(Mau Xuyên) Lại Bị Boss Lão Công Cưng Chiều.
Cô một đời vì trả thù cho gia tộc mà đánh mất bản thân mình. Đánh mất lí trí leo lên đỉnh cao bằng máu tươi của người khác. Đến chết cô cũng không biết con người cô thật sự thiếu sót thứ gì..." Ta có thực sự cần sống lại không!?" Kim Hoa mơ hồ. " Nếu sống không có nàng thì ta không cần thiết phải sống nữa!" Chàng trai ôm cô vào lòng mà thì thầm. " Ta cảm thấy chàng thật đáng yêu a~~!" Kim Hoa cười tinh nghịch xoa đầu hắn.Mong các bạn ủng hộ!…
VIP - Bring You To Me (Lạc Tình)
- Thể loại: thanh xuân vườn trường, tâm lí, đam mỹ, ngôn tình, hài hước.- Bối cảnh quốc gia: Hàn Quốc, Việt Nam.- Ra mắt: tháng 10.2018.- Số chương: >360.- Lịch ra chương mới: 1-2 chương/tuần.- Giới thiệu:Hoàng Vĩnh Phi là một chàng sinh viên Việt Nam vốn có hoàn cảnh khó khăn, phần vì xích mích với gia đình và mẹ kế, cậu khăn gói sang Hàn Quốc học hết năm lớp 12 và du học Đại học với lời gọi giúp đỡ từ người chú ruột. Không ngờ, khi đến đất Hàn, gia đình người chú gặp sóng gió, mất liên lạc, Phi lang thang khắp đường phố Seoul. Số phận sắp đặt Phi gặp được Yang InChul - gã thiếu gia nhà giàu có tài nhưng khó ưa, con trai duy nhất của chủ tịch một tập đoàn giải trí quốc tế lớn. Những tình huồng dở khóc dở cười qua cuộc sống chạm mặt hằng ngày của hai cậu học trò không đội trời chung mở ra đầy thú vị. Lâu ngày gắn bó, họ và những người bạn cùng trải qua nhiều điều sóng gió, họ nhận ra những cảm giác đầu kì lạ của tuổi học trò khi... những con người ấy biết đến tình cảm đôi lứa. Bộ truyện còn là bức họa nên khao khát của những con người muốn trở thành những vì sao sáng, sống hết mình vì nghệ thuật.…
Không phải cô ấy, mà là cậu!
Lời dẫn: Vẫn chỉ xoay quanh chủ đề học đường: tình yêu, tình bạn và cả những đam mê cháy bỏng.Tôi và cậu, từ khi 5 tuổi cho tới khi lên lớp 5, vẫn luôn là bạn thân, rất thân...Nhưng liệu rằng, 6 năm sau, mối quan hệ ấy có còn được giữ...khi cả hai đều đã thay đổi??Đôi lời tác giả: Có thể coi như đây là lời biện minh của tớ vậy. Bộ truyện này được tớ viết vào năm 2014, tức là đợt tớ học lớp 9, cũng là tác phẩm đầu tay của tớ. Đợt đó tớ cũng chưa có điện thoại hay máy tính gì cả nên mỗi khi ý tưởng nó tuôn ra thì tớ đành lưu lại trên giấy bút thôi. Hiện tại đọc lại thấy quả thật ngôn từ dùng khá là trẻ con, đọc cũng thấy nhiều sai sót. Nhưng mà nó thành mạch rồi nên là tớ cũng chẳng biết sửa sang thế nào nữa, thôi thì cứ kệ vậy. Nói chung là ý, mong mọi người đừng ném đá quá tay nhé, tớ sợ...hơ hơÀ, với cả thật ra, câu chuyện này vốn là một bài văn của tớ, nhưng mà đột nhiên ý tưởng viết truyện nó cứ tuôn ào ào, không triển thì không chịu được...nên đã bị tớ biến thành truyện, nên là, phần mở đầu...có hơi giống văn một tẹo, mong mọi người thông cảm nhé. hehe…
















