choran | ôm em
"xuống nhà""ôm em"…
"xuống nhà""ôm em"…
Có Văn Án đọc đi rồi biết :)) (có 10 chương mà tại chương 9 với 10 ngắn nên mình gộp thành 1 chương luôn :)) )…
"Khi thần cupid nhắm mắt bắn cung Thứ ngài thấy là nhịp tim không phải Là giới tính"Một câu nói hay nhỉ,sự lựa chọn của ngài là nhịp tim chứ không phải là bề ngoài,cốt cách,giới tính của con người.*Chú ý:Truyện không áp dụng vào đời sống thật.Cảm ơn m.n đã ủng hộ ạ…
Tình yêu như một cuộc chiến, cũng cần phải có lý trí và đề phòng.Vạn nhất tình yêu đổ vỡ cũng sẽ không đau đến chết đi sống lạiBất quá... những thứ đó cậu đều không có ~…
Thanh Minh chém đầu ma giáo một lần nữa .Tất cả đều vui mừngNhưng...Thanh Minh thay vì chọn bước tiếp với bọn họ , hắn đã chọn kết thúc sinh mệnh này.3 năm sau , hắn trở về với gương mặt thân quen của chính Mai Hoa Kiếm Tôn hắn 100 năm trước cùng với toàn bộ tu vi võ công của hắn khi ở thời kì đỉnh cao nhất. // hê hê có thể mình sẽ đem một số người sống lại cùng Thanh Minh nữa á , nên mọi người thông cảm cho sự phi logic nhaaaa // // cái này mình viết mục đích cho Thanh Minh hưởng thụ sau 2 kiếp vất vả á , nên có chiều hướng thiên vị Thanh Minh xíuuu...một xíu hoi à hehe =))))) //…
Tôi - Hạ Thanh là một người thuộc thế kỉ 21, có công việc lính cứu hỏa, và đã chết trong một đám cháy lớn. Cứ tưởng mọi thứ đã kết thúc thì tôi bỗng nhiên được xuyên không đến một thế giới khác. Ở nơi đây tôi đã gia nhập Đại Hoa Sơn phái, trở thành một đệ tử Hoa Sơn. Ở đây tôi quen được rất nhiều người, nhưng riêng Thanh Minh thì lần đầu gặp hắn, tôi đã bị ăn đấm vì hắn nói tôi ngứa mắt giống bọn Tông Nam.Và từ đó hành trình trở thành bao cát của Thanh Minh bắt đầu.NON-CP.…
Tập thơ viết năm manh 16…
có thể gây khó chịungược nam nhé…
Truyện cũng tạm đc thôi…
.................…
Như cũ~~~~~~~…
Văn án: Hứa Ngôn chậm rãi bước đi, ánh nắng chiều trong sân trường làm cho trái tim người ta tự nhiên trở nên tĩnh lặng.Đột nhiên cảm giác có ai đó đang nhẹ nhàng hà hơi bên cổ anh, rất nhẹ nhàng. Anh ngẩng đầu, một quả bong bóng xà phòng bay tới chạm vào mặt anh, nháy mắt đã vỡ tan. Một cô bé đứng trên hành lang tầng hai căng thẳng khoa tay múa chân với anh, khẩu hình nói thật xin lỗi.Bốn phía bay đầy bong bóng của cô, sáng lòa cả mắt, Hứa Ngôn không thấy rõ khuôn mặt cô bé kia, chẳng qua chỉ cảm thấy trong ánh nắng mặt trời phản chiếu qua những bong bóng bảy sắc cầu vồng, quanh người cô đầy những quầng sáng lấp lánh.…
Câu truyện giữa hai chàng trai cạnh nhà......là oan gia.…
Một chút dòng về thanh xuân tự nhiên lên hứng viết.…
"ăn mười hai quả nho rồi ước thì năm mới suôn sẻ lắm đó""vớ vẩn"…
Sao Jeong Jihoon bắt Choi Hyeonjoon về lâu thế?!…
Đây là một trong chuỗi tác phẩm mình viết dựa trên giai điệu và lời của bài hát.Các bạn nhớ vừa nghe nhạc vừa đọc truyện để trải nghiệm đọc được tốt nhất nha.--------------------------------------------Mong các bạn ủng hộ và nếu có ý kiến góp ý gì cứ thoải mái để lại bình luận.Don't re-up please!Love u~Yuin…