Mỗi Ngày 1 Mẫu Truyện Buồn
Đây là những câu chuyện tôi sưu tầm được, nếu bạn nào có cre hay nguồn hãy để lại ở phần cmt để mình chỉnh sửa, tránh vi phạm bản quyền nhé !…
Đây là những câu chuyện tôi sưu tầm được, nếu bạn nào có cre hay nguồn hãy để lại ở phần cmt để mình chỉnh sửa, tránh vi phạm bản quyền nhé !…
Tám tuổi, Ôn Noãn Sơ chứng kiến bầu trời của mình sụp đổ khi mẹ qua đời trong buổi sáng mùa đông lạnh buốt.Hai mươi mấy tuổi, cô gặp Phó Minh Viễn - chàng lính cứu hỏa mang nụ cười ấm hơn cả ánh mặt trời, người đã vô tình bước vào thế giới đầy vết nứt của cô, lấp đầy nó bằng sự dịu dàng chân thật.Cô nghĩ, có lẽ lần này ông trời cuối cùng cũng thương mình.Nhưng số phận luôn tàn nhẫn đúng lúc nhất.Một vụ cháy. Một cuộc giải cứu.Một người đàn ông đã chọn hy sinh để bảo vệ người khác - và bỏ lại toàn bộ yêu thương cuối cùng cho cô trong một cuốn sổ tiết kiệm.Noãn Sơ mất đi người cô chưa kịp yêu trọn vẹn, nhưng lại nhận được hy vọng từ di nguyện cuối cùng của anh:"Em phải sống một cuộc đời vô ưu... thay cả phần của anh."Khi đã trả hết nợ nần, khi gia đình dần ấm lại, khi bầu trời trong cô bắt đầu trong xanh trở lại - Noãn Sơ gặp một người khác.Một người không thay thế quá khứ, nhưng đủ để nắm tay cô bước tiếp về tương lai."Vô Ưu" là câu chuyện về mất mát, về những bầu trời đã từng tan vỡ, và về cách một trái tim học yêu lần nữa... dù đã từng đau đến tận cùng.…
"Người ta thường nói thanh mai trúc mã chắc chắc sẽ có duyên nhưng không phải hoàn toàn như vậy..."Câu chuyện kể về một cặp đôi đã biết nhau thì khi còn bé. Giữa dòng người Trùng Khánh đông đúc, Thiên Tỷ cảm thấy thật cô độc, lúc đó cậu đã tình cờ gặp được một cô bé - đó chính là Vương Nguyên, người đã cho cậu biết bao nhiêu nụ cười và niềm vui trong cuộc sống tối tắm ấy. Một tình cảm nhẹ nhàng, trong sáng hiện lên trong tim cả hai người. Cô sống trên một hòn đảo nhỏ nên chẳng mấy chốc hai người phải lìa xa. "Vương Nguyên này, tớ cho cậu một bông hoa giấy, nếu có duyên, chắc chắn tớ sẽ tìm được cậu". 10 năm sau, hai người lại gặp nhau nhưng trái tim của cậu bé ngày xưa đã dành cho một người con gái khác. Trong hoàn cảnh hỗn loạn đó, cô đã gặp được Vương Tuấn Khải....…
Nareda vừa lau cho anh những vết thương vừa hỏi:- Sao cậu lại đánh lại họ chứ- Nó bắt nạt cậu mà- Bắt nạt thì bắt nạt. Tớ có lẽ cũng không được cậu lo lẳng, bảo vệ mãi được đâu.- Sao lại không được ? Tớ hứa sẽ bên cậu và bảo vệ cậu hết đời mà ?Đến đây thì cô lại đỏ mặt. Biểu hiện thường thấy nhưng lần này đã đỏ ra tận mang tai.- V...vậy ư ? Cậu hứa chứ ?- Tớ hứa !Nhưng...giờ có lẽ anh không thể thực hiện lời hứa đó nữa rồi...Note: Mình lấy một chút ý tưởng từ phim "Lạc vào khu rừng đom đóm" với "Vùng đất linh hồn".ẢNH BÌA CHỈ MANG TÍNH CHẤT MINH HỌA:)Truyện sặc mùi ngôn lù, cân nhắc kĩ trước khi xem:)Cre ảnh: Canva…
