[ Rhycap ] Một Lòng Một Dạ
Xin cân nhắc trước khi đọc và không toxic truyện do Rina đang viết và thực hiện trên mọi hình thức, truyện được lấy cảm hứng từ [ Licheang ] Một Lòng Một Dạ của tác giả Hanyu bạn này hiện đã bỏ nick nên mình không nhắn để hỏi bạn ấy được. Truyện liên quan đến lịch sử không thích vui lòng lướt qua, truyện không giống bản gốc 100% sẽ có vài từ giống và mình xin nhắc trong truyện mình sẽ đổi quốc tịch của RHYDER để cho giống như cốt truyện mà mình đang hướng tới vui lòng không toxic nhân vật cũng như tác giả.KHÔNG ĐĂNG LÊN TẤT CẢ TRANG MXH TRÁNH ĐỂ NHỮNG ANTI FAN CỦA CÁC ANH VÀO CÔNG KÍCH CŨNG NHƯ CÁC NHÀ BÁO ĐĂNG TẢI VIỆC NÀY SẼ ẢNH HƯỞNG TỚI CÁC ANH CŨNG NHƯ TÁC GIẢ NẾU CÓ ĐĂNG TẢI THÌ XIN TÁC GIẢ ẠKHÔNG ĐĂNG LÊN TẤT CẢ TRANG MXH TRÁNH ĐỂ NHỮNG ANTI FAN CỦA CÁC ANH VÀO CÔNG KÍCH CŨNG NHƯ CÁC NHÀ BÁO ĐĂNG TẢI VIỆC NÀY SẼ ẢNH HƯỞNG TỚI CÁC ANH CŨNG NHƯ TÁC GIẢ NẾU CÓ ĐĂNG TẢI THÌ XIN TÁC GIẢ ẠKHÔNG ĐĂNG LÊN TẤT CẢ TRANG MXH TRÁNH ĐỂ NHỮNG ANTI FAN CỦA CÁC ANH VÀO CÔNG KÍCH CŨNG NHƯ CÁC NHÀ BÁO ĐĂNG TẢI VIỆC NÀY SẼ ẢNH HƯỞNG TỚI CÁC ANH CŨNG NHƯ TÁC GIẢ NẾU CÓ ĐĂNG TẢI THÌ XIN TÁC GIẢ ẠRHYDER sẽ được thay đổi quốc tịch là THÁI LAN Đức Duy là con nhà hội đồng Hoàng là cậu con trai út kết hoàn toàn là kết mởsẽ có part 2XIN CHÂN TRỌNG CẢM ƠN…
#RhyCap [Hạ Này Không Có Anh]
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
mmmm
....…
















