Phân Tích Đoạn Thơ Trong Bài Đoàn Thuyền Đánh Cá
shxndn…
> Một kẻ không tên, bước ra từ tro bụi.Không tiên duyên, không thiên mệnh, không truyền thừa.Nhưng hắn, sẽ trở thành người khắc tên mình vào vận mệnh của cả cõi trời đất.…
kdn x T/b (you)Và những couples khác nữa Lấy cảm hứng từ phim Hormones the Series and Love,RosieVote cho tớ nhé :3 để tớ có động lực hihi…
xddnx…
Tên cúng cơm: Đồng nhân Lịch sửMẹ đẻ: Nhất CửuNội dung: Đồng nhân tất cả các loại cổ tích, truyền thuyết, chuyện xưa...Hoàn cảnh sáng tác: một ngày đẹp trời, tác giả chợt nhận ra bản thân hơi ghét mấy cái kết truyện, cho nên rảnh rỗi fix lại cho đời tươi đẹp hơn :)))) ( thôi nói thẳng ra là thừa óc tưởng tượng :))))Gồm các oneshot nhỏ, nội dung đa dạng, tuy nhiên chủ yếu thỏa mãn sức tưởng tượng của bản thân tác giả nên đôi khi nội dung sẽ bị thay đổi so với bản gốc, hắc hóa không nhiều và thiện hóa thì cũng không ít, đặc biệt thích lồng ghép ngôn lù :VVVĐược rồi, chúc mọi người vui vẻ và cùng vào YY với mình nhé!~ Nhất Cửu ~…
Hài-lãng mạn. Có vui có buồn có hạnh phúc…
Ncmdnfnsmm…
...…
dzị huynh đài đại kar…
Lòai người! Lòai qủy! Chúng là 2 cá thể khác nhau nhưng sự tiến hóa của chúng lại giống nhau về mọi mặt, chỉ khác là 1 lòai khát máu và 1 lòai tạo ra máu mà thôi!Hai thế giới của họ tưởng như không bao giờ có thể đến gần lại với nhau. Vậy mà cuối cùng, qủa và người vẫn đk gặp nhau, vẫn yêu nhau và trở thành 1 cặp trời sinh. Họ đâu có biết rằng, để tồn tại cùng 1 nơi sinh tồn họ sẽ phải giết chết nhau vì muốn đk tồn tại. Liệu tình cảm mà họ trao cho nhau sẽ đk đền đáp? ...…
Tuổi học trò-Kí ức thanh xuân…
Hello các bạn , câu truyện này là truyện đã được mik ấp ủ từ rất lâu rồi bây giờ mới có tinh thần để viết ra. Các bạn nếu đã đọc thì cho mik xin ý kiến nhá, Lần đầu viết truyện mà ......Một buổi sáng cuối cùng trong kì nghỉ hè của năm lớp 10 tôi đưa ánh mát của mình từ trong căn phòng luc nào cũng tối om của mình ra để nhìn cảnh hoạt động trong khu phố của tôi-Thật ồn ào.Tự lẩm bẩm lấy cái điều khiển tắt điều hòa đi mở của và đi xuống phòngCăn nhà vẫn vắng tanh như mọi ngày. Tôi cũng không căn nhà nhà vậy được bao lâu rồi nữa. Cái duy nhất tôi nhớ là lúc cuối cùng tôi nhìn thấy khuôn mặt ba mẹ tôi là tám năm trước. Chẳng buồn ăn cơm tôi lấy cây ghita của mình ra và chơi để xua tan cái cảm giác cô đơn đang bao vây xung quanh mình tiếng đàn vang vọng quanh căn nhà xua tan đi cái tĩnh lặng vốn có của nó.Hết bản nhạc cất chiếc đàn và lại đi lên căn phòng của mình nhìn lại cái ảnh tôi chụp cùng em người con gái đã đến và xua tan đi cái băng giá trong trái tim của tôi và cũng là người xây lại cái bức tường băng giá đó một cách chắc chắn nhất.Nếu các bạn đang hỏi tại sao tôi không bỏ cái ảnh đấy đi. Đơn giản rằng ai cũng là nô lệ của quá khứ dù ta có bước tiếp đi nữa quá khứ vẫn luôn bên ta như ánh sáng của các vì sao vậy không thể vứt bot nó khỏi bầu trời quá khứ cũng vậy ta luôn dành một chỗ trống cho quá khứ và chờ nó trỗi dậy vào thời khắc ta không mong muốn …
đọc rồi biết…
Mọi khó khăn sẽ hướng đến mọi người. Mối nguy hoạ mang tên Quỷ Thần đã đến họ sẽ làm thế nào để bảo vệ địa cầu đây? Và cứu Hades khỏi Quỷ Vương. Thật kiên cường bất khuất.…
giống radio…