Vô trọng lượng. Vô hình. Lạc lối giữa lối về nhà. Không muốn mở cánh cửa ấy ra và nhìn thấy một căn phòng vô cảm, những lời nói buông xuôi nhưng chẳng bao giờ làm thật. Chán quá chẳng muốn nói, dù chỉ là một câu: Tăt hộ cái điều hoà cái. Mặc dù miệng tôi vẫn nói nhưng xong tắt đi nó cũng chẳng khiến môi trường trở nên dễ thở hơn. Tôi mà nói khó thở là mẹ tôi lại gào lên, chửi mắng tôi vì lúc nào cũng cần điện thoại thì khó thở là đúng rồi. Chả hiểu sao! Mà nghĩ một lúc cũng có phần đúng nên thôi cãi làm gì. Cái gì cũng suy về chiếc điện thoại. Tất cả là lỗi của chiếc điện thoại ý! Thất bại của tôi chẳng bao giờ liên quan đến tôi cả. "Nói thật đấy", là câu nói của tôi mỗi khi tôi chẳng nói điều gì thật cả.…
Tiết San - một cô gái thông minh, nhân hậu và ngoan ngoãn cùng với cô bạn của mình, Hoàng Anh - nổi tiếng là học sinh cá biệt, chuyên gia phá phách của trường. Chuyện tình cảm của họ rồi sẽ đi đến đâu?…
Mùa hạ năm ấy, tại Nhất Trung, cái tên Tần Dạ Chu rực sáng trên bảng vàng thủ khoa, còn Trình Vãn Ý lặng lẽ đứng giữa đám đông, mang theo một ánh nhìn không ai hay biết. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong buổi vinh danh đã đủ để cậu trở thành "ánh trăng sáng" trong lòng cô-dịu dàng, xa vời, không thể chạm tới.Ba năm sau, khi kỳ thi đại học khép lại, họ đứng trước hai ngã rẽ của cuộc đời. Tần Dạ Chu trúng tuyển trường cảnh sát, khoác lên mình con đường kỷ luật và hiểm nguy; Trình Vãn Ý bước vào ngành ngoại giao, mang theo những giấc mơ vượt khỏi biên giới. Một người tiến về phía ánh đèn của trách nhiệm, một người rời xa theo những chuyến bay dài-chỉ còn lại ký ức về một mùa hạ năm nào, nơi ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu sáng nhưng chẳng thể đi cùng nhau.…
cậu đã bỏ 1 cuộc đời để theo anh nhưng anh đáp trả lại cho cậu lại là 1 tờ giấy ly hôn, và anh rất muốn cậu ký vào cái đơn ấy ,nhưng muốn cậu ký phải cho cậu 1 điều kiện đó là bên cậu 100 ngày cuối cùng trước khi rời xa anh....mãi mãi.…
Giới thiệu: Chu Tô từng nghe qua một câu nói, chấp tử chi thủ (nắm tay nhau đến chết) lúc bắt đầu là một lời cam kết, về sau sẽ biến thành một loại trách nhiệm, cuối cùng cũng chỉ là một thói quen. Cô bỗng nhiên hi vọng mình còn đủ thời gian để tạo ra được loại "thói quen" này, mặc dù sự thật là cô đã không còn đủ thời gian nữa. Chung Ly nói: "Tôi vẫn luôn cảm thấy con người của tôi trời sinh đã không hòa hợp được với không khí của phòng bếp, dù chỉ là hâm nóng thức ăn nhưng sau đó thế nào cũng không thể ăn được nữa. Nhưng mọi người xem, hiện tại cháo của tôi nấu vừa mềm vừa thơm, làm được những món ăn đến Chu Tô cũng khen ngon như những món ăn dùng trong yến tiệc. Cho nên chỉ cần là những thứ mình thật sự muốn, đều có thể làm được." Có một việc