[ATSH] ephemeral
"đã đến lúc em phải nhận ra em đã luôn tự lừa dối con timvì nếu anh muốn anh đã tìm cách nhưng anh chẳng hề gì"…
"đã đến lúc em phải nhận ra em đã luôn tự lừa dối con timvì nếu anh muốn anh đã tìm cách nhưng anh chẳng hề gì"…
OneshortChạm khẽ ánh mắtMột khắc ngẩn ngơ..…
Từ khi nào mà em lại quan trọng với anh như vậy hả ? Bây giờ nói luôn , anh không muốn làm bạn nữa, làm người của anh đi. ( Lưu ý, mọi chi tiết trong truyện là do trí tưởng tượng của tác giả, không có real đâu nha!)…
"sao em lại phải bế?""em thích anhs bế"_allrhyder @dauuu_hi…
- anh em mình là cái gì vậy ?- anh em mình là lũ mất dậy ai cũng có thể trở thành phản diện, kể cả bias của bạn.warning: bad words; ooc; lowercase; mang ra ngoài làm chó…
otp : Caprhy =)) ê tự nhiên cái lọt vô hố này cái đào hố luôn 2 hố kia chưa bic khi nào lấy xong nữa huheo [ cái bìa fic là " gọi Đức Duy là aiu ] =))đọc vui vẻ nhe đây chỉ là fanfic không có thật hợp gu thì đọc không thì lướt chứ đừng có vào mà toxic bai cảm ơn vì đã đọc…
Có một em bé siêu siêu thích sữa dâu 🍓 Và những anh trai cưng chiều em bé.…
Tiểu thuyết nhưng viết như truyện chat , chỉ có AllNicky và CapRhy Hoa Lưu Ly còn được gọi là Forget Me Not - Xin đừng quên tôi…
không thành đôi cũng đành thôi, content mà.lowercase; ooc; textfic; bad words.…
Đây là khu vực dành cho Caprhy, bạn kh có quyền nhắc đến r///c, bất kì otp nào ở đây. No switch, nqa bot, hdd top, no 18+, bad words, it's oneshort. my area, my ruleform Vanii…
___ Author:Kngocc or Doomiee ___Quả plot từ một tiết Toán hình mà ra=)) thấy toi cờ rút toán sâu đậm chuaa…
Quang Anh và Đức Duy đã lấy nhau 6 năm, nhưng một năm trở lại đây Đức Duy đã thay đổi 1 tháng về nhà 1 lần thậm chí có thể là 2 tháng, trong thời gian đó Quang Anh đã phát hiện bản thân bị ung thư nhưng cậu lại không nói với ai mà âm thầm trải qua một mình trong căn nhà vắng lặng chứa kỉ niệm hạnh phúc của cả 2…
The card of fate - Lá bài số phậnnửa text nửa văn xuôi…
nqaxhddkhông toxic, chê bai nhân vật trong fic không teencode.có yếu tố 18+ (số ít)mỗi chap là một cốt truyện riêng, note tránh gây hiểu lầm…
Cảnh báo: OOC, gương vỡ tan tành, HE, ngược tâm ngược thân, cao H, H văn, cân nhắc trước khi đọc.Tên truyện: ĐỏTác giả: YueVăn Án."T...tôi ở lại...Duy...khụ khụ...d..dừng...""Quang Anh!! Cậu điên à.""Đau...đau lắm An ơi...tôi không chịu được"[...]"Các người bị điên à, không thấy con tin sắp chết hay sao mà còn lôi người ta về đồn. Gọi xe cứu thương, chăm sóc cậu ấy cho tốt"[...]"Tôi có một điều rất thú vị muốn tiết lộ cho anh biết." Hắn tiếp tục nói, còn nở một nụ cười méo mó: "Trước khi thử con chip này trên người anh, thì tôi đã từng thử một con chip khác...Cũng ở trên người anh."[...]"Chạy điiiiiii, tôi đã nói chạy đi, cậu bị ngốc à! Ức..."Đặng Thành An nước mắt giàn dụa, cậu quệt đi vết máu còn đang chảy trên má mình, quay lại cố gắng đưa Hùng đi cùng."Mẹ bọn nhãi ranh, còn không mau quay lại.""Chạyyyy!"[...]"Tiếp tục đi, đến khi nào tôi nói dừng lại, mỏi tay thì gọi người khác, đánh đến khi nào anh ta thực sự sợ thì thôi."[...]Anh ngồi quỳ dưới đất, cơ thể không chỗ nào không có vết thương, áo sơ mi trắng thấm đẫm màu đỏ của máu. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi loà xoà rơi xuống che đi đôi mắt đỏ hoe đang ngậm nước."Ngẩng đầu lên."[...]*Chát"Mẹ kiếp, anh dám đánh tôi."*ChátHắn trả lại cho anh một cái tát, so với lực đạo anh đánh hắn thì cái tát này có vẻ đau hơn gấp mấy lần."Hức...ha...đừng...gì cũng được....đừng bắt tôi làm chuyện này..."[...]"An...An xong chưa...có...có thể nghe anh...giải thích không..." Đôi tay gầy guộc run rẩy của anh đưa lên níu lấy cổ tay áo của…
anh muốn thế nào cũng được…
Có những điều, cả hai đều biết...Nhưng chúng ta im lặng.Bởi chúng ta sợ thay đổi. Sợ mất đi thứ tình bạn đẹp đẽ đang có.Vậy mà, trong từng ánh nhìn, từng khoảnh khắc tưởng như thoáng qua ấy...Là tình cảm không thể gọi tên.Đây là câu chuyện về hai người bước song song trên một đoạn đường rất dài.Liệu họ có quay lại để nhìn nhau...Trước khi bỏ lỡ nhau cả một đời?…
vì có lẽ, anh không muốn đợi, anh muốn bên em.update: 04.08.24…
kiếp nạn ở trọ của 29 con người và 1 anh chủ trọ "may mắn"…