viết. Ko hay xin đừng ném đá…
Đây là câu chuyện về cuộc sống của tớ, xoay quanh chuyện học tập, chuyện tình cảm, chuyện gia đình. Câu chuyện này chỉ mang tính giải tỏa tâm trạng hiện tại của mình, cảm ơn các bạn đã dành thời gian quý báu của mình ra để đọc nó.…
Đây là lần đầu mình làm truyện có sai sót mong mọi người thông cảm…
Cà phê muối…
DuyênĐại bản doanh: m.facebook.com/duyen.ngo.520''Cô đừng bao giờ coi thường người nghèo chúng tôi. Cô chỉ hơn chúng tôi ở̃ chỗ sinh ra sung sướng hơn một chút, có nhiều tiền hơn một chút, còn lại cô hơn chúng tôi được cái gì? Ăn chơi trác táng hơn, phá phách hơn, kiêu căng hơn, não ngắn hơn, miệng lưỡi thô tục hơn? Cô nghĩ tiền đó của cô chắc? Cô chẳng phải động nửa cái móng tay vào việc nhà chứ đừng nói là kiếm ra tiền mà tiêu, mà mua đồ hàng hiệu, mà vung ra nhưrác? Bố mẹ cô, ông nội cô dạy cô thế nào? Họ còng lưng ra, vất bỏ cả tuổi trẻ của mình để kiếm tiền nuôi cô, để dạy cho cô biết quý trọng đồng tiền chứ không phải để cô dùng đồng tiền đó để chà đạp, để giày vò người bất hạnh hơn cô . Cô có lòng tự trọng, chúng tôi cũng có lòng tự trọng, người ta mới nói động đến cô hai câu cô đã lồng lộn lên rồi, huống hồ cô cứ nhèvào chỗ thiếu thốn của người ta mà xỉa xói? Cô quan tâm cảm giác của mình, còn người khác thì sao? Cô nói tôi không có tư cách thích Bảo Nam sao? Cô là cái gì mà cấm được tôi? Là vì tôi quê mùa, vì tôi không có tiền? Cái định nghĩa yêu của cô dựa theo độ nặng của ví tiền, là dựa vào hàng hiệu à? Vậy thì cô về nhà ôm tiền, ôm đồ hiệu của cô mà yêu, mà ôm hôn thắm thiết vào! ''…
Là những lần lầm lỡ ngây dại, thời khắc xinh đẹp hay nói cách khác là cốt cách của Thanh Xuân.…
Đôi mắt chàng nhìn tôi sâu thẳm, và tôi chợt thấy tất cả nhẹ bẫng, như thể tôi đã tan biến vào cơn gió lộng trên đỉnh đồi đó.....…
Có những ký ức bị xóa, nhưng có cảm xúc chưa từng biến mất."Tôi muốn dịch lại ký ức của mình.Nhưng... giữ lại toàn bộ nỗi đau."Ở một thành phố nơi con người có thể "dịch lại ký ức" như chỉnh sửa một thước phim, Trình Duy Hàn - một khách hàng bí ẩn - đến Trung tâm Dịch Ký Ức và đưa ra yêu cầu kỳ lạ:"Hãy xóa đi khuôn mặt người ấy... nhưng để lại mọi đau khổ."Hạ Trì Dương, chuyên viên dịch ký ức, không đặt câu hỏi. Công việc của cậu là lặng lẽ bước vào thế giới bên trong ký ức người khác - xem, cảm, và dịch lại nó thành một phiên bản mới.Nhưng lần này... mọi thứ không còn như thường lệ.Trong đoạn ký ức hỗn loạn và đứt gãy của Trình Duy Hàn, Hạ Trì Dương bắt đầu nhìn thấy chính mình.Cử chỉ quen thuộc.Giọng nói không thể xa lạ.Và cảm xúc... như một vết cứa kéo dài từ kiếp trước."Tôi là người giúp anh quên đi...Hay là người anh từng cố nhớ đến cuối cùng?"Giữa thực tại và ký ức, giữa lý trí và xúc cảm, hai con người từng bị chia cắt bởi một biến cố bí ẩn - nay lại chạm mặt nhau trong hình hài khác, bằng một cách không ai lường trước.Một người bị ép quên.Một người chưa từng nhớ.Nhưng nếu trái tim vẫn đau, thì ký ức kia... liệu có thực sự mất đi?…
geun-woo và Seung-bok là 2 tts đáng giá của NongshimRedford, nhưng vì Seung-bok luôn có những màn trình diễn xuất sắc trong lúc đấu tập nên được hlv để mắt tới vì thế luôn làm cho Geun-woo có lòng đố kỵ…
FANFIC LÀ HÀNG GIẢ TƯỞNG DO CHÍNH TÁC GIẢ TẠO RA MONG ĐỪNG QUÁ CHÌM ĐẮM VÀO NÓ !!…
Na Jaemin và Huang Renjun, có lẽ đối với người ngoài, đó là một sự kiện bình thường, nhưng đối với Tại Dân và Nhân Tuấn, truyện đó bình thường mà cũng đẹp đẽ như một giấc mơ…
Thể loại: xuyên vào nữ phụCảnh báo: mình thích thì cứ đọc thôiĐây là bộ truyện đầu tiên mình viết, vì thế sẽ có nhiều sai sót mong mọi người ủng hộ và góp ý. Trân thành cảm ơn!…