Phương Đại Đồng chưa từng nói qua với bất kì ai, buổi sáng hôm đó khi anh ta đã dạo qua một vòng Âm phủ, sau khi tỉnh lại thấy hình ảnh Chu Tô nằm nghiêng trên sô pha, trái tim bỗng run lên, giống như có dòng điện chạy qua, đó là cảm giác tê dại của sự rung động ấm áp. Ánh mặt trời sáng sớm chiếu lên khuôn mặt của cô ấy, mỗi một tấc da thịt cùng lỗ chân lông đều nhuộm một màu vàng nhạt khiến Chu Tô giống như một thiên thần, chỉ là khi đó anh ta không biết mình ở một khắc kia lại thật sự đắm chìm. Tần Nhiễm Phong chạy thật nhanh trên con đường, vừa chạy vừa khóc, rốt cuộc cô đã hiểu rõ Chu Tô sẽ luôn là người thắng cuộc, không phải do bản thân mình chạy quá chậm mà là do người có thể đứng ở vạch xuất phát của Chung Ly từ trước đến giờ ch…
Author: @Kaiigan_Category: Ngôn, SE-BE???, ngẫu nhiên...Date of writing: 20/09/2020Date of End: chưa hoànPhần 1: Lời hứa và ký ức của Alisa Devil và Tom Riddle...[Đang viết]『Ôi! Tom thân yêu của em...Cho dù em chỉ còn lại một phần tàn hồn...Thì em cũng sẽ dùng nó để bảo vệ anh khỏi lưỡi hái tử thần...Nhưng khi linh hồn ấy bị chia cắt và phá hủy đi thì sự bảo vệ đấy sẽ ngay càng suy yếu...Rồi cũng đến lúc nào đó thứ được giữ lại chỉ là nổi cô đơn bất tận chẳng bao giờ chấm dứt...--Là sự bảo hộ tuyệt đối hay lời nguyền vĩnh viễn cô độc với thế gian-- ๖ۣۜTrích The waiting of the soul』…
Hi! Đây là Nghiên Hạo. Chào mừng bạn đọc đến với câu chuyện đầu tiên của tớ. Chuyện này viết về bạn tớ, thật sự là bạn tớ đã trở thành một UOL (Unicorn of love) nên viết lại chắc thật hơn =))) CAUTION: Coi chừng bị troll!…
Hắn là 1 boss của Hắc bang Cũng là chủ tịch tập đoàn Chack Q lớn nhất thế giớiHắn là trên nguy hiểmKhông ai hiểu hắn nghĩ gìHắn đẹp trai, đào hoa, Đa tìnhHắn coi đàn bằng một món đồ chơi, là 1 công cụ làm việc Nhưng hắn rất coi trọng bằng hữuHắn giết người không thương tiếcHắn là .... Hàn Thế PhongCô là 1 người bên ngoài lạnh lùngLà sát thủ giỏi nhất của Đặng Lưu Thiên HàThành viên của tập đoàn MeroPartĐôi khi lại rất đáng yêuCô là người hiệp nghĩaNhưng cũng như hắn.... cô giết người không thương tiếcCô là.... Tô Vũ Giai…
♦Title: [Touken Ranbu Fanfiction] Other Stories♦Author: Kuroka Yuuki♦Category: Fanfiction, Romance, Drama,...♦Rating: T♦Status: Drop♦Length: [Cập nhật khi hoàn truyện]♦Disclaimer: Nhân vật thuộc về Nitro+ và DMM. Truyện được viết bởi tôi - @KurokaYuuki và chỉ đăng trên Wattpad.♦Summary:Đoản hoặc oneshot về các couple.♦Couple:Toudan × ToudanToudan × Saniwa (female or male)Saniwa (female or male) × Toudan♦Warning: Nhân vật có thể bị OOC.♦Book cover: Design by me.…
Có một sự thật trần trụi là có những người yêu nhau nhưng không thể đến với nhau, còn những người ở bên nhau chưa chắc đã yêu nhau. Những rung động đầu đời lúc nào cũng trong sáng đẹp nhất và gây tiếc nuối nhất. Tuy nhiên tình yêu đẹp nhất cũng là thứ tình dở dang không trọn vẹn, vậy nên ví tình đầu như ly cafe cũng không sai. Lúc đầu nó sẽ đắng sau đó nó sẽ ngọt và dần dần gây nghiện ko thể dứt .…
"Ai gửi cánh thư vào trong mây?Gió cuốn mây trôi tận chân trời đấy.Ai gửi cánh thư vào sóng biển?Biển vô tình nào có biết yêu?"…
Taeyeon và Tiffany là đôi bạn thân, Fany hơn cậu 2 tuổi, cậu yêu thầm cô 4 năm trời nhưng không dám thổ lộ cùng cô, cậu chỉ biết đứng từ xa ngắm nhìn và chăm sóc quan tâm cô. Hơn ai hết, cậu hiểu Fany chỉ xem cậu như người bạn, như tri kỉ mà thôi. Cũng nhìn thấy cô thay đổi nhiều bạn trai. Những lúc ấy cô chỉ khóc, và cậu luôn là người bên cạnh cô an ủi, ân cần hỏi han, chăm sóc. Những lúc cô bệnh cậu cũng là kề bệnh săn sóc, bón từng muỗng cháo viên thuốc cho cô. Vậy mà đến cuối cùng người tổn thương vẫn là Taeyeon.Dựa trên câu chuyện lấy từ Mv Đủ xa tình sẽ cũ của JSolLần đầu viết thử, có gì sai sót mong các bạn bỏ qua. Mình là tay ngang không giỏi về văn nên viết có phần hơi lủng củng.…
Truyện có sự đóng góp của @DucMinh_myd and @yunki_minMong các bạn ủng hộ 🤗🤗🤗🤗🤗…
Câu chuyện là một tấn bi kịch-mối tình tay ba đầy ngang trái giữa Kakuchou Hito, Yasuko Hikoto và Izana Kurokawa.Yasuko đã lựa chọn con tim mình, chọn sánh bước bên người cô yêu sâu đậm-Izana, dù biết phía sau vẫn còn Kakuchou luôn âm thầm dõi theo và chờ đợi.Nhưng rồi, số phận nghiệt ngã vén bức màn bí mật: Yasuko và Izana là anh em ruột.Tình yêu của họ, từng nồng cháy và đẹp đẽ, giờ đây hóa thành tội lỗi.Mọi thứ sụp đổ trong phút chốc.Và Kakuchou-người luôn đứng ngoài cuộc-lại là kẻ cuối cùng lựa chọn ở lại, cam chịu gánh lấy toàn bộ đau thương và nghiệp báo thay cho cả hai người mà anh yêu thương nhất.…
Chỉ là viết vui thôi!!!…
Bên trong em là những đóa hoa rực rỡ,Nó nảy nở trong em, lớn dần rồi nở rộ rực rỡ,Tựa tình yêu em dành cho gã.Chú thích : {hanahaki!au}Hanahaki là căn bệnh sinh ra từ mối tình đơn phương. Lồng ngực của người bệnh sẽ sản sinh ra các cánh hoa, đến một lúc không nhịn được nữa, người bệnh sẽ giải phóng chúng ra khỏi chính mình để bớt đi gánh nặng quá sức chồng chất. Nôn, ho ra những cánh hoa...Thực chất vẫn có cách để chữa bệnh này. Cách thứ nhất là phẫu thuật. Sự nở hoa (và úa tàn) sẽ biến mất, nhưng những cảm xúc đó cũng sẽ biến mất theo. Không nhiều người chọn cách này, bởi họ muốn giữ lại những cảm xúc của mối tình đơn phương, dù cho điều đó có đau đớn đến đâu. Một cách khác có thể chữa khỏi bệnh đó là tình cảm đơn phương này được đáp lại. Người bệnh có thể sẽ chết, bởi sự phát triển của các cánh hoa sẽ lấp đầy hệ hô hấp và khí quản của người bệnh, dẫn đến tắc thở.Warning : tradegy, angst, sad end.Disclaimer: Nhân vật không thuộc người viết và người viết không có mục đích lợi nhuận.Author : nayy…